Duyên nợ đào hoa – Chương 6.3

Hồ ly hóa thành cơn gió bay đi, đem những lời bản tiên quân còn chưa kịp nói hết nhấn chìm vào bóng tối.

Chẳng mấy khi bản tiên quân cất lời luận bàn đạo pháp, thế mà nó lại chẳng nghe răn dạy. Hoành Văn nhướng mày mà nói: “Suốt ngày ngươi cứ thao thao bất tuyệt mình là thần tiên được nhặt ở ngoài đường, không ngờ đả động đến con đường tu hành thì lại nói rõ ràng rành mạch như thế”.

Ta lặng lẽ đáp: “Ở trên trời mấy nghìn năm, mấy thứ luân lý này đã sớm nhét chật lỗ tai. Cục Lông đó tối hôm nay ăn đủ ‘lợi lộc’ từ Hoành Văn Thanh quân, lại nghe ta giáo huấn một hồi như thế, cũng đủ để hưởng thụ ngót nghét trăm năm”. Hầu hạ Mộ Nhược Ngôn mãi cũng thành thói quen, nhìn thấy vạt áo trước của Hoành Văn bị hồ ly làm bung ra một chút, ta liền không nhịn được, vươn tay chỉnh lại, “Ta canh giữ bên người Thanh quân đã mấy nghìn năm, những ngày gần đây còn đêm đêm chung giường kề gối, thế mà những việc ta còn chưa làm đã bị Cục Lông đó làm hết sạch rồi. Lòng ta thật đau đớn quá”.

Hoành Văn nhìn ta chòng chọc, cười mà như không cười, “Thế giờ ta với ngươi làm những chuyện mà nó chưa làm có được không?”. Rồi áp sát vào người ta, gương mặt từ từ tiến lại gần, đôi môi mềm ấm đột nhiên áp xuống, bản tiên quân giật nảy cả người. Bình tĩnh chút đi, Ngọc Đế với Mệnh Cách có khi đang ở trên trời nhìn xuống đấy.

Nhưng trên đời có một số chuyện chỉ cho phép ngươi thanh tỉnh trong chốc lát, ví như thân trong hồ nước, có lý nào y phục còn khô.

Hoành Văn vốn không quen với những chuyện này. Hắn cắn rồi lại liếm, hoàn toàn dựa vào bản năng, lại càng hấp dẫn đến mê người. Bản tiên quân không nhịn được mà ôm chặt lấy thân thể hắn, giành lại quyền chủ động, chỉ cảm thấy đôi môi mềm mại kia cứ như đầm nước, còn ta thì cam tâm chết chìm trong đó. Đợi đến lúc ta ngẩng đầu lên, thấy Hoành Văn hơi hé mắt ra, đôi mắt dưới ánh đèn vương chút mơ màng, bờ môi hồng hé một nụ cười khe khẽ. Đột nhiên, hắn kề sát bên tai ta mà thì thầm: “Thì ra là loại thú vị này”.

Sức công phá của câu nói ấy thật đáng sợ, bản tiên quân suýt nữa thì cũng rục rịch giống con hồ ly đó, dùng lưỡi liếm nhẹ vành tai hắn. Thân thể trong vòng tay ta khẽ cựa quậy, may mà đúng vào lúc này, tu vi nhiều năm của bản tiên quân bật mồ trỗi dậy, thanh tỉnh kịp thời. Ta nắm chặt lấy hai vai của Hoành Văn, đẩy ra xa ba tấc.

Đôi mày của Hoành Văn giãn ra, nói: “Sao thế?”.

Ta cười khổ: “Nếu làm tiếp thì phải lên Tru Tiên Đài mất”.

Hoành Văn lùi lại một chút, phản bác: “Làm gì đến mức ấy. Nếu không ngươi giúp Thiên Xu độ khí biết bao nhiêu lần, đã sớm bị túm cổ lên Tru Tiên Đài, chém thành tám khúc rồi”.

Bản tiên quân lẳng lặng rót một chén trà lạnh, ngửa cổ uống cạn.

Hoành Văn ngồi xuống bên giường, mò chiếc quạt rách của hắn ra, sau đó cầm lên phe phẩy, “Chỉ là nhất thời hứng thú, cũng có phải thật đâu. Mà kể cả có làm ra cái gì thật, chẳng phải vẫn còn có thể giải thích rằng hai ta đang song tu trong phòng sao”.

Ta lặng lẽ đặt chén trà xuống, Hoành Văn nói: “Chẳng trách mỗi lần ngươi nói đến chuyện bản thân mệnh phạm cô loan, mặt mày lúc nào cũng ủ ê chán nản, thì ra chuyện tình ái dưới nhân gian lại có chỗ tuyệt diệu vô cùng như thế”.

Hắn khoan thai nói, như đã say mê trong đó, bản tiên quân nghe mà bàng hoàng khiếp sợ, “Thanh quân, hai ta hạ giới là để thay người khác bố trí tình kiếp, vạn lần không thể để chuyện thêm phức tạp, sa chân vào vũng lầy. Loại chuyện ấy phải dính vào rồi mới biết, nó giày vò con người ta còn ghê gớm hơn tất cả những hình phạt tàn khốc trong thiên hạ này”.

Đôi mắt trong suốt của Hoành Văn chăm chú nhìn ta, “Yên tâm đi, ta chỉ có chút tò mò, tìm hiểu sơ qua thôi. nhưng ngươi ấy, nói cứ như bản thân đang bị dằn vặt giày vò vậy, chẳng lẽ ngươi dối gạt thiên đình, lại vướng vào tình cảm trần gian?”.

Ta cười khan một tiếng: “Làm sao ta dám… Cảm khái chút chuyện năm xưa thôi”. Sau khi chúc Hoành Văn một tiếng “ngủ ngon”, ta liền trở về phòng.

Ta nhập lại vào xác của Lý Tư Minh, đoán rằng chẳng bao lâu nữa trời cũng sáng. Thiên Xu ngủ rất say, có lẽ do tấm chắn tiên ta tạo ra đã dung hòa với tiên khí của y, có tác dụng ổn định tâm thần.

Ta nằm ở trên giường, lật người một phen. Vừa hôn Hoành Văn ban nãy xong, giờ này ngủ được mới là lạ.

Lần đầu tiên nhìn thấy Hoành Văn trên thiên đình năm đó, tình cảnh ngày ấy ra sao nhỉ?

Mấy ngày gần đây, bản tiên quân… rất là hoài cổ.

Nhớ lại lần đầu tiên khi ta nhìn thấy Hoành Văn, chỉ cảm thấy vị Thanh quân này còn phô trương hơn cả Thiên Xu Tinh quân nữa.

Đương nhiên, xét về thứ bậc thì Hoành Văn Thanh quân quả thực cũng cao hơn Thiên Xu Tinh quân một chút.

Lúc ấy ta vừa mới tiếp kiến Thiên Xu, nhận lại được một cái gật đầu lạnh như băng như tuyết. Tiên sử dẫn ta đi tiếp, nói phải tới bái kiến Hoành Văn Thanh quân, Tiên sử nói với ta rằng, vị Thanh quân này cai quản văn tông, cấp bậc ngang bằng với mấy vị Đế quân. Ta khiêm nhường dỏng tai lên nghe, âm thầm ghi nhớ. Khi đến trước cửa cung Vi Viên của Hoành Văn Thanh quân, chỉ thấy vô số các vị tiên giả đang đi về hướng khác. Tiên sử nói, ngươi thật không may, Hoành Văn Thanh quân chỉ sợ có việc phải ra ngoài. Sau đó đứng từ xa chỉ vài người đang được chúng tiên vây quanh cho ta nhận mặt, hai vị đi theo hầu hai bên là Văn Võ Khôi Tinh, ba vị đi phía sau là Chưởng Án Văn quân và hai vị tiên quân Văn Xương – Văn Mệnh, vị đứng giữa chính là Hoành Văn Thanh quân.

Ta giương mắt nhìn theo, chỉ thấy một bóng người tím nhạt đang càng lúc càng xa, phong thái tao nhã, bóng dáng quả có vài phần giống với Thiên Xu Tinh quân. Có điều Thiên Xu Tinh quân thì còn nhìn thấy được dung nhan, vị Hoành Văn Thanh quân này ngay cả mặt mũi ra sao ta cũng không trông rõ.

Ta chỉ đành đưa một tấm thiệp viết tên cho tiểu đồng bên ngoài cung Vi Viên, sau đó liền đi bái kiến các vị tiên còn lại.

Vài ngày sau, ước chừng tất cả các vị thần tiên trên thiên đình đều đã bái kiến xong, ta ngày ngày ra ngoài, dạo chơi khắp chốn, làm quen đường đi lối lại. Ngày hôm đó, ta tới bên một hồ sen nằm không xa vườn Bàn Đào. Hoa sen trên thiên đình nở suốt bốn mùa, từng đóa từng đóa vươn mình trên mặt nước, thanh nhã xuất trần. Mây khói lượn lờ, hương sen ngào ngạt, khung cảnh khiến người ta thả bước men theo bờ hồ, tinh tế thưởng ngoạn. Ta bước vào nơi sâu thẳm giữa màn sương khói, trông thấy một khối đá lớn bên trên trải giấy, có một người nửa ngồi nửa quỳ, vung bút vẽ tranh, phỏng chừng người ấy đang vẽ hồ hoa sen này.

Ta bước lại gần hơn chút nữa, nói một câu “làm phiền”, người kia nghiêng đầu quay lại, chiếc bút trong tay cũng tiện đà vung một đường. Đối phương “ây da” một tiếng, mực nước bắn tung tóe lên áo ta, rồi người kia liền vội vàng đứng dậy chắp tay cười: “Ta nhất thời sơ sẩy, xin lỗi, xin lỗi”.

Ta ngẩn ngơ, cũng không phải bởi xiêm y dính mực, mà là bởi người nọ có dung mạo thanh nhã tựa đóa hoa sen.

Lúc đó trông Hoành Văn vẫn còn phân nửa dáng dấp của một thiếu niên, mái tóc buông lỏng phía sau, chỉ dùng một sợi dây buộc phần đuôi tóc lại. Hắn mặc một bộ y phục làm từ vải bố màu xám, góc áo kẹp vào trong, ống tay áo cuộn lên, trong lòng ta thầm đoán, hẳn là tiên đồng theo hầu một vị tiên quân nào đó, cũng có thể chỉ là một tán tiên giống như ta.

Hắn nói xin lỗi, trên gương mặt đầy vẻ áy náy, ta vội vàng đáp lễ, nói rằng: “Không có việc gì, không có việc gì, vốn là do ta đường đột, làm ngươi phải dừng việc vẽ tranh”. Ta giũ áo một cái, lại cười, nói tiếp, “Dưới trần gian người ta thường nói, ‘được dính mực đỏ ba ngày thơm hương’, huống gì lần này lại là mực tiên, càng có thể coi là một việc tao nhã”.

Hai mắt hắn sáng bừng lên: “Hả? Người trần gian lại nói thế ư? Ta chưa từng thấy ngươi bao giờ, ngươi chính là người mới từ trần gian lên sao?”.

Ta nói, “Chính là tại hạ”.

Hoành Văn cười rộ lên, “Quả là vừa khéo, ta sinh ra trên thiên đình, chưa từng xuống trần gian lần nào cả, sau này còn xin ngươi kể vài chuyện hiếm thấy dưới trần gian cho ta mở mang tầm mắt”.

Mấy ngày nay ta đi tiếp kiến các vị thần tiên, đều nói toàn những câu lời lẽ khách sáo, cảm thấy vị tiểu tiên hao hao giống tiên đồng này nói chuyện thật là thân thiết, liền nói: “Đó là đương nhiên, có điều ta mở miệng sẽ dễ dông dài không dứt, ngươi nghe lâu chớ thấy phiền đấy”.

Ý cười trên mặt hắn lại càng sâu hơn, ta cúi đầu nhìn bức vẽ trên tảng đá: Chỉ lác đác vài nét bút, đã phác ra được đường viền của một đóa hoa sen, phong thái sống động, liền chân thành thốt lời khen: “Bức tranh đẹp quá”.

Hoành Văn nghe xong có vẻ rất vui, nói rằng: “Ngươi đã thấy bức tranh này coi được, vậy đợi sau khi vẽ xong ta sẽ tặng cho ngươi, coi như là bồi thường cho chiếc áo bị dính mực. Vậy có được không?”.

Ta nói: “Cầu mà không được, ta lại được lợi rồi”. Thấy hắn ngồi xuống, vén ống tay áo lên mài mực, ra vẻ muốn vẽ tiếp, ta liền nói: “Ta ở đây sợ sẽ quấy rầy sự thanh tĩnh lúc ngươi vẽ tranh, xin cáo từ trước”.

Ta xoay người, lại nghe thấy Hoành Văn hô: “Xin dừng bước”. Ta quay đầu lại, thấy hắn nghiêng đầu nhìn mình, “Tên ngươi là gì?”.

Ta nói: “Tại hạ Tống Dao, Tống trong Tề Sở Yến Triệu Hàn Ngụy Tống, Dao gồm Vương và Triệu[1]”.

Lúc đó, ta nói tên xong liền đi, chẳng ngờ đến tối ngày hôm sau đã thấy hắn đứng trong sân sau của phủ tiên mà Ngọc Đế ban cho ta, cười tủm tỉm cất lời chào hỏi, “Tống Dao”. Thấy ta ngạc nhiên, Hoành Văn lấy một cuộn tranh từ trong tay áo ra, “Tranh đã vẽ xong rồi, ta mang tới cho ngươi. Nếu vào từ cửa trước thì phải thông báo nhiều lần, phiền lắm, thế nên ta vào thẳng sân sau luôn”. Trèo tường vào sân, hắn cũng thật không khách khí. Ta nhận lấy cuộn tranh, nhớ ra hai bình Quỳnh Nhưỡng mà Ngọc Đế thưởng cho còn đang lo không có người nào nâng chén cùng say, liền giữ hắn lại uống rượu. Hoành Văn gật đầu đồng ý, chẳng hề chối từ.


[1] Chữ Dao 珧 gồm chữ Vương 王 và chữ Triệu 兆 ghép thành.

 

Advertisements

One thought on “Duyên nợ đào hoa – Chương 6.3

  1. Pingback: Duyên nợ đào hoa – Đại Phong Quát Quá | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s