Đối thủ tình trường – Chương 4.1

Chương IV

Chuyện nếu như

Anh không dám thừa nhận hai từ “yêu em”, không phải vì anh dè dặt, cũng chẳng phải anh dối lòng. Mọi người đều nói anh thật sự ngốc nghếch, họ cho rằng tình yêu này chẳng ra sao. Anh thật sự không phục và anh đang nghĩ đến mối quan hệ ấy.

Chuyện nếu như – Trương Thiều Hàm

Thẩm Xuân Hiểu cứ đút, Lư Hạo Tường cứ ăn, đến khi hết hộp bánh trứng, cô gom tất cả vỏ bánh cho vào túi rồi nhìn ra ngoài cửa xe, chẳng thèm để ý tới anh nữa.

Cô đang bực tức, bực tức chính bản thân mình, tuy chỉ đút cho anh ăn bảy chiếc nhưng nhìn điệu bộ cười nham hiểm như thế, cô thấy hối hận. Vì sao mình phải mềm lòng, vì sao phải đút cho anh ta, nói không chừng anh ta đang cười thầm trong bụng ấy chứ.

Cuối cùng cũng đến khu chung cư, Thẩm Xuân Hiểu liền nói: “Dừng xe!”.

Xe vừa dừng, cô đã vội tháo dây an toàn rồi mở cửa xuống xe.

Lư Hạo Tường chậm rãi nói: “Đợi một chút!”.

Thẩm Xuân Hiểu quay đầu, không chút khách khí: “Lại có chuyện gì?”.

Lư Hạo Tường chỉ chỉ vào chiếc túi, giọng càng chậm rãi hơn: “Phiền cô giúp tôi ném cái này đi được không? Tôi không muốn đi khắp thành phố để tìm thùng rác”.

Thẩm Xuân Hiểu biết đây chỉ là cái cớ, thùng rác thì ở đâu mà chẳng có, cần phải đi khắp thành phố để tìm sao? Rõ ràng anh ta muốn sai bảo mình. Nhưng, ai bắt mình cũng ăn chứ, cô nhìn anh một cái rồi không nói không rằng, cầm chiếc túi ra khỏi xe.

Lư Hạo Tường lại ung dung nói: “Đợi chút!”.

Thẩm Xuân Hiểu không thể nhẫn nại thêm. “Anh lại còn chuyện gì nữa?”

Lư Hạo Tường vẫn ung dung: “Hình như cô chưa nói hai từ!”.

Thấy Thẩm Xuân Hiểu trừng mắt nhìn, Lư Hạo Tường lại làm điệu bộ nửa cười nửa không. Cô nghĩ một lát, hà tất phải đối đãi với anh ta như ngày thường chứ, dẫu sao thì anh ta cũng đưa mình về nhà, thôi coi như mình còn chút lương tâm, bởi thế cô nén nhịn nỗi bực tức, nói: “Tạm biệt!”.

Lư Hạo Tường mỉm cười lắc đầu, nói: “Không phải hai từ này”.

Thẩm Xuân Hiểu đương nhiên biết hai từ nào, nhưng cô không muốn nói, thầm nghĩ mình đã đút bánh trứng cho anh ta mà anh ta cũng có nói đâu. Cô hậm hực: “Ma quỷ!”, rồi quay người bước vào khu chung cư.

Lư Hạo Tường nhìn theo bóng cô, cuối cùng cũng không nhịn nổi cười, anh vốn không mong chờ cô nói hai tiếng cảm ơn, nhưng nhìn bộ mặt như gặp ma quỷ của cô, anh cảm thấy thật sự hài hước nhất trên đời.

Ngồi cười một lúc, anh nhìn đồng hồ, lúc này đã sắp mười hai giờ, mai còn phải đi làm nữa, mau mau về ngủ một giấc thôi. Hôm nay còn chưa thảo luận xong về những mẫu thiết kế, ngày mai chắc vẫn phải tiếp tục. Hơn nữa, Thẩm Xuân Hiểu đưa ra đề xuất trước tiên phải đưa được sản phẩm vào hội chợ triển lãm, đây có thể xem là một ý hay, việc anh cần làm chính là nhanh chóng cung cấp mẫu sản phẩm đầu tiên.

Song, chuyện về hội chợ triển lãm, anh cũng không thấy lạc quan cho lắm, có điều anh chẳng muốn làm cô mất hứng.

Vì việc liên hệ của công ty do Giả Lạc Sơn phụ trách, nhưng vị phó tổng giám đốc này biết cách vận dụng bộ phận tinh hoa nhất của văn hóa cổ Trung Quốc, ông ta luôn quản lý theo tự nhiên, căn bản là không cai quản chuyện gì. Vấn đề của bộ phận Thiết kế và bộ phận Thị trường, ông ta có thể hiểu được bao nhiêu thì vẫn là một ẩn số.

Chuyện về hội chợ triển lãm, không biết ông ta dựa vào đâu để ôm đồm mọi việc, hơn nữa, dự đoán về sự tiến triển cũng rất mờ nhạt. Trước đây, bên bộ phận Thị trường mở rộng thị trường sản phẩm khá tốt, có thể đưa được sản phẩm vào hội chợ triển lãm đương nhiên là chuyện mừng, nhưng nếu không thể đưa được vào thì cũng chẳng có ảnh hưởng gì lớn lắm. Song tình hình hiện nay lại khác, loạt sản phẩm mới lần này cần phải khiến mọi người kinh ngạc và tạo được tiếng vang, có như thế việc tiến vào quầy hàng chuyên dụng của Hoa Vũ mới thuận lợi.

Nếu Giả Lạc Sơn vẫn khăng khăng với thói quản lý cũ mà không có được chỗ đứng trong hội chợ triển lãm lần này thì lại phải nghĩ cách khác.

Có điều, Giả Lạc Sơn là cấp trên của họ, chuyện này họ lại không thể tự ý nhúng tay vào, chỉ biết tiến đến đâu hay đến đó. Để xem ngày mai, Giả Lạc Sơn sẽ nói gì về bản báo cáo mà Thẩm Xuân Hiểu nộp lên.

Lư Hạo Tường thôi không nghĩ nữa, anh nổ máy rồi chầm chậm lướt trên đường.

Trong khu nhà này, đường lối quanh co, những cây cối trong đêm tỏa hương thơm thoang thoảng, rất nhiều ánh đèn trong các ô cửa đã tắt, cả thành phố chìm vào giấc ngủ.

Thẩm Xuân Hiểu hậm hực bước đi một đoạn, bỗng thấy mình thật đáng cười, thực sự cô đã nợ anh hai tiếng “cảm ơn”, dù sao người ta đã đi xa rồi mà còn vòng xe lại để đưa người một thân một mình không bắt nổi taxi về tận nhà thì cũng coi như giúp người trong cơn hoạn nạn.

Nhưng cứ cái mà anh ta muốn thì cô lại nhất định không cho.

Bộ dạng khốn khó của mình trong buổi tối nay, anh ta đã nhìn thấy hết rồi, bị ai nhìn thấy đã không hay ho gì, đằng này lại bị cái đồ quỷ sứ ấy nhìn thấy, từ lúc mình được thăng chức đến nay, gần một năm rồi, hai người có lần nào gặp nhau mà không lời qua tiếng lại đến mức sương khói mịt mùng đâu. Cô sở dĩ có thể bất khả chiến bại là bởi anh không nắm được chuyện gì để bới móc cô.

Nhưng tối nay, tất cả đã bị phá vỡ, điều này thật sự chẳng có lợi gì đối với cô.

Cô quyết định, nếu Lư Hạo Tường dám nhắc đến chuyện tối nay, cô sẽ không nể tình mà nhắc lại chuyện của An Châu để lấp miệng anh ta.

Nghĩ được đối sách, Thẩm Xuân Hiểu bỗng nhẹ lòng, lấy chìa khóa mở cửa, treo túi xách lên rồi tiện tay ném di động lên sofa, sau đó lấy quần áo đi tắm.

Lúc cô dùng khăn quấn tóc, mặc quần áo ngủ từ phòng tắm bước ra, đang định trở về phòng ngủ thì nghe thấy tiếng di động, giờ này còn có ai gọi điện đến nữa chứ?

Chạy ra cầm điện thoại lên nhìn, hóa ra là cuộc gọi đường dài, cô bạn An Châu chết tiệt này, ở đất nước Canada tươi đẹp vui chơi lâu như thế, cuối cùng cũng nhớ đến mình, nhưng đã rạng sáng rồi, chẳng lẽ cô ấy định nấu cháo điện thoại lúc này sao?

Thẩm Xuân Hiểu ngồi xuống sofa, ấn nút nghe rồi áp điện thoại vào tai, không khách khí nói: “Thôi xin cô, gọi điện thoại cũng phải chọn thời gian chứ, bây giờ đang là rạng sáng, muốn chơi trò đánh chuông lúc nửa đêm thì cũng muộn rồi. Mai tôi còn phải đi làm, cô có bị chập dây thần kinh nào không đấy?”.

“Vẫn còn rạng sáng sao? Đã quá trưa rồi, rạng sáng cái nỗi gì chứ?”

“Xin cô động não chút đi, ở bên cô tính theo múi thời gian của Mỹ, còn tôi đang ở Trung Quốc đấy!”

“Cái cô gái chết tiệt này, tớ ngủ trưa dậy liền gọi điện cho cậu, cậu đã không rơi lệ cảm kích thì thôi, lại còn kiếm cớ trách móc người ta, không ngủ một lúc, cậu chết à?” Giọng An Châu vẫn luôn rõ ràng, ấm áp như thế.

“Hai người hẹn nhau sao? Vừa rồi thì bạn trai cũ của cậu bóc lột thời gian nghỉ ngơi của tớ, bắt tớ tăng ca đến mức suýt chút nữa thì đói loét dạ dày, bây giờ cậu lại gọi điện quấy rầy tớ, hai người định hại tớ suy nhược thần kinh hay sao hả?”

“Gì mà bạn trai cũ chứ? Cậu nói Lư Hạo Tường sao?” An Châu phản ứng lại ngay, cười hi hi nói: “Haizzz, bây giờ tớ và anh ấy chẳng có gì dây dưa nữa, cậu cũng biết thế mà, sao chúng tớ có thể kết bè kết phái với nhau chứ?”.

“Cậu cũng quá nhẫn tâm nên mới phủi tay ra đi không vương vấn điều gì như thế. Tớ đã đắc tội với ai cơ chứ? Tự dưng làm người chịu tội thay cậu rồi bị người ta căm hận, lúc nào cũng bắt bẻ, người ta đổ hết nỗi tức giận dành cho cậu lên thân tớ đây này.” Thẩm Xuân Hiểu bĩu môi, nói giọng khinh khỉnh.

“Nếu không nhẫn tâm thì tớ đã không đi Canada”, An Châu cười nói, “Cậu đã trở thành người chịu tội thay tớ và là cái túi trút giận à? Theo như những gì tớ biết thì hình như cậu không dễ bắt nạt đến thế, anh ấy có thể bắt bẻ được cậu sao? Hơn nữa, là chị em thân thiết, chỉ nhờ cậu chịu đựng bị sỉ nhục thay tớ thôi chứ có bắt cậu chết thay đâu, có gì mà cậu oán trách ghê thế?”.

“Cậu quá mất lương tâm rồi đấy, làm người không nên như thế.” Thẩm Xuân Hiểu hét lên. “Tớ sớm đã biết cậu trọng sắc khinh bạn, mất hết nhân tính mà, nếu cậu nói với anh chàng họ Lư ấy một tiếng rồi hẵng đi Canada thì sẽ chẳng có chuyện anh ta cho rằng tớ ngấm ngầm làm chuyện gì đó phá hoại tình cảm của hai người. Có trời mới biết tớ bị oan, cái người ngấm ngầm làm chuyện xấu là Daniel nhà cậu mới đúng, chuyện đó chẳng liên quan gì tới tớ cả.”

“Haizzz, tớ biết mình quá đáng, nhưng cậu cũng biết lúc đó anh ấy vẫn còn yêu tớ. Dù có nhẫn tâm, vô liêm sỉ đến đâu tớ cũng không nỡ đứng trước mặt anh ấy mà nói hai từ chia tay, nên chỉ đành lẳng lặng ra đi thôi. Tớ nghĩ anh ấy tưởng tớ chết rồi nên mới tìm đối tượng mới. Chẳng phải đàn ông thường nói, nơi góc biển chân trời, không nơi đâu là không có cỏ thơm sao? Tớ đâu biết anh ấy lại si tình đến thế chứ?” An Châu nói năng hùng hồn.

“Tớ thua cậu rồi!” Thẩm Xuân Hiểu đảo mắt.

An Châu đề xuất: “Hay cậu nói rõ với anh ấy, nói rõ rồi, chẳng phải anh ấy sẽ hiểu sao? Như thế tớ cũng đỡ phải nói với anh ấy, chẳng phải một công đôi việc à?”.

“Không được, nếu nói thì cậu tự đi mà nói, chuyện của cậu tớ không can dự, tớ không thể tiếp tục thay anh chàng Daniel gì gì đó của cậu gánh vác trách nhiệm nữa đâu. Chuyện bán rẻ bạn bè, tớ chưa từng làm và cũng không có ý định làm.” Thẩm Xuân Hiểu khịt mũi chế giễu.

“Thế thì đáng đời cậu, tớ không nghe những lời oán trách của cậu nữa đâu!”

“Cậu hãy phân biệt cho rõ ràng, cậu mới là kẻ đầu têu ấy!” Thẩm Xuân Hiểu thực sự muốn xuyên qua điện thoại bóp chết cô bạn mình, nhưng, cô chăm chú nhìn dây đeo điện thoại, lại nhìn mình, rồi từ bỏ ngay ý định này.

An Châu thản nhiên ranh mãnh cười nói: “Chúng mình ai giống ai chứ? Ai là kẻ đầu têu thì có gì khác biệt?”.

Thẩm Xuân Hiểu ngẩng mặt lên trời không nói.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s