Đối thủ tình trường – Chương 4.2

An Châu nói: “Cậu và Yến Minh phải học tớ đây này, nếu thêm từ ‘mạnh mẽ’ vào phía sau từ ‘phụ nữ’ thì sẽ là sự khởi đầu của bi kịch. Tớ đã đổi đến mấy lần bạn trai rồi, cậu thử nhìn lại các cậu xem, có chút triển vọng nào không?”.

Thẩm Xuân Hiểu nghiến răng nghiến lợi lầm bầm: “Bà chị ơi, chị gọi điện đường dài từ Canada về, chiếm dụng hết cả thời gian quý báu dành cho việc giải độc gan của tôi, rồi lại chiếm dụng cả thời gian quý báu để tôi giải độc thận chỉ để chế giễu tôi thôi sao?”.

“Tiền cước phí tớ trả, cậu xót ruột gì chứ?” An Châu khinh khỉnh nói. “Còn việc giải độc cho gan và thận của cậu nữa, tớ thấy bộ phận cần được giải độc nhất chính là não của cậu đấy!”

“Quý cô nói đúng lắm, quý cô còn chiếm dụng cả thời gian ngủ quý báu của tôi, nghĩa là chiếm dụng luôn thời gian giải độc não của tôi đấy! Chẳng phải nói bộ phận cần phải giải độc nhất là não sao? Thế mà còn nhẫn tâm chiếm dụng thời gian của tôi nữa à?” Thẩm Xuân Hiểu cười nịnh bợ, mới trò chuyện vài câu, cô đã ngáp ngắn ngáp dài rồi. Ban ngày dồn hết cả thể lực và trí lực vào công việc nên cô đã mệt mỏi lắm rồi, cuộc điện thoại này của An Châu tuy khiến cô phấn chấn nhưng cơ thể đã bắt đầu đình công, cơn buồn ngủ cũng liên tục ập đến, có muốn không ngáp dài cũng chẳng được.

An Châu láu lỉnh cười nói: “Thế sao được, tớ đang định thông báo cho hai cậu về tình hình cuộc sống của tớ ở Canada trong suốt thời gian qua. Lẽ nào cậu không quan tâm xem lúc mới đến Canada tớ đã phải xoay xở ra sao? Lẽ nào cậu không quan tâm xem tớ đã gặp những chuyện gì? Lẽ nào cậu không quan tâm đến đời sống tình cảm hiện tại của tớ? Bây giờ phong cảnh bên ngoài cửa sổ rất đẹp, tâm trạng của tớ tốt vô cùng, hứng thú nói chuyện của tớ lại càng dạt dào hơn. Tớ rất muốn cho người bạn tốt nhất biết tâm trạng lúc này của mình!”.

Thẩm Xuân Hiểu đầu hàng nói: “Bà chị, bà chị An Châu, chị đừng tự tình với tôi như thế nữa, tôi biết ở Canada chị sống rất tốt, biết Daniel đối xử với chị rất tốt, biết tâm trạng của chị lúc này cũng rất tốt, biết con mèo, con chó, con muỗi, con ruồi, con gián nhà chị đều khỏe mạnh cả! Xin chị nghĩ đến hôm tôi ra tận sân bay tiễn chị mà tha cho tôi đi ngủ… Hay là chị gọi cho Triệu Yến Minh để buôn chuyện đi, cậu ấy là một con mèo đi đêm đấy. Hơn nữa, hồi chị đi, cậu ấy đang du học ở nước ngoài, ngay cả gặp mặt lần cuối cũng không, nếu nhận được điện thoại của chị chắc chắn cậu ấy sẽ vui mừng đến mức quên cả họ của mình là gì đấy… Chị hãy mang tai họa đến cho cậu ấy đi, trái tim mong manh đáng thương của tớ không thể chịu đựng nổi sự tàn phá của cậu đâu”.

Đừng trách Thẩm Xuân Hiểu tại sao lại đưa Triệu Yến Minh ra làm ma thế mạng, Triệu Yến Minh có câu cửa miệng thế này: Bạn bè chính là thứ để mang ra bán rẻ. Bây giờ chính là lúc cô ấy gặp báo ứng.

An Châu quả nhiên cười nói: “Xem bộ dạng dở sống dở chết của cậu kìa, tớ tha cho cậu. Cậu mau ôm cái đầu của cậu ngủ đi, ngày mai nhớ nhận email nhé, tớ gửi về cho cậu mấy tấm ảnh đấy!”.

“Ừm, biết rồi!”

Hôm sau đi làm, Thẩm Xuân Hiểu đến muộn đúng nửa tiếng, trước đây chưa bao giờ xảy ra chuyện này, bởi thế vừa bước vào đại sảnh, thấy nhân viên lễ tân mỉm cười chào, cô cứ ngỡ như có gai đâm sau lưng, bỗng dưng cảm thấy chột dạ. Xem ra làm công dân thành thị lương thiện quen rồi, tình cờ phạm một lỗi nhỏ thì đầu tiên lại cảm thấy có lỗi với chính đạo đức của mình.

Đến muộn nửa tiếng có cái lợi là trên đường đi chẳng gặp người nào, càng không gặp Lư Hạo Tường. Thẩm Xuân Hiểu bước nhanh về phòng làm việc của mình, ngay cả An Ni đang gọi ở phía sau, cô cũng không nghe thấy.

Lúc đóng cửa phòng lại, Thẩm Xuân Hiểu thở phào một tiếng, giờ mới biết mình thở phào quá sớm vì phòng làm việc này không phải là vùng trời của riêng cô, các vị trí của nhân viên cấp dưới đã có người ngồi cả, còn anh thì đang mỉm cười nhìn cô, hoàn toàn ra dáng một chủ nhân.

Thẩm Xuân Hiểu bất mãn nói: “Thôi xin, đây không phải lần đầu tiên anh đi nhầm cửa!”. Cô muốn nói sâu cay hơn một chút, nhưng nghĩ mình đến muộn nên lời nói không đủ trọng lượng, hơn nữa di chứng sau khi ăn đồ của người khác tối qua vẫn còn, bởi thế cô chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở một câu.

Lư Hạo Tường không để tâm đến câu nói kia, chỉ đưa tay lên xem đồng hồ rồi nói: “Nếu bây giờ cô rỗi thì chúng ta sẽ dành ra nửa tiếng để xem xét bốn bản vẽ còn lại, sau khi cân nhắc bản vẽ xong, bên tôi sẽ bắt tay vào làm sản phẩm đầu tiên. Cô thấy thế nào?”.

Anh ta lại không chế giễu, cũng chẳng đề cập gì đến chuyện mình đi muộn, Thẩm Xuân Hiểu cứ ngỡ vừa nghe nhầm. Nhưng nghĩ thấy cũng đúng, mấy ngày nữa là tới hội chợ triển lãm rồi, loạt sản phẩm đầu tiên còn chưa có, ngay cả bản vẽ vẫn đang phải bàn bạc, thời gian thực sự rất gấp rút. Có nhà thiết kế nào không mong muốn thiết kế của mình có được cơ hội quảng bá tốt đâu chứ? Tranh cãi về việc riêng như thế hoàn toàn chỉ là chuyện nhỏ nhặt.

Muốn đưa sản phẩm vào quầy chuyên dụng của Hoa Vũ, Thẩm Xuân Hiểu phải nhờ vào thiết kế của anh, còn thiết kế của anh muốn được quảng bá rộng rãi, cũng phải dựa vào cách thức kinh doanh của cô.

Đối với hai người mà nói, thời gian đều không còn nhiều nữa.

Thẩm Xuân Hiểu vừa nghĩ đến công việc bèn lập tức quên ngay tất cả chuyện tối qua, vội nói: “Được, bây giờ chúng ta đi xem bản vẽ”.

Vẫn là phòng họp nhỏ, vẫn là hai người, máy chiếu đã bật, laptop cũng đang khởi động.

Lư Hạo Tường nói: “Những bản vẽ hôm qua bàn bạc xong, tôi đã cho người đi cắt mẫu rồi, tôi nghĩ, không được bỏ lỡ hội chợ triển lãm lần này”.

Thẩm Xuân Hiểu gật gật đầu, nói: “Bàn bạc xong, tôi sẽ đi tìm Phó tổng giám đốc Giả để xem tình hình bên hội chợ triển lãm như thế nào!”.

Lư Hạo Tường ngẩng đầu lên, thấy cô đang mải mê nhìn bản vẽ trong máy tính, dừng lại một chút, anh nói: “Bên Long Khánh cũng đang quan tâm đến quầy chuyên dụng Hoa Vũ, hơn nữa, tôi nghe nói hình như mọi việc tiến triển rất tốt”.

Thẩm Xuân Hiểu biết câu nói này của anh muốn nhắc nhở điều gì, không phải anh nghe nói, mà là sớm đã biết, nếu không, hôm đó ở câu lạc bộ Đảo Xanh anh đã không gọi điện thông báo cho cô biết. Tuy lúc đó cụt hứng ra về, nhưng sau việc ấy, cô không phải không nghĩ đến những lợi ích của thông tin anh cung cấp. Cô nghĩ ngợi giây lát rồi nói một cách khách quan: “Ông chủ của Long Khánh lần này rất chịu đầu tư, vị quản lý Thị trường của họ là người từ vùng Panama về, nhậm chức mới được nửa năm nhưng rất có năng lực. Sản phẩm của Long Khánh đều được mở rộng nhờ tài kinh doanh của anh ta, độ nổi tiếng cũng chẳng kém gì sản phẩm của công ty ta. Chúng ta nhắm vào hội chợ triển lãm thì họ cũng không phải không nghĩ đến, giờ chỉ có thể xem bên nào tiến triển nhanh hơn thôi”.

Máy tính hoạt động, Lư Hạo Tường chiếu những bản vẽ lên tường.

Chỉ có hai người nên thực sự chẳng cần dùng đến máy chiếu, song màn hình máy tính không to như thế, nếu chỉ nhìn trong máy thì ắt phải đầu chạm đầu, như thế quá thân mật, cả hai đều không quen, chẳng thà cứ chiếu bản vẽ lên tường, vừa đúng quy định vừa nghiêm túc.

Có sẵn mạch suy nghĩ từ hôm qua nên việc thảo luận về bốn bản vẽ cuối không cần nhiều thời gian. Hơn nữa tối qua tuy hai người có chút xích mích, nhưng hôm nay không biết có phải họ cố ý né tránh sự khó xử kia hay đang mong muốn nhanh chóng kết thúc mà trong suốt quá trình thảo luận, ý kiến luôn nhât trí và rất… hiểu ý nhau.

Thảo luận bản vẽ xong, Lư Hạo Tường đề nghị: “Thực ra chúng ta có thể tìm hiểu về tình hình hiện tại của hội chợ triển lãm, tôi thấy có những chuyện phải dựa vào chính bản thân mình!”.

Thấy Thẩm Xuân Hiểu nhìn mình, anh rời ánh mắt, nói: “Tôi đem những bản vẽ này đi cho người ta cắt mẫu. Ở đây có thể lên mạng, cô cứ xem trước đi, lát nữa quay lại tôi sẽ trao đổi với cô!”. Nói rồi anh ra khỏi phòng họp.

Thẩm Xuân Hiểu đương nhiên hiểu suy nghĩ của anh, cô không bao giờ nghĩ có thể dựa vào cấp trên Giả Lạc Sơn mà có thể giải quyết được vấn đề, nhưng tìm trên mạng thì thấy được gì chứ? Ngoài cơ sở sân bãi ra sẽ chẳng tìm thấy được những khâu nhỏ nào nữa. Cô mở trang web lên, quả nhiên đúng như dự đoán, tài liệu có thể dùng được là rất ít.

Lúc đó, di động có tin nhắn, cô cầm lên xem, là An Châu gửi đến: “Cô gái xấu xa kia, ngay cả email của tớ mà cũng không thèm xem, cậu có tin tớ sẽ tuyệt giao với cậu không?”.

Từ hai giờ sáng tới giờ mới chưa đầy chín tiếng đồng hồ, có vẻ An Châu quá nóng lòng rồi. Thẩm Xuân Hiểu cười cười rồi đặt điện thoại xuống, mở email và đăng nhập.

Quả nhiên có email, hơn chục bức ảnh, mỗi bức đều là An Châu và một anh chàng đang tươi cười vui vẻ. Đó là anh chàng Daniel mà hồi đó lên máy bay cùng cô ấy.

Trong email, An Châu viết: “Tớ và Daniel sau khi cùng nhau đến Canada, ngày nào cũng rất vui vẻ. Daniel là người đàn ông rất lãng mạn và vô cùng thú vị! Buổi sáng, chúng tớ thường ngắm mặt trời mọc ở Toronto, ban ngày đi dạo các cửa hàng ở Edmonton, tối đến lại cùng nhau ăn tối dưới ánh nến tại Montreal. Hơn nửa năm nay tớ sống vô cùng hạnh phúc!”.

Nhìn những bức ảnh ấy cũng thấy thực sự An Châu rất hạnh phúc, cô luôn luôn như thế, yêu là yêu, không yêu là không yêu, chỉ cần phủi tay là dễ dàng ra đi. Bây giờ cô ấy đã ở trong vòng tay yêu thương của một người đàn ông và hạnh phúc đến mức quên ngày tháng, đâu có quan tâm tới cảm nhận của người khác.

Thẩm Xuân Hiểu biết như thế thật sự rất không công bằng với Lư Hạo Tường, trong mắt cô, Lư Hạo Tường ở những phương diện khác tuy chẳng có gì tốt đẹp, nhưng anh lại vô cùng nghiêm túc trong chuyện tình cảm. An Châu đã có người yêu mới được hơn nửa năm rồi mà anh vẫn không hề qua lại với một cô gái nào, rõ ràng trong lòng anh vẫn còn An Châu.

Nhưng chuyện tình cảm cũng giống như người uống nước, nước nóng hay lạnh thì chỉ mình mới biết. Cô chỉ là người ngoài, không thể thay đổi được gì và cũng chẳng thể can dự vào chuyện tình cảm của người khác. Huống hồ, đời sống tình cảm của mình cũng thất bại như vậy, cô có tư cách gì để đồng cảm hay góp ý cho người khác chứ?

Hơn nửa năm không gặp, An Châu vẫn xinh đẹp như xưa, trên bãi biển chan hòa ánh mặt trời, cô và Daniel dáng vẻ thân mật, chỉ thiếu mỗi đôi mắt tỏa ra ngôi sao. Là bạn thân, Thẩm Xuân Hiểu đương nhiên sẽ chúc phúc cho bạn. Nhìn hai người thắm thiết, những ký ức thuở nào bỗng nhiên trỗi dậy, trước đây cô cũng từng có niềm hạnh phúc và ngọt ngào như thế, tiếc là người con trai ấy cuối cùng cũng để lại cho cô một vết thương lòng, khiến cô trở thành người cứ nhắc đến tình yêu là lảng tránh.

Vì anh ta, cô đã có một năm vui vẻ nhất trong cuộc đời; nhưng cũng vì anh ta, cô đã phải dành tất cả những năm tháng sau này để trả giá cho niềm hạnh phúc ấy. Có lẽ người xưa nói đúng, trăng tròn rồi sẽ khuyết, nước đầy rồi sẽ tràn. Bởi một năm đó, cô đã nhận được quá nhiều niềm vui và hạnh phúc, cho nên cô phải mất mấy năm để bồi hoàn.

Đã bốn năm rồi, đến bao giờ cô mới có hạnh phúc của mình đây? Đến bao giờ cô mới không sợ tình yêu và hôn nhân nữa? Đến bao giờ mới có thể gặp được một người có bờ vai vững chãi để nâng đỡ những mỏng manh và yếu đuối của cô?

Thẩm Xuân Hiểu bần thần nhìn những bức ảnh mãi đến khi cảm thấy không khí bên cạnh bỗng trở nên lạnh giá. Có người bật điều hòa sao? Cô định thần lại rồi quay đầu nhìn, bên cạnh có một người đứng đó, cô kinh ngạc ngẩng lên theo thân hình người ấy, là Lư Hạo Tường với vẻ mặt hầm hầm âm khí. Anh đang chằm chằm nhìn bức ảnh, nhìn khuôn mặt tươi cười của An Châu, ánh mắt như toát ra hai lưỡi dao băng đang muốn đóng băng cả máy tính.

Trời ơi, sao anh ta lại nhìn thấy chứ?

Phản ứng đầu tiên của Thẩm Xuân Hiểu là tắt email. Cô luống cuống ấn nút tắt máy, không đợi máy tính tắt xong đã tiện tay gập luôn lại.

Lư Hạo Tường đứng im đó, lạnh lùng nhìn cô rồi lạnh lùng nói: “Đây mới là nguyên nhân chính, phải không?”.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s