Đối thủ tình trường – Chương 4.3

Thẩm Xuân Hiểu giả bộ ngô nghê: “Nguyên nhân gì?”.

Ánh mắt Lư Hạo Tường tỏa ra một luồng khí nguy hiểm, từ trên cao nhìn xuống Thẩm Xuân Hiểu rồi gần như nghiến răng nghiến lợi, nói: “Nguyên nhân An Châu ra đi, là vì người đàn ông đó? Đúng không?”.

Thẩm Xuân Hiểu chuyển động con ngươi, khóe miệng nhếch lên, gương mặt cố nặn nụ cười tươi, ra sức lục lọi mọi từ ngữ trong đầu, nói: “Cũng hơn nửa năm rồi tôi không gặp cô ấy, lâu như thế, điều gì cũng có thể phát sinh mà! Tôi chẳng biết có phải cô ấy đi vì người đàn ông này không đâu. Chuyện giữa hai người, anh phải rõ hơn tôi chứ?”.

Lư Hạo Tường chống một tay xuống bàn, tay còn lại vịn lên thành ghế, sầm mặt lại như bị ngọn Thái Sơn đè xuống, nhìn cô với ánh mắt núi băng rồi rít từng từ qua kẽ răng: “Cô không biết?”.

Dưới sự tức giận của anh, Thẩm Xuân Hiểu bất giác thấy sợ hãi, hơi nghiêng người về phía sau, lúng túng nói: “Tôi không biết!”. Nói xong cô bỗng phản ứng lại, cho dù biết thì đã sao nào? Là An Châu rời bỏ anh ta chứ có phải mình đâu, sao mình phải áy náy chứ? Sao mình phải sợ hãi chứ? Hơn nữa, anh ta như thế là có ý gì, bức cung sao? Anh ta có quyền gì mà làm như thế?

Cô ngồi thẳng người, đặt tay lên ngực anh, đẩy mạnh một cái rồi nói: “Anh tránh ra, có biết hay không, tôi cũng không phải bẩm báo với anh, chúng ta thân thiết lắm sao?”.

Lư Hạo Tường cũng sững sờ, đúng, đây là chuyện của mình và An Châu, chẳng có liên quan gì đến Thẩm Xuân Hiểu, mình làm thế là giận cá chém thớt rồi. Nhưng cô gái này rõ ràng hiểu rõ sự tình, biết An Châu vì sao lại ra đi, biết An Châu ở đâu, nhưng lại không nói, cô ấy luôn ở bên, nhìn anh vì An Châu mà mất ăn mất ngủ, thế mà một chút tin tức về An Châu, cô ấy cũng không chịu tiết lộ.

Nhưng, nếu cô ấy tiết lộ thì đã sao chứ? Cho dù anh đi tìm An Châu thì đã sao? Mọi chuyện sẽ thay đổi ư?

Anh không bao giờ muốn tin An Châu đã ra đi như thế, mà vẫn đợi, đợi một ngày nào đó cô ấy trở về, trở về bên anh. Bây giờ anh mới biết, đó chỉ là bong bóng xà phòng đẹp đẽ, là anh tự dối mình, dối người. Đã bên nhau lâu như vậy, thế mà anh vẫn không hiểu An Châu, mặc dù vô cùng, vô cùng yêu cô ấy.

Bây giờ, nhìn cô ấy tươi cười rạng rỡ, hạnh phúc bên người đàn ông khác, anh mới biết, mình đúng là một tên đại ngốc. An Châu đã hết yêu anh lâu rồi, thế mà anh vẫn ở đây ngày nhớ đêm mong, chờ đợi cô ấy.

Ngổn ngang suy nghĩ trong lòng, sắc mặt anh bỗng vô cùng căm phẫn, vô cùng đau khổ, vô cùng thất vọng, vô cùng buồn thương. Thẩm Xuân Hiểu nhìn anh mà thấy hãi hùng khiếp vía. Vừa thầm rủa An Châu tàn nhẫn, vừa thầm trách mình lúc nãy không nên mở email, lại lo lắng Lư Hạo Tường bất ngờ biết được chân tướng sẽ không chịu đựng nổi. Tuy họ chẳng thân thiết gì, ngoài việc cãi lộn hằng ngày thì cũng chẳng nói thêm chuyện gì khác, nhưng dẫu sao anh ta cũng nhìn thấy những bức ảnh ấy từ email của mình, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, mình cũng là hung thủ gián tiếp.

Cô khẽ đẩy anh, dè dặt nói: “Này… anh không sao chứ?”.

Lư Hạo Tường chầm chậm buông tay rồi từ từ đứng thẳng người, gằn giọng nói: “Tôi có thể xảy ra chuyện gì chứ? Hay là cô mong tôi có chuyện gì?”.

Thẩm Xuân Hiểu bực bội: “Không biết lòng người tốt!”.

“Lòng người tốt? Cô sao?” Lư Hạo Tường nói giọng quái gở: “Cô đừng giả bộ trước mặt tôi, cô là người thế nào liệu tôi còn chưa rõ?”.

“Rõ thì tốt quá rồi.” Thẩm Xuân Hiểu cười. “Đối với loại người như anh, tôi cần gì phải tốt bụng chứ, anh có sống hay chết cũng chẳng liên quan gì đến tôi!” Nói rồi, cô đứng dây, cầm sổ ghi chép của mình, không thèm nhìn anh lấy một cái mà đi thẳng ra ngoài.

Lại còn lo lắng anh ta không chịu nổi nữa chứ, mình uống nhầm thuốc thật rồi. Loại đàn ông nhỏ nhen ích kỷ như thế, thực sự chẳng cần quan tâm. Cô cảm thấy hổ thẹn vì chính lòng trắc ẩn của mình.

 Sau khi Thẩm Xuân Hiểu đi, Lư Hạo Tường kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống. Trong không gian yên tĩnh này, anh cảm thấy toàn thân rã rời, trong lòng như cuồn cuộn sóng lớn, từng đợt từng đợt thúc vào tim anh đau đớn. Khi không biết chân tướng sự việc, anh có thể tự lừa mình lừa người, có thể ôm hy vọng đến cùng, có thể chìm đắm trong những hồi ức đẹp, nhưng bây giờ tất cả đã bày ra trước mắt, ngay cả việc tự lừa dối mình, anh cũng không thể nữa rồi.

Lư Hạo Tường gục mặt trên bàn, hai tay ôm đầu, những ngón tay luồn vào tóc.

Thẩm Xuân Hiểu trở về phòng làm việc, An Ni cùng đi vào để đưa cho cô bài báo của ngày hôm nay. Cô nhận lấy tờ báo và đọc, trong tin tức về giới kinh doanh là một bức ảnh được đặt ở vị trí bắt mắt nhất, tổng giám đốc của Hoa Vũ và tổng giám đốc của Công ty Long Khánh đang bắt tay thân mật, tiêu đề của bài viết là: “Công ty Long Khánh và trung tâm thương mại Hoa Vũ sẽ có hy vọng ‘kết thông gia’ trong năm nay”.

Vô cùng bàng hoàng, cô nói: “Sao không đem đến cho tôi sớm hơn?”.

An Ni ấm ức: “Lúc nãy em có gọi giám đốc rồi, nhưng chị và Giám đốc Lư lại đi đến phòng họp nên em không dám làm phiền!”.

Sáng nay đến muộn nên cô vội vội vàng vàng, vừa đến đã thảo luận bản vẽ với Lư Hạo Tường, đúng là An Ni chưa có cơ hội đưa bài báo. Cô nở nụ cười, nói: “Được rồi! Cô ra ngoài trước đi!”.

Vừa đọc báo cô vừa suy nghĩ gì đó, vội vàng lên mạng, trên mạng đã đăng hàng loạt những bài viết tương tự.

Thủ đoạn của quản lý Thị trường bên Long Khánh quả nhiên vô cùng lợi hại, bây giờ còn mượn cả giới truyền thông để đánh bóng chuyện này, rồi lấy cớ đó để thúc đẩy hợp tác giữa Hoa Vũ và Long Khánh. Anh ta đi từng bước ra đòn trước như thế, có lẽ việc ra sức cho quầy hàng ở hội chợ triển lãm là vô cùng bức thiết, nếu không thể quảng bá được sản phẩm mới thì công ty cô sẽ hoàn toàn rơi vào thế bị động.

Thẩm Xuân Hiểu chăm chú đọc báo, phương thức kinh doanh của Long Khánh quả nhiên giống như một mạng lưới lớn, tận dụng mọi cơ hội có thể chính là muốn đoạt lấy quầy chuyên dụng thời trang duy nhất của Hoa Vũ, không để đối thủ có bất kỳ cơ hội nào.

“Reng…”

Điện thoại bàn bỗng đổ chuông, Thẩm Xuân Hiểu nhấc máy: “Tôi nghe!”.

“Giám đốc Thẩm, Tổng giám đốc Trần nói đúng mười một giờ sẽ mở cuộc họp, mong chị đến đúng giờ!”, là Tiểu Minh – thư ký của Tổng giám đốc Trần.

Tờ báo này đã đến tay mình thì đương nhiên Tổng giám đốc Trần cũng có, cuộc họp lần này chắc chắn sẽ nhằm vào chuyện ấy. Tiểu Minh thông báo địa điểm xong bèn cúp máy.

Còn hai mươi phút nữa là tới mười một giờ, Thẩm Xuân Hiểu chầm chậm đặt ống nghe xuống, chau mày suy nghĩ rồi tiện tay cầm tờ giấy A4 lên, mau chóng viết lên đó.

Mười phút sau, cô cầm quyển sổ ghi chép, tờ A4 đã viết đầy chữ, báo và bút đến phòng họp.

Đây là phòng họp hạng vừa gần phòng Tổng giám đốc Trần, lúc Thẩm Xuân Hiểu bước vào, mới chỉ có thư ký Tiểu Minh, Tiểu Minh cũng đang cầm tờ báo trong tay, thấy Thẩm Xuân Hiểu đến một mình, cũng không lấy làm ngạc nhiên, liền cười nói: “Giám đốc Thẩm, chị ngồi đợi một lát, mọi người sẽ đến ngay thôi”.

“Được rồi!” Cô vừa ngồi xuống thì cánh cửa mở ra, rồi có người sải bước vào trong.

Cô lướt mắt nhìn khắp lượt, sắc mặt Lư Hạo Tường lạnh tanh, ngồi xuống bên khác. Anh nhận được điện thoại của Tiểu Minh lúc đang ở phòng họp nhỏ nên từ đó đến thẳng đây.

Tiểu Minh đưa tờ báo trong tay cho anh, Lư Hạo Tường đón lấy đọc, khẽ chau mày, ánh mắt lướt nhanh. Thẩm Xuân Hiểu chỉ coi như không nhìn thấy gì, cắm cúi viết lên quyển sổ ghi chép. Lư Hạo Tường nhìn cô chằm chằm rồi cúi đầu đọc kỹ nội dung bài báo. Rõ ràng đây là lần đầu tiên anh đọc được bài báo này và đọc rất chăm chú.

Tiểu Minh đang bận bịu với những tài liệu trên tay, cả hai người đều không nói gì, căn phòng chìm trong yên tĩnh.

Lúc này cửa lại bật mở, Tổng giám đốc Trần Hoa Sinh và Phó tổng giám đốc Giả Lạc Sơn lần lượt tiến vào, bước đi của Trần Hoa Sinh nhanh mà vững chãi, ông ngồi xuống vị trí của mình, Giả Lạc Sơn ngồi ở vị trí kế tiếp. Tiểu Minh sớm đã đặt tờ báo lên bàn trước mặt họ. Rõ ràng cuộc họp này chỉ có bốn người tham gia.

Trần Hoa Sinh chỉ vào tờ báo, nói: “Giám đốc Thẩm, cô đã đọc bài báo này chưa?”.

Thẩm Xuân Hiểu nói: “Vâng, Tổng giám đốc Trần, tôi vừa mới đọc!”.

“Thế tiến công của Long Khánh rất mạnh, rõ ràng chúng ta đã bị rơi vào thế yếu, cách đây một tháng tôi đã nhấn mạnh rằng nhiệm vụ lớn nhất của quý này chính là đưa được sản phẩm vào quầy chuyên dụng của Hoa Vũ. Theo tình hình hiện tại, Giám đốc Thẩm có giải thích gì thêm với tôi không?”

Thẩm Xuân Hiểu biết Trần Hoa Sinh lúc này đang rất bực bội, tất cả những gì mà bộ phận cô làm, Trần Hoa Sinh vẫn chưa nhìn thấy kết quả, việc truyền thông của Công ty Long Khánh lợi hại như thế, đương nhiên là Tổng giám đốc Trần sẽ trách móc cô làm việc không nỗ lực.

Thấy Thẩm Xuân Hiểu không trả lời ngay, Giả Lạc Sơn nói: “Giám đốc Thẩm, công việc bên Giám đốc Lư đang tiến triển rất tốt, mẫu mới cũng đã thiết kế xong, hơn nữa sản phẩm mẫu cũng đã được đưa vào sản xuất; còn bên cô, sao chẳng thấy tin tức gì thế? Ngồi ở ghế đó thì cô phải làm cho đúng với chức trách chứ, cô nên học tập giám đốc Thị trường của Long Khánh ấy!”.

Nếu lời nói của Trần Hoa Sinh bao hàm cả sự chỉ trích thì câu nói này của Giả Lạc Sơn lại trực tiếp phê phán, hơn nữa, ông ta lại dùng tốc độ tiến triển công việc của Lư Hạo Tường để so sánh, chỉ trích hiệu quả công việc của bên bộ phận Thẩm Xuân Hiểu, là phó tổng giám đốc trực tiếp quản lý bộ phận Thiết kế và bộ phận Thị trường, bất luận bộ phận nào xảy ra vấn đề ông ta cũng có trách nhiệm, nhưng rõ ràng bây giờ ông ta chẳng có trách nhiệm gì với công việc, rồi lại chĩa mũi nhọn vào chỉ trích Thẩm Xuân Hiểu, như kiểu chuyện này chẳng hề liên quan gì với mình vậy.

Thẩm Xuân Hiểu hít một hơi, ngẩng đầu lên rồi kìm giọng nói: “Đúng là tiến triển công việc của bên tôi chậm, tôi sẽ chú ý”. Cô không thể bất mãn, không thể tức giận, cũng chẳng thể tỏ bất cứ thái độ nào với sự hách dịch của Giả Lạc Sơn. Chuyện này từ khi mới bắt đầu, cô đã không mong chờ gì ở Giả Lạc Sơn rồi.

“Chú ý? Chú ý sao đây? Đợi khi cô chú ý thì Công ty Long Khánh đã ký được hợp đồng với Hoa Vũ rồi. Giám đốc Thẩm, cô phải đẩy nhanh tiến độ lên đấy!” Giả Lạc Sơn gõ gõ lên bàn, bất mãn nói.

Thẩm Xuân Hiểu bị Giả Lạc Sơn chỉ trích thẳng mặt, trong lòng vừa tức giận vừa tủi thân, cô đã làm nhiều việc như thế, vậy mà kết quả là, Giả Lạc Sơn vẫn nói gần nói xa rằng cô không đủ năng lực, gì mà ngồi ở ghế đó thì phải làm cho đúng với chức trách đi chứ. Thành tích bây giờ cô đạt được tuy chẳng thể sánh bằng Công ty Long Khánh, nhưng cũng không phải không có tin tức gì như những lời Giả Lạc Sơn nói, cô đã báo cáo tiến triển công việc với Giả Lạc Sơn, bây giờ trước mặt Tổng giám đốc Trần, để đùn đẩy trách nhiệm của mình, Giả Lạc Sơn đã trực tiếp biến cô thành cái bia đỡ đạn.

Cô chẳng muốn tranh cãi, biết trước rằng không có kết quả gì thì có tranh cãi cũng vô nghĩa, nhưng cũng không có cách nào để tự biện giải cho mình. Lúc này, Lư Hạo Tường nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng: “Thực ra việc truyền thông lần này của Long Khánh tuy đã gây tiếng vang lớn, nhưng Tổng giám đốc Vương của Hoa Vũ chưa hẳn đã vì thế mà quyết định chọn Long Khánh. Trái lại, việc thúc đẩy truyền thông của Công ty Long Khánh có khả năng sẽ tạo hiệu quả ngược lại. Nên biết cái mà Tổng giám đốc Vương coi trọng là sản phẩm, mỗi một sản phẩm của quầy hàng chuyên dụng, ông ta đều phải kiểm tra và so sánh nghiêm ngặt, sao có thể vì mấy lời thổi phồng ‘có hy vọng kết thông gia’ của giới truyền thông mà ông ta quyết định chọn ngay Long Khánh được chứ? Sản phẩm của công ty chúng ta không tồi, bên Giám đốc Thẩm và Tổng giám đốc Vương cũng vẫn giữ liên lạc, Tổng giám đốc Vương là người nguyên tắc, chỉ cần sản phẩm của công ty chúng ta có phản ứng thị trường tốt hơn Long Khánh thì hy vọng của chúng ta vẫn rất lớn”.

Giả Lạc Sơn nói: “Cũng không thể nói như thế, sản phẩm của Long Khánh và sản phẩm của chúng ta vốn tương đương nhau, bây giờ hai nhà lại tạo dựng quan hệ thân thiết, theo tôi thấy, họ đã nắm chắc phần chuôi rồi, điều này rất bất lợi với chúng ta. Giám đốc Thẩm, chẳng phải cô cũng quen biết người bạn trong giới truyền thông ư? Sao không nghĩ ra chiêu này chứ?”.

Thẩm Xuân Hiểu thiếu chút nữa thì thổ huyết, cái cô cần thúc đẩy là sản phẩm, chứ không phải con người, cũng giống như bên Long Khánh, phải để tổng giám đốc hai bên gặp mặt rồi cổ súy mấy từ “có hy vọng kết thông gia” là có thể hợp tác được sao? Thật sự nếu có chuyện dễ dàng như thế thì cũng sẽ không khó vào được quầy chuyên dụng Hoa Vũ. Nhưng cô không ngờ, Lư Hạo Tường lại nói những câu thấu tình ấy.

Cô lướt mắt nhìn, Lư Hạo Tường sắc mặt lạnh lùng, cũng chẳng thèm nhìn cô.

Giả Lạc Sơn không hài lòng nói: “Giám đốc Thẩm, cô nên rút ra bài học kinh nghiệm!”.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s