Đối thủ tình trường – Chương 4.5

Thẩm Xuân Hiểu cười nói: “Mộng tưởng là những mong đợi không thực tế, cậu mau tỉnh lại đi”. Trái tim cô bỗng dao động, liền chuyển chủ đề: “Có điều, anh chàng đảm việc nhà, giỏi việc xã hội mà cậu muốn, tớ cũng quen một người như thế, vô cùng đẹp trai, tớ nghĩ hai người nhất định sẽ rất hợp nhau, hay là tối nay hẹn gặp nhé?”.

“Thế sao cậu không giành lấy?”

“Cậu có gặp hay không? Sao nói nhảm nhiều thế!”

“Gặp, gặp, đương nhiên sẽ gặp, có anh chàng đẹp trai thì tội gì mà không gặp chứ, nếu ưng ý cũng có thể chữa được chứng bệnh lải nhải của bố mẹ tớ.” Triệu Yến Minh hớn hở nói, vừa nhắc tới mấy từ “chứng bệnh lải nhải”, cô lại bắt đầu luôn miệng kêu khổ: “Bố mẹ tớ càng ngày càng thúc ép, còn định gửi ảnh và thông tin của tớ đến tất cả các công ty mai mối trên toàn quốc, cậu nói xem tớ có ế ẩm đến thế không? Bây giờ ông bà ngày nào cũng gia tăng áp lực lên tớ, nếu có thể nhìn thấy được những áp lực này thì chẳng khác gì tớ đang cõng ngọn Thái Sơn. Xuân Hiểu, cứ tiếp tục như thế, tớ sớm muộn gì cũng bị suy nhược thần kinh thôi!”.

Thẩm Xuân Hiểu nhếch miệng cười, nói: “Được, để tớ gọi điện trước xem người ta có thời gian rảnh không rồi sẽ thông báo cho cậu sau!”.

Nói rồi, cô bấm số điện thoại của Đỗ Vệ Kỳ, nhận được điện thoại lúc này của cô, Đỗ Vệ Kỳ rất bất ngờ. Thẩm Xuân Hiểu nói muốn giới thiệu với anh một người bạn. Anh đã rất vui vẻ đồng ý.

Cô lại thông báo cho Triệu Yến Minh, nói thời gian và địa điểm của cuộc hẹn. Xong xuôi đâu đấy, cô vô cùng hài lòng, không tin mình hóa ra cũng có tài ngầm về phương diện này, tương lai có thể làm bà mối nghiệp dư, nói không chừng, thu nhập còn cao hơn so với công việc chính ấy chứ. Nếu không thì Trương Hướng Dương sao lại coi nó là sự nghiệp như thế.

Đúng rồi, nhắc đến Trương Hướng Dương, Triệu Yến Minh cũng chỉ hô sấm không ra mưa, kêu gào như mình là sát thủ của những anh chàng độc thân, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, nếu đã thật sự hành động thì không thể không hề có động tĩnh. Mấy ngày trước cô đọc được bài phỏng vấn Trương Hướng Dương trên tờ tạp chí của cơ quan cô ấy, người viết là Triệu Yến Minh, cô vốn nghĩ rằng bọn họ còn lâu mới có thể nói đến hỷ sự, nhưng chí ít cũng phải có tiến triển chứ. Thế mà trong điện thoại, cô ấy không hề đề cập tới chuyện này, anh chàng đẹp trai trong buổi hẹn hò cũng là trong mơ, vừa nghe đã biết ngay dây thần kinh yêu đương của cô ấy lại đi ngủ rồi.

Triệu Yến Minh như thế, bố mẹ cô ấy sao có thể không sốt ruột được chứ? Chẳng trách họ phải dùng thủ đoạn cưỡng chế.

Có tiếng gõ cửa, cô không thèm ngẩng đầu lên, nói: “Mời vào!”. Tốc độ làm việc của quán ăn này nhanh thật, cô vừa mới gọi cách đây hơn mười phút mà đã có người mang đến rồi.

Tiếng bước chân dần tới gần, cô nói: “Đặt lên chiếc bàn nhỏ là được rồi! Cảm ơn!”. Vừa nói cô vừa lấy túi tiền, rút ra hai tờ mười tệ để trả, nhưng vừa ngước mắt lên thì nụ cười trên mặt đã trở nên cứng đờ, cánh tay cũng dừng lại giữa không trung.

Trước mặt cô không phải là người giao hàng của quán cơm, mà là khuôn mặt ngựa của Lư Hạo Tường.

Thật mất hứng, không để người ta vui vẻ được một chút, sắc mặt cô bỗng sầm xuống, gập ví tiền lại, lạnh lùng nói: “Anh đến làm gì? Đang trong thời gian nghỉ trưa, tôi không tiếp khách!”.

Lư Hạo Tường hoàn toàn không để ý, khẽ ngồi xuống chiếc ghế tiếp khách trước mặt cô, hỏi: “Bây giờ An Châu ở đâu?”.

Hóa ra anh ta đến chỗ mình để dò hỏi tin tức. Thẩm Xuân Hiểu liếc anh một cái, cười khẩy: “Giám đốc Lư, ngài đến đây để hỏi tôi sao? Nhưng muốn hỏi người ta thì cũng phải có phép lịch sự cơ bản, ngài như thế này có khác gì ép cung đâu?”.

“Cô đừng tỏ vẻ tiểu nhân đắc chí nữa, được không? Tôi muốn biết bây giờ cô ấy ở đâu, hoặc là cô cho tôi số điện thoại để tôi gọi cho cô ấy!” Lư Hạo Tường nhẫn nhịn nói.

“Anh nói đúng lắm, tôi chính là tiểu nhân đắc chí đấy! Bây giờ cô ấy ở đâu thì anh đi mà hỏi cô ấy, anh không phải không có email, QQ[1] của cô ấy, hà tất gì phải nhờ vả một kẻ tiểu nhân như tôi?”

“Cô còn giả ngốc sao? QQ của cô ấy đã để chế độ im lìm với tôi lâu rồi, email cũng đổi.” Lư Hạo Tường chán nản nói: “Cô tưởng tôi muốn đến tìm cô lắm sao? Nếu không phải chỉ có cô biết thì tôi đến tìm cô mới lạ đấy!”.

“Đó là cô ấy không muốn gặp anh, anh sao phải tìm cô ấy?” Thẩm Xuân Hiểu buồn bực, khuôn mặt cũng không viết ra những từ đại loại như tiểu nhân bán rẻ bạn bè, thế mà sao anh ta lại nghĩ rằng mình có thể bán rẻ An Châu chứ? An Châu nếu muốn liên lạc với anh ta thì tự cô ấy sẽ liên lạc, nếu thật sự tiết lộ email và số điện thoại của cô ấy, cô ấy chẳng xé xác mình ra ấy chứ. Hơn nữa, cô cũng đâu nhiều chuyện như thế? Bất kể anh ta là bạn trai cũ hay bạn trai hiện tại của An Châu thì cũng chẳng liên quan gì đến cô.

“Đó là chuyện của tôi, cô quan tâm ít thôi.” Lư Hạo Tường lạnh lùng nói.

Thẩm Xuân Hiểu cười híp mắt, nói: “Anh có tình nguyện đến tìm tôi hay không là chuyện của anh, còn tôi có muốn nói cho anh biết hay không lại là chuyện của tôi. Bổn cô nương bây giờ tâm trạng không tốt nên không muốn nói cho anh biết!”.

Lư Hạo Tường nhìn gương mặt rạng rỡ của cô, tức đến ngứa chân răng, hỏi: “Thế bao giờ tâm trạng của cô tốt?”.

“Xin lỗi, cứ gặp anh, tâm trạng của tôi đều không tốt.”

“Cô cố ý phải không? Cô vốn không muốn nói cho tôi biết!”

“Biết rồi còn hỏi, tôi có nghĩa vụ gì mà phải nói hết mọi chuyện với anh?” Thẩm Xuân Hiểu hơi nghiêng người ra sau, toàn thân ngả vào ghế dựa, vô cùng thoải mái và dễ chịu, cười tươi như hoa, ung dung hỏi.

Lư Hạo Tường nhìn cô chằm chằm, cắn răng cắn lợi nhưng chẳng còn cách nào khác. Cô đã không nói thì anh cũng hết cách. Là anh đã quá nóng lòng, năm An Châu ra đi chỉ gửi cho anh một tin nhắn nói lời chia tay, sau hơn nửa năm bặt vô âm tín, bỗng nhìn thấy cô đứng bên người đàn ông khác, anh không dám tin, cũng không muốn tin. Cứ coi như An Châu thay đổi tình cảm thì chí ít cũng phải nói rõ với anh một tiếng. Bây giờ biết rõ Thẩm Xuân Hiểu chẳng có lòng tốt gì nhưng anh lại đến tận nơi để bị mỉa mai, đúng là thất sách.

Lư Hạo Tường trừng mắt nhìn cô, không nói lời nào rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Đúng lúc đó nhân viên giao hàng đến, hai người đi ngang qua nhau.

Thẩm Xuân Hiểu trả tiền rồi nhân viên đưa cơm cũng đi ra, trong văn phòng chỉ còn lại mình cô.

Cô đến ngồi bên chiếc bàn nhỏ, mở túi nilon rồi lấy hộp cơm ra. Thức ăn là những món cô thích, cơm cũng nóng. Chỉ có điều, lúc trước rõ ràng cô rất đói nhưng bây giờ lại chẳng còn cảm giác gì, ăn được hai miếng mà chẳng thấy ngon miệng. Cô hậm hực, chỉ tại Lư Hạo Tường, đã quá trưa rồi còn chạy đến tìm mình cãi lộn, khiến mình ăn không ngon. An Châu và anh ta đúng là đã cấu kết với nhau, một người thì chiếm hết thời gian nghỉ ngơi ban ngày, một người lại chiếm thời gian ngủ buổi tối của cô, kết bạn không cẩn thận cũng không đến nỗi phải trả giá đắt như thế chứ?

Bữa tối được hẹn ở một quán ăn Tây, Thẩm Xuân Hiểu định bụng ăn xong sẽ lui về trước, còn chuyện sau này Đỗ Vệ Kỳ và Triệu Yến Minh tiến triển ra sao thì phải xem hôm nay hai người có cảm tình với nhau không đã. Nếu có thì bà mối như cô sẽ rất vui vì đã gặt hái được thành công, nếu không hai người lại tiếp tục phấn đấu không ngừng nghỉ để chấm dứt cuộc sống độc thân.

Thẩm Xuân Hiểu đến từ sớm, lần đầu tiên với cương vị bà mai mối, cô rất có trách nhiệm. Thêm vào đó, trưa nay cô chẳng ăn được gì nên giờ bụng dạ đói meo.

Xem ra, cô lại phải tiếp tục làm những động tác khó coi thay Triệu Yến Minh lúc xem mặt vậy, để cái miệng bận rộn với thức ăn, còn nói những chuyện gì thì cứ giao cho hai người họ.

Nếu Triệu Yến Minh biết người hôm nay đến là Đỗ Vệ Kỳ, liệu cô ấy có kinh ngạc lắm không. Nghĩ đến buổi xem mặt muộn đến mấy tháng này, Thẩm Xuân Hiểu lại bấm bụng cười, Yến Minh ơi là Yến Minh, lúc đầu cậu tự đi xem mặt có phải là tốt không, nói không chừng bây giờ đã bắt đầu nuôi dưỡng thế hệ sau rồi ấy chứ, chẳng cần tớ phải lao tâm khổ tứ sắp xếp cuộc hẹn này.

Năm phút sau, thấy Đỗ Vệ Kỳ đến, Thẩm Xuân Hiểu vội vẫy tay, anh tươi cười bước tới.

Thẩm Xuân Hiểu cười nói: “Anh Đỗ, cảm ơn vì lần trước đã mời tôi ăn bữa ngon đến thế, tay nghề của tôi không được như anh nên chỉ đành mời anh đến nhà hàng thôi, anh không để bụng chứ?”.

Đỗ Vệ Kỳ tươi cười ngồi xuống, nói: “Xuân Hiểu, cô quá khách khí rồi. Tôi nghĩ chúng ta đã là bạn bè rồi mà, hay là cô vẫn muốn tôi gọi cô là cô Thẩm?”.

Thẩm Xuân Hiểu cười nói: “Là tôi buột miệng thôi. Đúng rồi, Vệ Kỳ, người bạn hôm nay tôi muốn giới thiệu với anh thực ra chúng ta đều đã gặp, chính là cô bạn hôm anh gặp ở Cynthia Pub ấy, anh còn nhớ chứ?”.

Đỗ Vệ Kỳ nở nụ cười lịch sự, nói: “Cô nói đến Triệu Yến Minh chứ gì? Tôi nhớ chứ!”.

“Đúng, đúng, chính là cô ấy, cô ấy là bạn tốt nhất của tôi. Chuyện hôm đó thật ngại quá, Yến Minh suốt ngày bị bố mẹ ép đi xem mặt, cô ấy lại không muốn dùng cách này để làm quen với người sẽ trở thành bạn đời của mình nên mới nhờ tôi từ chối khéo, khiến anh chê cười rồi!”

Vừa nhắc đến chuyện hôm ấy, Đỗ Vệ Kỳ liền cười, nói: “Tôi có thể hiểu, ai bảo chúng ta đều bị chụp cho cái danh hiệu trai ế, gái ế chứ. Hôm đó tôi cũng bị mẹ ép đi xem mặt thôi, thật đáng thương cho tấm lòng của bậc phụ mẫu!”.

Thẩm Xuân Hiểu cười, thầm nghĩ anh và Yến Minh lần này cùng chung tiếng nói rồi, ngay cả sự phiền nhiễu cũng giống nhau. Đang nghĩ thế bỗng ngoài cửa có người đi vào, cô ngẩng lên nhìn, hôm nay Triệu Yến Minh trang điểm vừa thời thượng vừa nữ tính, những lọn tóc xoăn bồng bềnh khiến gương mặt xinh đẹp càng trở nên vô cùng quyến rũ.

Cô quay sang cười nói với Đỗ Vệ Kỳ: “Cô ấy đến rồi!”.

Triệu Yến Minh sớm đã nhìn thấy Thẩm Xuân Hiểu, xác định rõ mục tiêu rồi mỉm cười đi đến. Đỗ Vệ Kỳ đứng lên kéo ghế cho cô. Nhìn thấy anh, Triệu Yến Minh chỉ hơi sững sờ một chút rồi biểu hiện lại bình thường, mỉm cười nói cảm ơn và ngồi xuống, cười nói với Đỗ Vệ Kỳ: “Anh Đỗ, chúng ta lại gặp nhau rồi!”.

Thẩm Xuân Hiểu trêu đùa: “Yến Minh, làm người không nên như thế, cậu chỉ quan tâm tới anh Đỗ thôi, còn Thẩm tiểu thư tớ ngồi đây, cậu lại chẳng thèm ngó ngàng gì tới, thì ra tớ bị cậu coi là người vô hình rồi!”.

Triệu Yến Minh lườm cô một cái, nhưng có người ngoài ở đây nên biểu hiện vẫn vô cùng lịch sự: “Xem cậu nói kìa, Xuân Hiểu, đừng để anh Đỗ đây xem trò cười nữa, anh ấy lại tưởng hai chúng ta ngoài việc đấu khẩu ra thì chẳng còn việc nào khác để làm đấy!”.

Đỗ Vệ Kỳ cười nói: “Cô Triệu thật biết đùa, vừa nhìn hai người đã thấy nữ tính rồi, bất luận là biểu hiện thế nào thì cũng đều quyến rũ cả”.

Thẩm Xuân Hiểu phì cười, nói: “Hai người cũng đâu phải lần đầu gặp nhau, không cần xưng hô như thế chứ? Tớ đói rồi, có thể bắt đầu ăn được chưa?”.

Đỗ Vệ Kỳ vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, Thẩm Xuân Hiểu cũng không khách khí, cô gọi trước món thịt dê, rồi lại gọi thêm rau cải và sa lát. Triệu Yến Minh và Đỗ Vệ Kỳ cũng chọn đồ ăn.

Triệu Yến Minh gọi đồ ăn xong, liền nghiêng đầu nhìn Thẩm Xuân Hiểu, giễu cợt: “Xuân Hiểu, mỗi lần gặp cũng thấy đức tính này, kêu đói đã trở thành câu cửa miệng của cậu rồi, công ty các cậu bóc lột người quá đáng, ngay cả cơm cũng không cho ăn sao?”.

Thẩm Xuân Hiểu cười nói: “Lúc trưa khẩu vị của tớ bị người ta phá hỏng nên chẳng ăn được, à đúng rồi, buổi sáng cũng dậy muộn nên ngay cả bữa sáng cũng chưa ăn. Bây giờ tớ đang phải nhập ba bữa làm một đây, đương nhiên không thể so sánh với cậu được”.

Đỗ Vệ Kỳ nói: “Hay nhịn đói là không tốt cho sức khỏe, hơn nữa công việc lại vất vả, cô cũng phải chú ý chăm sóc bản thân đấy!”.

Thẩm Xuân Hiểu cười hi hi, nói: “Cũng không phải là thường xuyên, thỉnh thoảng, thỉnh thoảng thôi!”.

Triệu Yến Minh nhếch môi cười, liếc mắt nhìn Thẩm Xuân Hiểu đầy ẩn ý. Thẩm Xuân Hiểu bỗng động lòng, thầm nghĩ hình như cái cô Yến Minh này hiểu nhầm rồi, làm gì có bà mối nào lại tự đưa mình vào cuộc chứ. Cô vội nói: “Yến Minh, làm gì có người bạn nào như cậu chứ, vừa gặp mặt mà đã vạch điểm yếu của người ta ra rồi. Tớ đây còn không phải bị cậu làm cho phiền phức sao, ép buộc tớ đi xem mặt thay, tớ lại không thể được thành công cũng chẳng thể thất bại, chỉ đành vùi đầu vào ăn, khiến dạ dày ngày một giãn nở, cho nên mới cảm thấy đói đến thế! Cậu không tin thì cứ hỏi Đỗ Vệ Kỳ xem, lúc đầu tớ cũng làm như thế mà!”.

Đỗ Vệ Kỳ mỉm cười.


[1] QQ: Là phần mềm chat thông dụng của Trung Quốc, giống như Yahoo.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s