Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 1.1

Chương 1:  Tôi là một con hổ cái

Tôi họ Đậu, tên chỉ có độc một chữ Phù[1].

Tôi cho rằng, bố muốn dùng cái tên “bốc mùi” này để rèn luyện, giúp tôi có được sức chịu đựng tâm lý mạnh mẽ cũng như khả năng chống chọi với những đòn công kích từ bên ngoài. Ông cũng không hề uổng công vô ích. Ít ra hồi học lớp Ba, tôi đã vô số lần giành được danh hiệu cao quý, ấn tượng – Hổ cái.

Năm nay là năm Dần, cũng là năm bản mệnh của tôi. Giờ sinh của tôi là lúc 0 giờ 0 phút 0 giây ngày mùng Một Tết. Thế mà bố mẹ tôi cũng chẳng có thời gian chúc mừng thời khắc quan trọng này của cô con gái hai mươi bốn tuổi đời. Họ dành cả kỳ nghỉ Tết theo đoàn du lịch đi châu Âu nửa tháng. Như thế cũng tốt, họ khỏi phải khổ sở chen chúc xe cộ mấy ngày Tết.

Trong lúc những người dẫn chương trình chào xuân đang nhiệt tình, hào hứng đếm ngược, tôi vừa lẩm nhẩm một khúc nhạc vui vẻ vừa thay bộ nội y màu đỏ mua ở siêu thị, soi mình vào chiếc gương đặt trong căn hộ nhỏ chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách, ưỡn ẹo với các tư thế khác nhau.

Cũng trong thời khắc đó, bên ngoài cửa sổ rền vang tiếng pháo nổ, phá tan cảm hứng tạo dáng của tôi.

Ngoáy ngoáy lỗ tai, tôi quay người lại, sau đó giật nảy mình.

Ở chỗ bộ sofa đang bày đầy các loại đồ ăn vặt bỗng xuất hiện một thằng bé chừng bảy, tám tuổi, mặc trên người bộ quần áo bông màu đỏ pha vàng vô cùng vui mắt, chắp hai tay sau lưng, đứng đó đầy oai vệ. Nó có cặp lông mày rậm, đôi mắt to, trông khỏe mạnh hoạt bát, cực kỳ đáng yêu.

Vậy là, tôi đứng ngây ra đó với bộ nội y màu đỏ sẫm trên mình.

Đây là tầng chín, các cửa ra vào và cửa sổ đều đóng chặt, hơn nữa đều là loại hai khóa chống trộm. Theo cách người ta hay nói, thì đến con ruồi cũng không lọt qua được. Vậy thằng bé đang đứng sờ sờ trước mặt tôi đây ở đâu ra?

Trong tình huống kỳ lạ này, tinh thần mãnh hổ được hun đúc bấy lâu nay của tôi đã thật sự phát huy tác dụng. Tôi ngẩng cao đầu, ưỡn ngực, hít sâu, giọng nói kiên định, hỏi:

– Ngươi là yêu nghiệt phương nào?

Thằng bé nghe xong, nhíu cặp lông mày đen nhánh nói:

– Hãy cùng ta về nhà! – Giọng nói ngọt ngào, nhẹ nhàng khiến lòng tôi mềm nhũn.

Lúc này, tôi đã bước đầu nhận định sinh vật trước mắt không phải yêu nghiệt quái quỷ gì mà là người ngoài hành tinh. Tự nhiên tôi nghĩ mình không thể thua kém khí thế so với nó, dù có làm mất mặt loài người, cũng không được tỏ ra vô lễ gây ảnh hưởng xấu đến danh dự của đất nước Trung Hoa. Thế nên tôi lạnh lùng hứ một tiếng:

– Xin lỗi. Tôi không quen biết cậu. Khổng Tử từng nói, không được để người lạ vào nhà, cũng không được vào nhà người lạ. Thế nên mời cậu mau rời khỏi đây, nếu không thì đừng trách tôi “tiên lễ hậu binh”[2], không khách sáo với cậu.

Thằng bé nghiêng đầu, chớp chớp mắt, vừa như có chút bối rối lại vừa như đã hiểu. Nó nhảy phóc lên tay vịn ghế sofa, động tác vô cùng nhanh nhẹn, uy phong, sau đó, dùng cặp mắt đen lay láy nhìn chằm chằm vào tôi mà nói:

– Hóa ra đúng là em chẳng nhớ gì cả. Quả nhiên Diêm Vương đã không lừa ta.

Nói đến đây, nó khẽ thở dài. Dáng vẻ đăm chiêu, u buồn kiểu người lớn của cậu nhóc lập tức làm sống dậy tình mẫu tử tiềm tàng trong tôi. Không nén được lòng mình, tôi xoa lên cái đầu rậm tóc của nó, không ngờ nó lại tránh né.

Bàn tay nó muốn hất tay tôi ra, tay nó không hề yếu chút nào:

– Đầu của ta, sao có thể tùy tiện sờ như vậy?

Tôi chộp lấy bàn tay nóng như lửa của nó, bực tức nói:

– Cái đầu cậu chứ có phải là cái mông hổ đâu?

Thằng bé cũng tức tối, lông mày dựng lên, còn mắt thì trợn ngược:

– Chỗ nào của hổ cũng không được tự tiện sờ vào.

Đúng là vừa tức vừa buồn cười, tôi đột nhiên ra tay, véo vào hai bên má thằng bé, lắc mạnh:

– Chị đây không chỉ sờ mà còn véo nữa. Cậu định thế nào? Định cắn chị đây chắc?

Sau đó, thằng bé cắn tôi thật…

Thằng bé ngoảnh đầu, hai hàm răng sữa đều tăm tắp của nó in dấu sâu hoắm trên mu bàn tay, khiến tôi đau đến nỗi nước mắt nước mũi giàn giụa.

Ngay sau đó, thằng bé lại nói mấy câu làm tôi không khóc nổi nữa:

– Giờ trên cơ thể em đã có dấu tích của dòng tộc ta. Đợi đến lúc thời cơ chín muồi, em sẽ đi đến chỗ Diêm Vương bỏ kiếp luân hồi, cùng ta quay về thiên giới.

Tôi quay cuồng nhìn sinh vật lạ có bộ dạng nghiêm túc trước mặt, dè dặt hỏi:

– Mẹ cậu họ gì?

– Dòng tộc của ta không có họ. Sau này, em ắt sẽ nhớ ra tên của mẫu thân. Bây giờ, ta có nói nhiều cũng vô ích. À đúng rồi. Mẫu thân ta cũng chính là mẹ chồng của em, bởi thế em nên hỏi rằng mẹ chúng ta họ gì?

Mẹ chồng?

Trời đất! Là chồng nhóc con ư? Vợ lớn chồng bé sao?

 – Để thuận lợi cho việc sống hòa hợp sau này, ta nghĩ cần thiết phải nói sơ qua tình hình. – Thằng bé hắng giọng, không hề để ý đến vẻ kinh ngạc của tôi, tiếp tục cái giọng chuẩn mực, kiên định, khiến đầu tôi rối tung: – Ta là Thương Ngô, tộc trưởng bộ tộc Hổ trong mười hai con giáp. Em vốn tên Trang Tường, là vợ của ta. Do đã xảy ra… một số chuyện nên em rơi vào kiếp luân hồi, trở thành người phàm, bị Diêm Vương phong ấn trí nhớ và pháp lực, rồi bị nhốt trong mật thất ở địa cung. Ta vốn muốn cứu thoát em nhưng không cẩn thận bị tà khí tấn công, gây tổn hại thân thể. Do đó tạm thời, ta ở trong hình dạng như bây giờ để bảo vệ nguyên khí. Đợi sau khi lành vết thương, ta và em có thể rời khỏi đây.

Giọng thằng bé rất bình thản, còn tôi nghe mà cảm thấy vô cùng bi phẫn.

Trang Tường ư? Đâm vào tường thì có[3].

Ôi! Sao cái tên đó có thể hay bằng tên Đậu Phù…

– Nghĩa là cậu là con hổ trong mười hai con giáp?

– Có thể nói như vậy.

– Theo truyền thuyết, năm nay cậu phải trực. Cậu chạy đi rồi thì ai sẽ bảo vệ loài người?

– Nói một cách chính xác, mười hai con giáp là mười hai bộ tộc. Việc trực hằng năm do các bộ tộc chúng ta cùng nhau hoàn thành. Trước khi đến tìm em, ta đã giao cho nhị đệ toàn quyền xử lý, em không phải lo.

Trong hoàn cảnh hiện tại, tôi không thể không tin, dù thằng oắt đầu củ cải[4] trông còn non choẹt nhưng rất có khí thế này chính là hình ảnh thật của con hổ con cười ngạo nghễ in trên lịch. Vò vò đầu, tôi sực nhớ đến một vấn đề nghiêm trọng:

– Cậu nói tôi là vợ của cậu, thế chẳng phải tôi cũng là…

– Em là một con hổ cái.

Hừ! Con mắt quần chúng đúng là tinh tường. Quả nhiên, tôi là hổ cái…

Ồ, hóa ra không phải là vợ lớn chồng bé, cũng chẳng phải vợ người, chồng thú, mà là một cặp… thú – thú.

Lát sau, cậu nhóc trong tư thế mãnh hổ xuống núi xử lý sạch sành sanh toàn bộ đồ ăn vặt tôi chuẩn bị cho kỳ nghỉ dài bảy ngày. Nó lau miệng, vỗ vỗ bụng ra vẻ còn thèm thuồng, rồi chạy vào phòng tắm tắm rửa. Sau đó, nó trần như nhộng chạy vào phòng ngủ, chui tọt vào chiếc chăn ấm áp của tôi…

Tôi thẫn thờ ngồi trên nền nhà quan sát. Nó hết bận việc này, lại làm việc khác, hoàn toàn không hề nghĩ mình là người lạ. Hệ thống thần kinh của tôi như trong trạng thái bị treo, chỉ đến khi chiếc giường bị nó chiếm mất, thì bộ não mới hoạt động trở lại.

Tôi lao như tên bắn đến bên chiếc giường, hét lên:

– Này! Cậu không định ở chỗ tôi đấy chứ?

Cơ thể nhỏ bé của nó lọt thỏm trong chiếc chăn lông vũ, chỉ thò cái đầu tròn trĩnh ra. Nó quay lưng về phía tôi, thì thào:

– Tiểu Tường, đừng ầm ĩ nữa. Ta mệt rồi.

Tiểu Tường… Tôi còn nhỏ thế sao? Lớn chừng này rồi mà.

Thực ra con người tôi rất lương thiện.

Chẳng hạn, ngày bé tôi thường xuyên đưa những đứa trẻ ăn mày về nhà cho ăn cơm. Khi đã lớn, mặc dù biết bọn họ có khi ăn còn ngon hơn cả mình nhưng chỉ cần gặp họ là tôi vẫn nhiệt tình dốc túi, lúc thì một đồng, lúc thì năm hào, gọi là có ý tốt. Biết đâu cũng giúp đỡ được một hai người trong hoàn cảnh khó khăn thực sự.

Vậy nên, có thể nói tâm hồn tôi vô cùng trong sáng.

Giờ đây, đối mặt với tên nhóc hổ con này, bất luận nó và tôi có thực là cặp vợ chồng hổ hay không thì chỉ cần nhìn cái vóc dáng nhỏ bé, đáng thương của nó thôi, tôi cũng không nỡ vứt nó ra ngoài trong buổi sớm tờ mờ ngày mùng Một Tết.

Tuy nhiên, tôi cũng chẳng có ý định tống nó đi, vì theo nó nói, toàn bộ pháp lực của tôi đều đã mất hết, còn nó thì chỉ bị thương nhẹ mà thôi.

Biết rõ không đánh bại được mà cứ khiêu khích, như thế không gọi là anh hùng mà là kẻ ngốc…

Thêm vào đó, từ nhỏ tôi đã nghĩ rằng mình không phải người bình thường. Tôi luôn cảm giác trong cơ thể mình tiềm tàng một nguồn năng lượng siêu phàm. Chính điều này khiến tôi luôn muốn làm những chuyện kinh thiên động địa để xem uy lực của năng lượng này mạnh đến mức nào. Nhưng hồi học cấp hai, dù bị đau bụng và sốt cao, tôi vẫn nhất quyết không uống thuốc. Hậu quả, suýt nữa thì bị ngớ ngẩn, nên tôi mới chịu yên phận phần nào…

Tóm lại, tôi tin là có quỷ thần.

Nhưng lần này, việc dễ dàng tiếp nhận Thương Ngô hình như vẫn còn một lý do khác. Tôi nghiêm túc suy nghĩ kỹ lại, cuối cùng đưa ra một kết luận. Nói một cách văn vẻ thì đó chính là giác quan thứ sáu của phụ nữ, tôi tin tưởng thằng bé này mà chẳng cần có lý do cụ thể. Còn nói theo cách thông thường thì đầu óc của tôi đã bị con lừa đá phăng đi rồi…

Do bị nó chiếm mất giường, tôi đành kéo lấy một cái chăn, ấm ức qua đêm đầu tiên của năm bản mệnh thứ hai trên chiếc ghế sofa trong phòng khách.

Hôm sau, tôi thức dậy rất sớm sau một đêm ngủ không ngon giấc, mắt nhìn chằm chằm vào tấm rèm có hình gấu Pooh như kẻ mất hồn. Sau đó, tôi chui ra khỏi chăn, đi chân trần, khẽ đẩy cửa phòng ngủ giống như một tên trộm.

Tôi ấp ủ hy vọng rằng sự việc xảy ra hôm qua chỉ là cơn ác mộng, cầu mong trên chiếc giường nhỏ đừng có dấu tích của bất kỳ sinh vật nào. Tuy nhiên, hiện thực tàn khốc đã làm tan nát niềm mong ước bé nhỏ của cô gái mới tròn hai mươi bốn tuổi là tôi.

Ánh ban mai ngày mới xuyên qua kính cửa sổ, rọi thứ ánh sáng nhè nhẹ xuống căn phòng nhỏ 15 m2, khiến đồ đạc sơ sài trong phòng cũng bật lên những nét cao sang. Sinh vật đang ngồi khoanh chân trên giường, mi mắt rủ xuống kia như càng tô thêm vẻ diễm lệ cho căn phòng.

Nhìn bề ngoài thì đó là giống đực có tay, có chân, có thân thể trông giống con người…

Thôi được, có lẽ đó là con trai, đã thành niên, chừng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi.

Mái tóc ngắn sạch sẽ, bóng mượt, đường nét trên khuôn mặt rõ ràng, đôi lông mày dài khí khái, hàng mi dày rậm, sống mũi thẳng tắp, bờ môi gợi cảm, khuôn ngực rộng, cặp xương quai xanh thanh tú, tứ chi thon dài, đường eo mềm mại, còn cả sáu múi cơ bụng khỏe khoắn và…

Ánh mắt tôi nhìn chằm chằm vào bộ phận thể hiện rõ đặc trưng của giống đực nằm ở phía dưới bụng, trên đùi của hắn. Cổ họng tôi khát khô như đã ba ngày không uống nước, trong mũi cũng như có chất lỏng gì đó đang chực trào ra.

– Tiểu Tường, em dậy rồi à?

Nhìn về phía phát ra giọng nói, tôi gần như bị đôi mắt đẹp làm chói lòa cặp mắt sói của mình.

Tôi hốt hoảng chỉ tay vào người đàn ông giờ đã bước xuống khỏi giường, đang đứng sừng sững, không thốt nên lời.

Hắn nghĩ ngợi một lát, sau đó đột nhiên dùng giọng nói rõ ràng, đôn hậu buông ra mấy từ quan trọng:

– Ta là Thương Ngô, chồng của em.

Tôi cũng điềm tĩnh trả lời:

– Nơi này không được phép khỏa thân!

Không ngờ, hắn nhìn khắp người tôi, giọng còn điềm tĩnh hơn:

– Em có hơn gì ta đâu?

– …

Bảy giờ sáng ngày mùng Một đầu năm 2010, tôi mặc nguyên bộ đồ lót, mặt đối mặt với một nam thanh niên không mặc gì trên người.

Là người thường xuyên có mặt ở bể bơi nên đối với việc mặc đồ để lộ cơ thể trước mặt người khác thế này, tôi hoàn toàn không có mấy loại phản ứng như hét lên, ngất xỉu hay che mặt bỏ chạy. Đồng thời cũng là cô gái có nghiên cứu sâu rộng về các bộ phim nói về tình yêu giữa những người đồng giới và khác giới, nên việc hiểu biết sớm đối với cấu tạo cơ thể của người khác giới lại khiến tôi mất hứng quan sát.

Lúc này, tôi vô cùng bình tĩnh, đứng yên tại chỗ, không nói năng gì, chỉ chỉnh lại tư thế một chút nhằm che những khuyết điểm và khoe đường cong khiến thân hình thêm hấp dẫn.

Còn Thương Ngô, hắn nhẹ nhàng lùi lại nửa bước, khoanh tay trước ngực, bên dưới có một “cây cột chọc trời” kèm theo ánh mắt thăm dò từ đầu đến chân tôi. Sau đó, hắn nhíu cặp mày, tự tin nói:

– Tiểu Tường, ngoại hình của em không có gì thay đổi, nhưng sao ngực lại nhỏ đi nhiều thế?

Size tiêu chuẩn là 36 các bạn ạ. Tôi đã luôn tự hào vì có bộ ngực “sóng dâng cao”. Đây là lần đầu tiên tôi bị chê kích thước nhỏ, mà lại bị một con hổ chê chứ. Thật đáng hổ thẹn! Thật là không thể chấp nhận nổi sự đả kích này.

Tôi cố nén cơn tức giận, khinh rẻ liếc nhìn nửa dưới cơ thể hắn, nói:

– Chỗ kia của anh vẫn nhỏ mãi như thế sao?

Người ta thường nói thế này: “Hổ không ra oai nếu nó không bị coi là Hello Kitty”. Nếu có thể thì tôi mong rằng cả đời này sẽ không có cái may mắn được tận mắt chứng kiến tính chân thực của câu nói đó.

Đáng tiếc thay, ông trời không thỏa lòng người.


[1] “Đậu Phù” tiếng Trung đọc là “Dòu fú”, gần giống với âm đọc của từ “Đậu hủ” là “Dòufu”. Mà từ “Hủ” lại có nghĩa là thối nát, vì vậy nhân vật cảm thấy cái tên Đậu Phù của mình rất tồi tệ, khiến bản thân phải chịu nhiều đả kích từ những người xung quanh mà rèn luyện được khả năng chịu đựng và tinh thần phản kháng mãnh liệt ngay từ bé.

[2] Tiên lễ hậu binh: Trước tiên dùng đạo lý thuyết phục, sau đó mới dùng đến vũ lực để áp chế.

[3] “Trang Tường” âm đọc là “Zhuāng qiáng”, nghe như “Zhuàngqiáng”, có nghĩa là đâm vào tường.

[4] Đầu củ cải: Ngốc nghếch.

Advertisements

One thought on “Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 1.1

  1. Pingback: Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Lập Thệ Thành Yêu | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s