Đối thủ tình trường – Chương 4.6

“Hóa ra là lỗi của tớ.” Triệu Yến Minh híp mắt cười, trêu đùa: “Khiến cậu tủi thân rồi!”.

Thẩm Xuân Hiểu cười híp mắt, nói: “Biết rồi thì tốt!”. Lúc này nhân viên phục vụ đã đem đồ ăn họ gọi tới, cô cầm dao dĩa, đang định cắt thịt thì bỗng dừng lại, ngước mắt cười, nói: “Hai người cứ nói chuyện trước đi nhé, tớ còn phải thờ cúng ngũ tạng của mình đã!”, sau đó dồn toàn bộ sự chú ý vào đĩa thịt dê trước mặt.

Triệu Yến Minh liếc mắt nhìn rồi quay sang nói với Đỗ Vệ Kỳ: “Bản tính của cô ấy là thế đấy, chúng ta kệ cô ấy!”.

Đỗ Vệ Kỳ cười nói: “Không sao, bạn bè với nhau nên thoải mái như thế, vui vẻ ăn uống là tốt mà!”.

Hai người nói chuyện, không lạnh nhạt cũng chẳng quá hào hứng. Thẩm Xuân Hiểu nháy mắt với Triệu Yến Minh mấy lần, nhưng đều vô ích. Triệu Yến Minh căn bản không hiểu ý bạn. Cô chỉ đành đích thân xuất mã: “Yến Minh, cậu không biết đâu, Đỗ Vệ Kỳ còn là một tay bếp cừ khôi đấy, tớ được thưởng thức rồi, ngon lắm!”.

Triệu Yến Minh vô cùng ngạc nhiên, hào hứng hỏi: “Thật sao? Đỗ Vệ Kỳ, thế mà tôi không nhìn ra anh là người giỏi giang đến thế, ngay cả việc bếp núc cũng không làm khó được anh!”.

Đỗ Vệ Kỳ mỉm cười, nhã nhặn nói: “Thì cũng chỉ là nấu chín đồ ăn lên thôi. Hôm đó chắc Xuân Hiểu đói quá nên ăn cơm mà thấy ngọt như ăn mật ấy mà, bởi thế tôi mới được cô ấy đánh giá cao như vậy!”.

Lần này Triệu Yến Minh quả nhiên vô cùng hứng thú, nên biết rằng trình độ hiện tại của cô và Thẩm Xuân Hiểu chỉ giới hạn ở việc nấu mỳ, mà còn là món mỳ đơn giản nữa chứ. Thế mà anh chàng trước mặt lại có thể vào bếp xào xào nấu nấu, chẳng phải kỳ tích hay sao?

Thẩm Xuân Hiểu cúi đầu nghe hai người hồ hởi nói chuyện, bỗng trộm cười, đương nhiên, cô đang ngồi ở đây thì cũng không thể hoàn toàn ẩn hình được, hơn nữa, Đỗ Vệ Kỳ rất quan tâm đến cảm nhận của cô, lúc nói chuyện, thỉnh thoảng anh cũng nhìn sang cô hoặc thẳng thắn lôi cô vào cuộc chuyện trò.

Triệu Yến Minh cũng luôn luôn mỉm cười, trò chuyện là sở trường của cô, cảm giác xa lạ với Đỗ Vệ Kỳ cũng nhanh chóng tiêu tan, thay vào đó lại có đề tài để nói nên cuộc trò chuyện rất rôm rả.

Thẩm Xuân Hiểu mừng thầm trong lòng, lần này bọn họ có hy vọng rồi đấy chứ?

Nếu hai người thực sự đến với nhau, cô cũng đã làm được một việc tốt ích nước lợi dân, ích người lợi mình rồi, đúng là một công tiện mấy đường. Là một người con của đất nước thì phải cống hiến vì sự hài hòa của xã hội, thoáng chốc đã giải quyết được vấn đề hôn nhân của đôi trai gái đã có tuổi; Triệu Yến Minh tìm được một nửa kia, cô có nơi để ăn ké; điều quan trọng hơn là, cô sẽ không bị cô ấy ép đi xem mặt thay nữa.

Ăn xong, ra khỏi quán, Thẩm Xuân Hiểu biết lúc này mình nên tránh mặt. Đúng lúc ấy Đỗ Vệ Kỳ lái xe tới, cô nói: “Đỗ Vệ Kỳ, Yến Minh giao cho anh đấy, anh đưa cô ấy về nhà nhé!”.

Đỗ Vệ Kỳ cười nói: “Đương nhiên rồi, chúng ta cùng ở một khu nên sẽ cùng đưa Triệu Yến Minh về nhà rồi tôi sẽ đưa cô về”.

Thẩm Xuân Hiểu vội nói: “Tôi còn có chút việc nên bây giờ chưa về ngay. Anh giúp tôi đưa Triệu Yến Minh về trước, xong việc tôi sẽ tự về!”.

Triệu Yến Minh liếc Thẩm Xuân Hiểu một cái, rõ ràng biết tỏng ý đồ của bạn, có điều cô không muốn vạch trần ra thôi.

Đỗ Vệ Kỳ thấy Thẩm Xuân Hiểu kiên quyết nên đành nói: “Thế thì cô cẩn thận nhé, chú ý an toàn đấy!”.

“Biết rồi mà, cảm ơn anh!”

Đỗ Vệ Kỳ mở cửa xe cho Triệu Yến Minh, Triệu Yến Minh nhìn Thẩm Xuân Hiểu: “Cậu chắc chắn bây giờ sẽ không đi cùng chúng tớ chứ?”.

Thẩm Xuân Hiểu đẩy Yến Minh vào trong xe. “Tớ nói là tớ có việc, cậu mặc tớ đi!” Thấy Triệu Yến Minh đã lên xe, cô vẫy tay với hai người: “Bye bye!”.

“Bye bye!”

Thẩm Xuân Hiểu tiễn chiếc Polaris hòa vào dòng xe với ánh mắt, nụ cười đầy lạc quan. Yến Minh, chuyện tiếp tục thế nào phải xem bản thân cậu thôi.

Ở cùng một tiểu khu với Đỗ Vệ Kỳ, bây giờ mà về thì quá lộ liễu, đã làm bà mối cũng phải có trách nhiệm. Thẩm Xuân Hiểu quyết định tản bộ một lúc, chí ít thì cũng phải biểu hiện rằng mình thật sự có việc bận nên mới không đi cùng họ được.

Cô chầm chậm bước men theo vỉa hè được một đoạn, thầm nghĩ nếu cứ đi như thế này thì không được, trời đã tối rồi mà còn đi đo đường, cô đâu muốn và cũng chẳng có cái sức ấy, phải tìm trò gì tiêu khiển thôi, như thế thời gian mới qua nhanh, cô bèn vẫy taxi, đến Cynthia Pub.

Trong Cynthia Pub vẫn ồn ào náo nhiệt, đặt mình trong ánh đèn mờ ảo, nghe nữ ca sĩ tóc dài dịu dàng cất giọng hát ngọt ngào, Thẩm Xuân Hiểu nhẹ nhấp ngụm Long Island Iced Tea, cảm thấy không khí xung quanh cũng không tồi, chí ít thì cũng tốt hơn về nhà lúc này cô đơn một mình làm bạn với sự yên tĩnh.

Nếu tất cả thuận lợi thì việc hôn nhân đại sự của Triệu Yến Minh cũng coi như đã được giải quyết, nhưng còn mình thì sao? Hạ Quảng Thần như một lời nguyền, làm cô thèm khát tình yêu rồi lại nhân lúc cô không hề chuẩn bị tâm lý đã tước đi tất cả, khiến cô mấy năm rồi mà vẫn không thể yêu, sợ tình yêu và sợ hôn nhân. Lẽ nào cả cuộc đời cô sẽ như thế, cô đơn sống trong nước mắt đau thương của bố mẹ đến già?

Bố mẹ không tạo áp lực cho cô, là tin rằng cô sẽ xử lý tốt cuộc sống tình cảm của mình. Nhưng cô thật sự có thể xử lý tốt không? Cô quá sợ hãi, sợ lại bị tổn thương thêm lần nữa, sợ những lời thề giả dối, cũng sợ đến một ngày, tất cả lại trở về như xưa.

Bởi thế, cô không dám thử. Từ Trị Kiến nhiệt tình như vậy, thật lòng như vậy, nếu chỉ để kết hôn thì anh là một người vô cùng thích hợp, nhưng, cô không dám, không dám dễ dàng mở cửa trái tim mình. Cô chỉ có thể lẩn tránh, chỉ có thể dùng vẻ lạnh lùng xa cách để ngụy trang cho sự yếu đuối trong trái tim mình.

Cô thà sống cô đơn cả đời cũng không muốn nếm thử vị đau khổ đến tột cùng thêm lần nào nữa, giống như có người đang ở trong tim mình đâm từng nhát dao, hoặc dùng thứ gì đó ra sức đục khoét, khiến trái tim cô bỗng chốc trở thành một khối trống rỗng, dù máu có như thủy triều dâng cũng không thể lấp đầy khoảng trống đó, toàn thân và cả trái tim cô đều là nỗi đau đớn của sự thất vọng, nỗi đau của sự trống trải, nỗi đau khó có thể nói thành lời, nỗi đau khó có thể chịu đựng nổi!

Thất tình, bị lừa dối, nỗi đau ấy chỉ cần nếm một lần trong đời là quá đủ.

Thẩm Xuân Hiểu đặt cốc trà xuống, loại nước uống này rõ ràng là rượu nhưng lại có tên gọi là trà, nó có thể khiến người ta say lúc nào không hay. Thẩm Xuân Hiểu không muốn mình say khướt như lúc đầu ngốc nghếch rơi vào lưới tình, hôm nay cô không muốn uống say. Hơn nữa, chuyện này đã qua lâu rồi, nỗi đau thương giờ cũng trở thành vết sẹo, tình cảm cũng đã đóng băng, cô hà tất phải say, bởi thế cô đổi một cốc soda.

Vừa bưng cốc lên thì góc phải phía trước bỗng truyền đến một tràng những tiếng ồn ào huyên náo, đối với quán Pub vốn đã ồn ào náo nhiệt, đương nhiên khó tránh chuyện có người say rượu làm càn, những vụ gây rối nhỏ nhặt như thế cũng sẽ không thu hút sự chú ý của nhiều người, Thẩm Xuân Hiểu chỉ liếc nhìn một cái.

Nhưng, rất nhanh sau đó, có tiếng chai rượu bị đập vỡ trên nền đất truyền lại, cô nghiêng đầu, vừa hay nhìn thấy đôi mắt đã đỏ lên vì say rượu đang bừng bừng phẫn nộ, những ly rượu trên mặt bàn cũng bị hắt hết xuống đất.

Đúng là oan gia ngõ hẹp, sao ở đâu cũng có hình bóng của anh ta thế nhỉ? Thẩm Xuân Hiểu chau mày nhìn Lư Hạo Tường đã say đến mức nghiêng đông ngả tây, mới mấy tiếng đồng hồ không gặp mà râu cằm anh ta đã lún phún, tốc độ phát triển của râu như thế chẳng phải là quá nhanh sao? Âu phục cũng nhàu nhĩ, hai cúc áo sơ mi bung ra, ca vát xiêu xiêu vẹo vẹo trên cổ.

Cái bộ dạng chán nản này, lần đầu tiên Thẩm Xuân Hiểu nhìn thấy, cô không ngăn nổi hứng thú, hóa ra, anh ta cũng có lúc thế này? Bình thường anh ta miệng lưỡi sắc sảo, thú đội lốt người, bây giờ bộ dạng ấy thật giống với chó – một con gấu chó!

Trước mặt anh là một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, bụng bia, khuôn mặt tròn trĩnh, nói bắn cả nước bọt, trông dáng vẻ vô cùng tồi tệ, ông ta đang kéo tay áo Lư Hạo Tường.

Hóa ra anh đã uống say đến nỗi gây sự với người ta, Thẩm Xuân Hiểu nghĩ mà thầm cười trên nỗi đau khổ của người khác, tửu lượng đã kém còn học đòi người ta uống rượu làm gì cơ chứ? Lại còn mượn rượu giả điên, gây chuyện thị phi nữa, đúng là ngứa ngáy da thịt rồi mà.

Lúc này, Lư Hạo Tường đã lao vào người đàn ông đó, thân hình anh tuy cao lớn, nhưng vì uống rượu nên chẳng còn chút sức lực nào, bị gã bụng bia kia tung cho mấy chưởng, anh cũng không nhường nhịn mà trả lại mấy đấm.

Thấy sự việc như thế, Thẩm Xuân Hiểu lúc đầu vốn định chỉ khoanh tay đứng nhìn nhưng giờ không thể ngồi yên được nữa, dù đồng nghiệp có quá quắt tới đâu thì vẫn là đồng nghiệp, cô không thể thấy chết không cứu, bèn vội vàng chạy đến.

Lúc này, ông chủ quán bar đã dẫn nhân viên bảo vệ đến tách hai người đang gây lộn ra, mặc dù không mấy động tĩnh nhưng cũng lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Cánh tay Lư Hạo Tường bị mảnh chai vỡ rạch cho chảy máu, may mà chỉ là vết thương nhẹ; gương mặt gã bụng bia kia cũng tím bầm một khoảng, xem ra cú đấm không hề nhẹ. Ông chủ chau mày, lớn tiếng nói: “Xảy ra chuyện gì thế?”.

Đúng lúc ấy một nữ nhân viên sợ sệt đến nói rõ tình hình, lúc cô đưa rượu cho gã bụng bia thì bị sàm sỡ, gã còn kéo tay cô không chịu buông, cô vừa cầu xin vừa giãy giụa, không ngờ gã háo sắc đến nỗi hoang dâm vô độ, lại kéo cô vào lòng. Lư Hạo Tường đang uống rượu ở bàn kế bên nhìn thấy mọi chuyện, liền không nói lời nào mà giáng luôn cho gã một cú đấm. Gã bụng bia vô cớ bị đánh, nào chịu để yên, vì thế hai người đã xông vào đánh nhau.

Sự việc hóa ra là như thế, Thẩm Xuân Hiểu thầm nghĩ, chú gấu chó này mặc dù miệng lưỡi không tích đức nhưng cũng còn vài phần trượng nghĩa.

Cô vội chạy đến dìu Lư Hạo Tường rồi nói với ông chủ quán bar: “Xin lỗi, bạn tôi uống say quá, anh ấy không cố ý gây chuyện đâu. Ông chủ, đã mở hàng kinh doanh thì không ai muốn xảy ra những chuyện này, tôi thấy hay là ông cho qua nhé!”.

Gã bụng bia vẫn ở đó kêu gào: “Ông chủ, thằng này đánh người, thế mà ông không tống nó vào đồn công an, liệu ông có muốn kinh doanh tiếp nữa không hả?”.

Thẩm Xuân Hiểu muốn dàn xếp ổn thỏa nên cười nói với gã bụng bia: “Anh này, bạn tôi uống nhiều quá nên khó tránh khỏi kích động, anh đừng để bụng nữa mà. Chuyện cãi lộn, mọi người cũng thấy rõ rằng ai cũng bị thương, bạn tôi cũng chẳng bị nhẹ hơn anh, phải không?”.

Gã bụng bia bừng bừng tức giận, mồm ngang mép dọc, khoa chân múa tay, nói: “Cô là ai chứ? Thằng này có phải là chồng cô đâu, sao cô phải đứng ra bênh vực nó. Ra tay đánh người, ông đây sẽ cho nó biết lợi hại, hôm nay mà không tống nó vào đồn công an thì không được!”.

Thẩm Xuân Hiểu cũng phát cáu, hắn là người sai trước thế mà còn thô lỗ như vậy. Cô đứng thẳng người, nhìn chằm chằm vào gã bụng bia, lạnh lùng nói: “Này anh, anh hà tất phải ép bức người ta thế? Anh sàm sỡ nhân viên phục vụ trước, bạn tôi thấy trướng tai gai mắt nên mới ra tay vì việc nghĩa, anh nhất định phải đến đồn công an để giải quyết chuyện này, phải không? Vậy được, tôi sẽ đi cùng các anh. Anh muốn làm lớn chuyện lên cũng được, tôi có mấy người bạn làm bên truyền thông, để tôi gọi họ đến, nhân tiện viết một bài báo về các anh. Bạn tôi nhiều lắm thì cũng là say rượu rồi gây chuyện, phạt chút tiền là xong, còn anh sẽ tiếng tăm khắp phố, như thế anh hài lòng chứ?”.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s