Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 4.1

Chương 4:  Con trai của hổ lộ diện

Dù tôi đã vô số lần ảo tưởng rằng khi gặp người yêu cũ, người đã đá phăng tôi, bên cạnh tôi sẽ là một anh chàng tuyệt đỉnh, đẹp trai đến mức cả đất trời và loài người đều ghen tỵ, cư xử tốt với tôi đến nỗi người khác phải dựng tóc gáy, chung thủy đến điên cuồng, khiến tôi có thể giẫm bẹp anh ta dưới chân rồi lại tiện thể quay ba vòng bên trái, rồi ba vòng bên phải, khiến tôi có thể ngẩng mặt lên trời ngạo nghễ cười vang.

Nhưng như thế này cũng không đến nỗi tệ. Cuộc sống mà, đâu thể giống như phim Hàn Quốc. Dù sao, chỉ cần tôi thoải mái là được. Hơn nữa, đứng cạnh tôi là một vị thần tiên thực thụ, làm gì có thứ gì sánh nổi chứ?

Trên đường về, tôi bắt hổ con phải cùng ngước lên nhìn bầu trời đen kịt ngắm trăng sao, nói từ thơ ca đến lý tưởng của con người. Tôi hào hứng, hăng say thao thao bất tuyệt…

Đáng tiếc thay, biểu hiện phi phàm của tôi không được công nhận và khen ngợi. Thương Ngô ngán ngẩm thốt lên một câu khiến tôi mất hứng:

– Tiểu Tường, em có thể nói những điều có nghĩa được không?

– Có ý nghĩa chính là sống tốt! – Tôi vung tay hét lớn danh ngôn của Hứa Tam Đa sau đó chuẩn bị bắt đầu diễn giải tính khả thi sau khi Ngũ Lục Nhất[1] vào bộ đội đặc chủng sẽ chiến đấu với Viên Lang. Luận đề vĩ đại này bị Thương Ngô dập tắt không thương tiếc, tôi buộc phải thay mặt toàn thể liên đội Cương Thất Liên đứng ra khinh bỉ hắn.

– Tại sao em và anh chàng ban nãy lại chia tay?

Tại sao lại chia tay Lâm Lỗi ư? Tại sao, tại sao, tại sao… Câu hỏi này, tôi đã tự hỏi mình đến cả nghìn lần rồi.

Câu trả lời ban đầu là hiểu nhầm.

Khi đó hai chúng tôi vì chiến tranh lạnh mà không liên lạc với nhau trong hai tháng chín ngày, sau đó vô cùng kịch tính là tôi mất điện thoại, máy tính bị hỏng, nick trên QQ bị ăn cắp, mật mã trên MSN thì quên… Tóm lại toàn bộ cách thức liên lạc với bên ngoài đều không còn, muốn liên lạc cũng chẳng có cách nào.

Khi đó là gần cuối năm, việc công ty bận bù đầu, cả ngày lẫn đêm bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Tôi ấp ủ niềm tin vĩ đại rằng công ty cũng chính là nhà, phải yêu thương hết mình nên dồn hết tâm trí vào công việc, gác chuyện cảm tình sang một bên. Tôi nghĩ, chỉ còn mười, hai mươi ngày nữa là có thể được về nhà. Đến lúc đó, hai người mặt đối mặt chẳng phải tốt hơn bất kỳ thiết bị công nghệ nào sao?

Do đó, tôi trở về nhà vào đêm Ba mươi Tết, ăn tất niên và ngủ một giấc ngon lành. Sáng sớm hôm sau, tôi, tinh thần phấn chấn ra mở cổng, sau đó vô tình nhìn thấy Lâm Lỗi đang đứng bên ngoài.

Anh ta đã từng nói, vào ngày sinh nhật tôi, người đầu tiên và người thứ hai tôi nhìn thấy là bố và mẹ tôi, người thứ ba chính là anh ta.

Trong năm năm qua, ngày mùng Một đầu năm nào Lâm Lỗi cũng đợi trước cổng nhà tôi từ rất sớm, đường hoàng đi vào nhà với danh nghĩa đến chúc Tết. Anh ta khiến bố mẹ tôi không những phải hào hứng đón tiếp thằng bé có ý đồ với con gái mình mà còn phải mời đồ ăn ngon và nói những lời tốt đẹp nữa. Điều này làm cho hai ông bà rất bất mãn.

Nhưng mùng Một Tết năm ngoái, tôi cùng lúc gặp người thứ ba và người thứ tư.

Người thứ ba chỉ tay vào người thứ tư nói với tôi:

– A Phúc, đây là bạn gái của anh.

Lúc đó, mặt trời nhô ra từ phía đông chiếu xuống thứ ánh sáng chói lòa, người thứ ba thật đẹp, người thứ tư thật xinh.

Tôi nhìn người đàn ông từng nói chuyện trăm năm với mình, vẫn là khuôn mặt, khí chất, ngoại hình thân thuộc mà sao giọng nói nghe lạnh lùng, đáng ghét và vô cùng xa lạ. Vẻ dịu dàng, yêu chiều trong ánh mắt giờ không còn dành cho tôi.

Biết nói sao nữa? Ngoài việc chúc họ năm mới vui vẻ, phát tài phát lộc, trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử, tôi còn có thể nói gì?

Nói xong những ngôn từ tốt đẹp đó, tôi đóng cửa lại, đi vào bếp tìm một quả ớt chỉ thiên nhét vào miệng rồi ra sức nhai. Tôi ngấu nghiến nhai như muốn ép những lời nói may mắn vừa rồi vào chỗ không lối thoát. Rốt cuộc, chúng lại ồng ộc trào ra qua khóe mắt.

Theo lời thuật lại của Trứng muối, người đã vác gạch đi tìm Lâm Lỗi hỏi tội, thì anh ta tưởng tôi cố ý cắt đứt quan hệ với anh ta, muốn dùng cách thức này để ám chỉ việc muốn chia tay. Thế nên sau khi đã hiểu ra ý của tôi liền lập tức tìm thấy mùa xuân thứ hai của cuộc đời mình rồi sau đó khua chiêng đánh trống ầm ĩ đem về ra mắt người thân và bạn bè, trong đó có tôi.

Với lời giải thích này, Trứng muối không nói gì, chỉ dùng gạch đập vào đầu anh ta khiến anh ta phải nằm viện suốt kỳ nghỉ. Anh ta nói với người ngoài rằng do uống say nên bị ngã. Biết được điều này, Trứng muối ân hận vì lúc đầu không làm tịt luôn miệng tên đàn ông đó:

– Sớm biết hắn không dám nói thật, tao đã dùng kìm sắt vặn răng hắn rồi.

Chính vì điều này, sau buổi sáng hôm ấy, tôi không hề gặp lại Lâm Lỗi cho đến tận khi bắt gặp sự xuất hiện kỳ lạ của anh ta ban nãy.

Từ quê lên, tôi mua ngay một chiếc di động, tìm lại nick QQ và nhớ lại mật khẩu. Dù avatar của Lâm Lỗi vẫn luôn nằm trong danh sách bạn bè, số điện thoại của anh ta vẫn trong danh sách liên lạc nhưng chúng tôi không bao giờ liên lạc với nhau, ngoại trừ cách đây vài hôm, anh ta nói trên mạng câu: “A Phúc, chúc mừng sinh nhật em!”.

Sau này, khi đã suy ngẫm và thông qua luận chứng của mình, nguyên nhân chúng tôi chia tay có được một câu trả lời hoàn toàn mới.

Thực ra rất đơn giản, đó chính là vì khoảng cách.

Cũng giống như nước xa không cứu được lửa gần, bánh vẽ không thể no bụng, thì dù có là tiên nữ, đối với đàn ông mà nói, không sờ được, không ăn được, cũng chẳng thực tế bằng điếu thuốc kẹp trên tay, huống hồ tôi lại chẳng phải là tiên nữ gì.

Mặc dù tôi không muốn thừa nhận nhưng vẫn phải dũng cảm, không sợ mất mặt, đối diện với sự thực tàn khốc rằng, việc đổ lỗi cho cách thức liên lạc, cơ bản chỉ là một cái cớ. Lâm Lỗi đã say mê “mùa xuân thứ hai” từ lâu. Nếu không sao bọn họ có thể phát triển nhanh với tốc độ thần kỳ như vậy? Tính cả thời gian kể từ lúc chúng tôi có mâu thuẫn, không ai quan tâm đến ai thì chưa tới ba tháng. Đến Hitler đánh chớp nhoáng còn cần có thời gian chuẩn bị nữa là, mà cô ta lại không phải loại làm tiền, cứ đưa tiền là được, bảo gì làm đấy, bảo gặp ai cũng gặp…

Nhưng cũng tại tôi ấm đầu. Sau khi tốt nghiệp đại học, Lâm Lỗi bảo tôi đến thành phố nơi anh ta ở tìm việc, tôi lại không đồng ý.

Vì lúc đó tôi nghĩ, dựa vào đâu mà tôi phải lao đầu về phía anh ta còn anh ta lại không đâm về phía tôi? Nam nữ bình đẳng đã bao năm nay, dựa vào cái gì mà lúc nào phụ nữ cũng phải là người hy sinh? Nếu anh ta yêu tôi thì anh ta nên từ bỏ tất cả để đến tìm tôi, như vậy mới thể hiện rằng anh ta quan tâm đến tôi nhường nào. Chẳng phải trong phim Hàn Quốc luôn diễn như thế sao?

Nhưng anh ta lại nói rằng sự nghiệp của anh ta khó khăn lắm mới có chút tiến triển, cơ hội không dễ đến nên phải nắm chắc, không được từ bỏ. Do vậy tôi nói, ừ thôi, chúng ta vẫn tiếp tục chơi trò tình yêu xa cách này vậy. Thực ra như thế cũng rất lãng mạn mà. Ha ha ha…

Thấy không? Điển hình của bệnh công chúa cộng với hơi tổn thương não bộ.

Dựa vào những điều trên, có thể rút ra kết luận là:

Thứ nhất: Trên thế giới này, ngoài bố mẹ mình ra, không ai có nghĩa vụ phải xoay quanh mình, phải từ bỏ bất cứ thứ gì vì mình.

Thứ hai: Trong tình yêu không tồn tại sự cống hiến, chỉ có sự thỏa hiệp. Đôi khi lùi một bước cũng chẳng tổn thất gì.

Thứ ba: Tình yêu có sâu đậm đến mấy cũng không vượt qua được sự bào mòn của khoảng cách địa lý, thế nên đừng có yêu mà mỗi người một nơi.

Do có được ba dòng kết luận vô cùng thực tế và sáng suốt này nên tôi luôn cố gắng vén đám mây mù trong lòng để lại có thể nhìn thấy ánh ban mai. Cuối cùng cũng ngẩng đầu ưỡn ngực trở về hàng ngũ thanh niên ngoan của Xã hội chủ nghĩa.

Thế nên, tôi thực sự rất thông cảm đối với những việc làm của Lâm Lỗi, tôi không hề hận anh ta chút nào, chỉ có điều đôi khi rảnh rỗi quá thì sẽ vẽ một vòng tròn, nguyền rủa anh ta và cô bạn gái hiện tại mà theo anh ta là có thể tay trong tay cùng nhau đi đến trọn đời chia tay. Đương nhiên, nếu có thể biết anh ta đang sống không lấy gì làm hạnh phúc thì tôi rất yên tâm. Chỉ có vậy mà thôi…

Sau khi sàng lọc những thứ linh tinh trong đầu thêm một lần nữa, tôi quyết định đưa ra câu trả lời chính thức đối với câu hỏi của Thương Ngô là:

– Do tính cách không hợp.

Hắn bĩu môi tỏ vẻ không tin nhưng cũng không tiếp tục tra hỏi mà bảo tôi ngồi xuống rồi dùng bàn tay nhỏ bé xoa xoa đầu tôi, giọng nói trẻ con của hắn trong vắt thở than:

– Tiểu Tường, em vẫn như vậy. Hễ có tâm sự là nói không ngừng. Nhưng ta chỉ cho phép em buồn vì anh ta lần cuối cùng này thôi, nhớ chưa?

Lúc này, hắn đứng, tôi ngồi, cả hai cao bằng nhau nhưng biểu lộ trên mặt hắn vô cùng nghiêm nghị. Ánh sáng đèn trước của một chiếc ô tô lao đến khiến cặp mắt hắn sáng rỡ. Điều này làm tôi có chút hoảng hốt. Trong lúc tâm trí rối bời, tôi ngoan ngoãn gật đầu, nói:

– Yên tâm đi. Kể từ hôm nay, anh ta chỉ là một người đồng hương bình thường của tôi thôi.

Hai người vốn biết rõ về nhau, trừ khi là sang Hàn Quốc một chuyến, nếu không thì không thể gặp nhau mà xem như xa lạ. Sở dĩ giả vờ không quen, không biết, cũng là vì trong lòng vẫn chưa thực sự hết quan tâm mà thôi.

Tôi nghĩ, lần sau mà có gặp lại Lâm Lỗi, tôi nhất định sẽ không thần người ra như vậy, tôi sẽ tươi cười hỏi thăm anh ta, sẽ chuyện trò vui vẻ, rồi nở một nụ cười khi tạm biệt, sau đó nên làm gì thì làm cái đó.

Năm năm yêu đương đã lấy đi năm tháng nước mắt của tôi. Quá đủ rồi.

Vừa dứt lời, nhìn gương mặt nghiêm nghị của Thương Ngô, tôi bỗng cảm thấy có gì đó hơi kỳ quặc, liền vội vàng đứng dậy, day day đỉnh đầu hắn, nói:

– Lúc anh gọi mẹ nuôi, tôi tự hỏi, sao bỗng dưng anh lại thay đổi cách xưng hô. Hóa ra mục đích là để dẫn ra ông bố nuôi. Chiêu này tuyệt thật! Bố nuôi, mẹ nuôi, con nuôi, không kẻ nào địch được nhóm ba người này. Hay là ngày mai, tôi đưa anh đến công ty nhận quách Trương Thần là bố nuôi cho xong. A ha ha ha…

Tôi còn chưa cười xong thì tên tiểu Thương Ngô đang bụm miệng cười trước mặt bỗng lật lọng, nói:

– Hoang đường. Sao ta có thể nhận một người phàm trần làm bố nuôi được chứ?

Tôi ngây người:

– Chỉ là buột miệng nói ra thôi. Sao anh kích động vậy? Thế lúc nãy miệng anh nói hai từ bố nuôi không phải ý là Trương Thần sao?

Thương Ngô nắm tay, giậm chân, tức giận hét lớn:

– Là ta nói chính mình!

Nhìn bóng dáng bé nhỏ chạy tâng tâng của hắn, tôi thấy hơi choáng.

Tự mình nhận mình làm bố nuôi sao? Thế chẳng phải là loạn luân à…

Đêm đó, con hổ nhỏ kia giận tôi, chưa đến chín giờ đã đi ngủ rồi.

Tôi lại thấy hài lòng vì điều này. Trẻ con mà, nên đi ngủ sớm.

Nhưng sau vài tiếng đồng hồ, tôi không thể tiếp tục hài lòng được nữa vì ngủ sớm thường đi đôi với dậy sớm.

Ba giờ sáng tinh mơ, hắn dậy luyện công, tôi có thể chấp nhận được, đằng này, năm giờ sáng giữa mùa đông giá rét, hắn kéo tôi dậy luyện công cùng, thực sự không tài nào chịu nổi. Tuy nhiên, cánh tay đâu có vặn được đùi, người sao đấu nổi tiên, nên tôi đành phải chịu. Dưới sự bạo ngược của Thương Ngô, tôi không thể không khuất phục.

Ngày đi làm đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết, sau khi bị chen bẹp rúm trên tàu điện ngầm, tôi bơ phờ bắt đầu công việc.

Cho đến khi ngáp dài ngay trước khuôn mặt nhẹ nhàng, tuấn tú của Trương Thần, tôi mới sực tỉnh.


[1] Hứa Tam Đa và Ngũ Lục Nhất là hai nhân vật trong bộ phim truyện hình nhiều tập Soldiers Sortie (Binh sĩ đột kích) của Trung Quốc. Trong đó, Hứa Tam Đa là nhân vật chính.

 

Advertisements

One thought on “Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 4.1

  1. Pingback: Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Lập Thệ Thành Yêu | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s