Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 4.2

Thì ra con hổ chết tiệt muốn dùng chiêu lao động gân cốt này làm tàn phai nhan sắc của tôi.

Có vẻ Trương Thần không muốn thấy tôi với vẻ tiều tụy như sắp chết này, anh mang cho tôi một ly cà phê sữa nóng, nói:

– Tiểu Phù sao vậy? Mấy ngày này chắc mải chơi quá hả?

– Đâu có. Em chỉ ở nhà, chẳng đi đâu cả, mải gì mà mải? Tôi đón lấy cốc cà phê, uống hai hớp sau đó đứng lên vặn vặn eo. Mấy năm rồi không tập luyện, mới chạy có vài bước trong tiết trời lạnh giá mà như là bị mất tay, mất chân vậy.

Trương Thần cười, hỏi tiếp:

– Thương Ngô bướng bỉnh lắm phải không?

Tôi ngẫm nghĩ, mà cũng đúng là bị hắn hại ra nông nỗi này nên gật mạnh đầu nói:

– Anh đừng nghĩ nó chỉ như con hổ con, thực chất nó chính là con khỉ dỡ ngói trên nóc nhà đấy.

Trương Thần bật cười:

– Thật thế sao? Anh thấy nó ngoan đấy chứ. So với bọn trẻ cùng tuổi, nó rất hiểu biết.

Cùng tuổi á? Cùng tuổi với con hổ đó thì chỉ có người đời Tần. Dù sao chắc chắn Tần Thủy Hoàng hiểu biết hơn hắn…

Tôi nghĩ, thân phận thật của mình có khi cùng thời với Bao Thanh Thiên, khoảng cách thời đại bỗng khiến tôi cảm thấy có chút tang thương.

Đặt chiếc cốc xuống, tôi thân ái vỗ vai Trương Thần, chân thành nói:

– Anh Trương, xem xét vấn đề không nên chỉ xem bề ngoài. Anh có biết mặt người dạ thú là ý gì không? Chính là nhìn mặt thì có vẻ giống người nhưng thực tế lại là cầm thú.

Trương Thần rõ ràng không theo kịp tư duy nhảy cóc của tôi, anh suy nghĩ một lát rồi dè dặt nói:

– Ý của em là… con cừu khoác trên mình bộ lông sói sao?

– Không, không, không, mà là con hổ đội lốt người!

– … Tiểu Phù, năm Hổ khiến em choáng à?

Trương Thần phá lên cười.

Thông thường mà nói, nụ cười của anh cũng giống như con người của anh vậy, ấm áp, nội tâm và hàm súc. Nói cho văn vẻ thì là nụ cười như gió xuân, khiến người khác mê say. Tuy thế, cũng có lúc anh cởi mở, giọng nói mạch lạc, lông mày cong cong. Trường hợp này dễ xảy ra khi nói chuyện với tôi. Có lẽ lối phát ngôn nghe khó tin, không bình thường của tôi có thể chạm đến điểm hài hước sâu thẳm trong dây thần kinh cười của anh…

Ánh mặt trời xuyên qua lớp kính của tòa nhà bốn mươi chín tầng rọi lên cơ thể anh khiến chiếc cúc trong suốt của lượt sơ mi trắng dưới lớp áo len mỏng cổ tim màu sữa như mang một thứ ánh sáng đặc biệt, lấp lánh, tròn trĩnh tựa giọt sương mai.

Giọt sương mai…

Trong đầu tôi tự nhiên nảy ra hàng loạt câu hỏi: Giờ này Thương Ngô đang xem tivi, đang lên mạng, hay đang ngủ nhỉ? Thịt xiên nướng tối qua đóng gói mang về chắc là đủ cho hắn ăn hôm nay. Đúng rồi. Liệu hắn có biết dùng lò vi sóng, có biết dùng bếp gas để làm nóng đồ để ăn cho ngon không? Sau khi tan làm, mình có nên mang về cho hắn thêm ít thịt nướng không? Nhưng mà thịt nướng đắt như vậy, mình phải mua bao nhiêu mới đủ cho tên hổ đói này ăn đây…

Thấy ánh mắt tôi mơ màng, tâm hồn như ở trên chín tầng mây thì người luôn điềm tĩnh như Trương Thần hình như cũng hơi ớn lạnh, anh đưa tay ra trước mặt tôi khẽ huơ huơ:

– Tiểu Phù, em nghĩ gì vậy?

Tôi thành thật trả lời:

– Thịt nướng…

Anh ngẩn người rồi lập tức cười phá lên. Tôi thật không biết phải làm sao, thế nào mà lại ngớ ngẩn vậy chứ?

– Mới mấy giờ mà em đã đói rồi? Đi ra chỗ anh lấy chút gì lót dạ trước, buổi trưa anh mời em ăn thịt nướng.

Để tránh tiếp tục bị cười nhạo, tôi tức tốc chui vào phòng làm việc của anh, mở cái ngăn kéo quen thuộc trên cùng phía bên phải bàn làm việc, lôi ra một lọ thủy tinh chứa đầy đồ ăn vặt.

Nói về mấy tháng trước, sau khi quyết định mục tiêu là Trương Thần, tôi liền nghĩ cách triển khai kế hoạch, nhưng rồi lại cho rằng lần này không nên quá chủ động để tránh rơi vào thế bị động về sau. Nghĩ nát óc trong ba ngày mới lóe lên một ý tưởng – đó là ăn cắp bản quyền chiêu Thái Thiếu Phân quyến rũ Ngô Khởi Hoa trong bộ phim Diệu thủ nhân tâm[1].

Rất trùng hợp là dạ dày của Trương Thần không tốt cho lắm, thường xuyên bị khó chịu, hễ khó chịu, khuôn mặt anh liền trắng bệch, toát mồ hôi, nhìn mà thấy xót. Chúng tôi là dân kỹ thuật, có dự án là tăng ca cả ngày lẫn đêm, ăn uống không giờ giấc, do vậy trông người chả ra người, quỷ chả ra quỷ. Điều này đồng nghĩa với việc tôi sở hữu một yếu tố có thể coi là thiên thời địa lợi nhân hòa.

Do vậy, tôi đã mua cái lọ thủy tinh này, rồi sau đó chất đầy những thịt bò khô, bánh quy, bánh đậu xanh, bánh gạo…, lợi dụng một lần tăng ca của tháng nào đó lẻn vào đặt trong phòng làm việc của Trương Thần.

Anh đang đứng trước bản vẽ ngước đầu lên, dùng tay đẩy đẩy gọng kính trên mũi, nhìn cái lọ to chất đầy đồ ăn rồi cất tiếng:

– Tiểu Phù, em yên tâm đi. Đồ để ở chỗ anh, mấy cậu kia không dám tự tiện lấy đâu. Em muốn ăn thì vào lấy lúc nào cũng được.

Làm mất bao nhiêu công mà anh tưởng là tôi vì không cam lòng mỗi lần mang đồ ăn tới đều bị những con mèo đầu đen trong phòng xơi sạch nên mới nghĩ đến việc coi chỗ anh là cái két an toàn…

Bao đại nhân à, thảo dân oan uổng quá! Thảo dân không nhỏ nhen như vậy, mà cho dù đúng là như vậy thì thảo dân cũng đâu có thể hiện ra trước mặt anh ấy.

Đến nước này, tôi chỉ biết nhoẻn miệng, rất thục nữ đáp lại một câu:

– Cảm ơn anh.

Sau này, chỗ Trương Thần đúng là biến thành căn cứ tích lũy lương thực của tôi, không những thế, cái lọ thủy tinh như có bùa phép, cứ ăn lại đầy lên, giống hệt trên tivi vậy.

Đương nhiên, bùa phép cũng cần phải có Nhân dân tệ làm hậu thuẫn, chỉ có điều hậu thuẫn này không phải được lấy từ ví tiền của tôi, thế nên mới gọi là có bùa phép…

Nhìn lọ thủy tinh đầy ắp, có thể thấy Trương Thần sắm rất nhiều đồ Tết. Tôi lấy chiếc kẹo sô cô la đen hiệu Dove, hài lòng rời khỏi phòng.

Ngày làm việc đầu tiên sau Tết, công ty thường rất yên ắng vì còn một nửa số người nữa hoặc là vẫn đang hưởng kỳ nghỉ cả năm vất vả dồn lại, hoặc là đang tiếp nhận sự tôi luyện đau xương, nhức cốt, nửa sống nửa chết như trong lò nung của các loại phương tiện vận chuyển.

Phòng kỹ thuật hôm nay chỉ có tôi và Trương Thần và một người nữa, là sinh viên mới tốt nghiệp vừa vào làm ở công ty chưa đầy hai tháng. Cô bé trẻ trung, tươi tắn như một đóa hoa khiến tôi không thể không than trách năm tháng vô tình biến mình trở nên già nua.

Đồng nghiệp đều gọi cô bé bằng cái tên thân mật là Tiểu Điểu, tức con chim nhỏ, vì cô bé giống như chú chim, có thể cất đôi cánh tự do bay lượn trên bầu trời. Tuy thế, tôi cho rằng bầu trời ngày nay chỉ có máy bay mới được phép bay, không những thế còn cần phải có đường bay riêng…

Lúc này, Trương Thần đang rất nhẫn nại, rất tỉ mỉ giải thích cho Tiểu Điểu. Lý tưởng tuyệt vời gặp phải hiện thực khô cứng thì tại sao chỉ có thể ngoan ngoãn nhường đường? Cô bé tỏ vẻ khó hiểu.

Tôi bẻ miếng sô cô la làm ba phần chia đều cho cả ba, sau đó khẽ nói với cô bé:

– Khách hàng là cha là mẹ của chúng ta. Em không thiết kế theo yêu cầu của họ, tháng này em sẽ không có thưởng, sẽ không thể đi xem liveshow của thần tượng, chẳng những thế còn phải tăng ca đến tận khi công ty cho rằng em đủ tư cách lĩnh thưởng mới thôi.

Cô nàng Tiểu Điểu lập tức tỏ ý hiểu, sau đó vui vẻ gặm miếng sô cô la rồi bắt đầu sửa bản vẽ.

Tôi thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm. Từ trên cao, giữa thành phố xám xịt, trải nghiệm những thay đổi to lớn mà đại gia đình xã hội mang đến cho tâm hồn đã từng rất nhiệt huyết.

Trương Thần cười, cúi xuống nói khẽ vào tai tôi:

– Để biểu dương thành tích giải quyết khó khăn giúp cấp trên, bữa tối nay anh cũng mời luôn.

Tôi bỗng nhoẻn miệng cười, ra vẻ trẻ con, ngây ngô như Lolita[2]. Anh lại cười lớn rồi tiện tay thưởng luôn miếng sô cô la mà tôi chia cho anh.

Bữa trưa và bữa tối đều được mời ăn thịt nướng miễn phí khiến tôi ăn đến nỗi mặt bóng mỡ, bụng tròn vo. Trương Thần còn gói về cho tôi một cân thịt nướng nữa, bảo là phần cho anh bạn nhỏ Thương Ngô thích ăn thịt.

Một chàng trai chu đáo, cẩn thận như thế này thì sao có thể không khiến trái tim tôi rung rinh, thậm chí là rưng rưng lệ chứ?

Nghĩ lại chuyện trước đây, tôi chính là vì một câu nói của Trứng muối: “Muốn quên đi một người thì phải yêu một người khác trước”, nên mới luôn giữ nguyên tắc thỏ phải ăn cỏ gần hang, miếng ngon không để cho người ngoài, thiết lập mục tiêu đối với anh chàng Trương Thần cũng vừa thất tình này. Và thế là, tôi bất chấp tất cả dấn thân vào cuộc vận động đầy ham muốn ấy.

Bây giờ, hình như sắp thành công rồi? Vì đã quên Lâm Lỗi nên yêu Trương Thần, hay là vì yêu Trương Thần nên mới quên Lâm Lỗi.

Hay là… cả hai điều này chẳng có gì liên quan đến nhau?

Về tới nhà, anh bạn tiểu Thương Ngô đang ôm chiếc gối dựa ngồi trên sofa, thích thú xem chương trình chào xuân năm ngoái phát lại trên tivi. Hắn bị diễn viên hài Tiểu Thẩm Dương trong vai cô nàng khéo léo mặc quần lệch làm cho cười ngặt nghẽo, thùng rác cạnh bàn đầy ắp que xiên thịt nướng.

 – Hôm nay không đi chơi à? Ngoan thật đấy! – Tâm trạng tôi hôm nay rất tốt, tiện tay véo má hắn rồi mang thịt nướng đến, nói: – Thưởng cho anh đấy!

 – A, ta thích món này!

Tivi chiếu đến đoạn Triệu Bản Sơn[3] nhận ông ngoại, Thương Ngô cười ha ha rồi nhét một miếng thịt nướng vào miệng nhai ngấu nghiến.

Tôi tiện miệng nói:

– Đồ ăn này do người mà anh không muốn nhận làm bố nuôi mua đấy. Xem người ta có tốt với anh không?

Sau đó cùng với âm thanh từ tivi vọng ra “Ông ngoại cháu cũng họ Tất…”, con hổ nhỏ bị thịt nướng làm nghẹn họng.

Tiểu Thương Ngô khua khoắng tay chân, đấm ngực giậm chân ngồi ở đó, khuôn mặt nhăn nhó chuyển từ trắng bệch sang đỏ lừ rồi tím tái như một quả cà. Tôi sợ hãi vội đấm thục mạng mấy quả vào lưng hắn, cuối cùng cũng ọe được miếng thịt đoạt mệnh ra.

Hắn vừa ho vừa đẩy mạnh hộp thịt nướng sang một bên, tỏ rõ sự kiên quyết đoạn tuyệt với thứ đồ ăn này.

Đêm đó, Thương Ngô lại tức giận, không thèm để ý gì đến tôi. Hắn đi ngủ từ rất sớm. Buổi sáng ngày hôm sau, tôi lại bị hắn kéo dậy chạy bộ.

Trời đất, Phật Tổ Như Lai ơi, rốt cuộc con đã tạo oan nghiệt gì thế này?

Mặt mũi bơ phờ đi làm, hai mắt díp lại vẽ được nửa bản thiết kế, khó khăn lắm mới vật vã chờ được đến giờ ăn trưa, đang định úp mặt xuống bàn ngủ bù, nhân tiện giảm béo luôn thì lễ tân gọi điện nói có người tìm.

Tôi chạy ra xem thì thấy Thương Ngô mặc chiếc áo bông màu vàng nhạt, đầu đội cái mũ lưỡi trai màu xanh nhạt, đang bị mấy cô đồng nghiệp nữ vây quanh. Hắn dùng giọng nói nhỏ nhẹ, thỏ thẻ chào từng người:

– Cháu chào cô…

Cô A hỏi:

– Cháu bé, cháu tự đến đây một mình à? Không có người lớn đi cùng sao?

Hắn đáp:

– Vâng ạ. Vì cháu mới đến đây chưa được mấy hôm nên ngoài mẹ ra, cháu không quen người lớn nào khác ạ.

Cô B hỏi:

– Bé con xinh trai ơi, nhà cháu ở gần đây phải không?

Hắn đáp:

– Không xa ạ. Ngồi hai chuyến xe buýt, rồi đi bộ mười mấy phút là đến.

Cô C hỏi:

– Ôi trời ơi, thế mà không xa à? Trước đây, mẹ cháu đã từng đưa cháu đến đây chưa?

Hắn lại đáp:

– Chưa ạ. Cháu tự lên mạng tìm đường đến.

Cô D hỏi:

– Trời đất, trẻ con bây giờ đều thành tinh cả rồi. Thế mẹ cháu có để thẻ xe buýt cho cháu không?

Tên tiểu tử đáp:

– Cháu dùng tiền mẹ cháu đưa để ăn trưa mua vé xe buýt ạ.

Cô A, B, C, D đồng thanh hỏi:

– Nói cho cô biết, mẹ cháu là ai thế?

Hắn đáp:

– Mẹ cháu đến rồi!

Theo hướng chỉ từ cánh tay phải của Thương Ngô, bốn cặp mắt cùng tám ánh nhìn đằng đằng sát khí chĩa vào kẻ đang đứng ngây người ở chân tường là tôi. Họ chỉ trích tôi mạnh mẽ, chỉ trích gay gắt, chỉ trích đến cùng…

Lúc này, Trương Thần chậm rãi xuất hiện. Ban đầu, cảnh tượng náo nhiệt quanh quầy lễ tân khiến anh không hiểu chuyện gì đã xảy ra, sau đó anh nhìn thấy trung tâm của sự náo nhiệt:

– Thương Ngô, sao cháu lại đến đây?

Cô nàng Tiểu Điểu theo sát anh chớp chớp cặp mắt to ngây ngô bỗng nhiên thốt lên:

– Ôi, hóa ra con trai của hai người đã lớn bằng này rồi?

Bốn cặp mắt, tám ánh nhìn của các cô A, B, C, D lập tức hùa theo ý đó rồi mọi người cùng cười, cười không thành tiếng, ra sức mà cười.

Cười cái gì chứ? Tôi “vuốt ve” bông hoa nhỏ Thương Ngô, lòng thầm bi phẫn.


[1] Diệu thủ nhân tâm: Bộ phim có tên tiếng Việt là Bàn tay nhân ái, trong đó diễn viên Thái Thiếu Phân thủ vai bác sĩ cấp cứu Đường Tư Lễ, Ngô Khởi Hoa thủ vai bác sĩ ngoại khoa có tay nghề cao Trình Chí Mỹ. Hai nhân vật Chí Mỹ và Tư Lễ ban đầu có những xích mích, hiểu lầm nhưng sau đó họ đã yêu nhau lúc nào mà không biết.

[2] Lolita thường để chỉ những cô bé đáng yêu, dễ thương, độ tuổi từ tiểu học tới hết trung học cơ sở.

[3] Triệu Bản Sơn: Danh hài nổi tiếng của Trung Quốc.

Advertisements

One thought on “Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 4.2

  1. Pingback: Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Lập Thệ Thành Yêu | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s