Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 1.2

“Tin học có mối liên quan đến mạng internet, đến các thương vụ điện tử. Chú có quen với một người chuyên làm về các trang mạng, bây giờ người ấy đã có cả bạc tỷ giắt người.” Lần đầu tiên tới Salaboer[1], Vệ Tử ngây người nhìn những người phục vụ giúp mình nướng thịt mà ngẩn người, bọn họ đều rất xinh đẹp và có phong cách!

“Đừng nên chỉ nhìn vào những cái lợi trước mắt, nếu chỉ tìm một công việc mỗi tháng mấy ngàn đồng thì đến bao giờ mới mở mày mở mặt được?! Này Vệ Tử!” Nhìn thấy vẻ thẫn thờ của cô, ông chú gọi giật giọng, hình như có vẻ giận dữ.

Lần đầu tiên hai chú cháu gặp nhau là khi cô tới nhập học. Ông chú hỏi tình hình của cô, rồi cho một chiếc phong bao đỏ dày cộp, sau đó dặn dò một câu: “Cố mà học cho tốt”. Vệ Tử cầm chiếc phong bao đỏ chót đó mà lúng ta lúng túng, nhưng nghĩ đến việc sau này học xong có việc làm rồi sẽ trả lại chú, trong lòng cô thấy yên tâm hơn.

Còn lần này là vào khi cô sắp tốt nghiệp. Ông chú hẹn cô tới một khách sạn, tiện thể cầm bản sao kết quả học tập của cô, thấy các điểm ghi trên đó bất chấp những cố gắng hết sức của cô cũng chỉ đạt mức trung bình, ông không khỏi có chút thất vọng, nói: “Với chuyên ngành này mà chỉ đạt kết quả như vậy, khả năng tìm được học bổng ra nước ngoài rất khó, nếu không được thì đành phải tự túc vậy”.

“Chuyện ấy không được rồi, vì bố mẹ cháu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.” Nhìn những món ăn ngon lành đang bày trước mặt, cơn thèm ăn của Vệ Tử lúc trước đột nhiên biến mất. Dù cô không giỏi giang, nhưng cũng không bao giờ nghĩ đến chuyện cầm những đồng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ đi tiêu phung phí.

“Bố mẹ cháu tất nhiên là không lấy đâu ra, họ… ý của chú là, mỗi người có một quan niệm khác nhau, tiền thì không thể bớt đi, nhưng có thể kiếm được, ví dụ như hôm nay cháu đến gặp chú, cháu đi bằng xe buýt phải không?”

“Vâng ạ, cháu phải đổi ba tuyến, mất tiếng rưỡi đồng hồ mới đến nơi.” Vệ Tử gật đầu, không hiểu vì sao chú cô lại chuyển chủ đề câu chuyện nhanh đến thế.

“Đó chính là cách sống mà bố mẹ cháu đã truyền lại cho cháu. Để chú nói cho cháu biết, cho dù là lúc vừa mới đi làm, chú cũng không bao giờ đi xe buýt. Nếu cháu đi taxi chỉ cần nửa tiếng đồng hồ là tới nơi, tiết kiệm được một tiếng đồng hồ. Một tiếng đồng hồ ấy, với chú mà nói có thể sinh lợi ra hàng mấy triệu đồng. Cái đó gọi là hiệu suất!”

Vệ Tử bắt đầu cảm thấy bất an, trán vã mồ hôi, cô cúi đầu tay mân mê đôi đũa, khẽ đáp: “Nhưng cháu không có tiền, đi taxi ít nhất cũng phải mất năm mươi đồng”.

“Vì thế cháu mới phải cố gắng, chứ cứ mãi như thế này thì làm được trò trống gì. Sắp tốt nghiệp đến nơi rồi, cháu định tìm kiếm công việc ra sao?”

“Cháu đang đi nộp hồ sơ, nếu thi làm viên chức nhà nước thì thành tích cũng phải tương đối một chút.” Mọi người hầu như không để ý lắm đến việc thi vào làm viên chức nhà nước, sinh viên bây giờ đều khá thực tế, họ không mặn mà với những nơi trả lương thấp, chỉ có Vệ Tử mới luôn chăm chỉ, nghiêm túc với các kỳ thi, nên sau thời gian ôn tập cũng đạt được thành tích tương đối tốt.

“Vừa rồi chú đã nói cái gì? Hoặc là phải lập nghiệp, hoặc là xuất ngoại, thế mà sao cháu lại cứ quanh quẩn với chuyện tìm công việc thế?” Ông chú không giấu nổi vẻ bực mình, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép!

Vệ Tử lấy hết can đảm đáp: “Cháu biết là chú muốn tốt cho cháu, nhưng cháu vừa không có tiền lại vừa không có kinh nghiệm, làm sao mà gây dựng sự nghiệp được? Còn chuyện xuất ngoại thì cháu vừa nói rồi, nhà cháu không có tiền để cháu đi du học tự túc đâu”.

“Ai bảo nhà cháu bỏ tiền?” Ông chú thất vọng nói.

“Dạ? Nếu chú định bỏ tiền ra thì cháu càng không thể nhận lời được, thím và còn cả các em nữa sẽ…”

“Cháu hãy dành thời gian cuối tuần để đến quan sát bữa gặp gỡ của nhà Chủ nhiệm văn phòng tỉnh ta tại Bắc Kinh, nhân dịp ăn mừng chuẩn bị cho cô con gái của ông ấy đi học ở nước ngoài.” Giọng nói như ra lệnh của chú dường như không cho phép cô được làm khác đi.

“Sao cơ ạ? Như thế không được đâu, vì cháu đâu có quen họ.” Vệ Tử cảm thấy không sao thích ứng được với cách nói chuyện nhảy hết chủ đề này sang chủ đề khác của ông chú họ, điều đó khiến cô cảm thấy mình giống như một kẻ ngốc.

“Đó cũng không phải là người ngoài, chủ nhiệm Ngưu là bạn chiến đấu của ông ngoại cháu, có điều sau này ông cháu làm nhân viên y tế, chuyển ngành về công tác ở trạm y tế địa phương, còn ông ấy thì theo chính trị. Con gái của chủ nhiệm Ngưu chỉ lớn hơn cháu hai tuổi, giữa hai người có thể sẽ có những vấn đề quan tâm giống nhau.” Nói đến đây, ông chú họ không còn đủ kiên nhẫn nữa, nên vội vàng gọi nhân viên phục vụ đến thanh toán tiền.

Nhân khi cô phục vụ xinh đẹp cầm hóa đơn đến, Vệ Tử vội vàng đưa mấy miếng thịt bò nướng vào miệng – lãng phí thức ăn như thế này đúng là một việc không hay ho!

Ông chú họ đưa một xấp tiền về phía cô: “Cháu cũng hơn hai mươi tuổi rồi, không thể cứ ăn mặc lôi thôi như thế mãi, hãy bớt chút thời gian đi mua lấy mấy bộ quần áo và giày dép cho ra hồn một chút, chịu khó học hỏi mọi người. Chú thấy con gái ở trường cháu rất biết cách ăn mặc, trang điểm đấy, tại sao đến giờ mà cháu vẫn mặc như lúc vừa lên thành phố thế?”.

Chưa kịp cầm tiền thì Vệ Tử đã bị những lời nói ấy làm cho đỏ bừng mặt mũi, cô cố gắng nuốt thật nhanh mấy miếng thịt bò trong mồm, đang định lên tiếng, thì bỗng phát hiện ra ánh mắt của cô phục vụ cầm tờ hóa đơn bên cạnh có gì đó khác thường, dường như ánh mắt ấy cứ liếc qua liếc lại từ chỗ xấp tiền trên bàn đến khuôn mặt của Vệ Tử.

Nhìn ông chú họ hơn ba mươi tuổi với dáng điệu đĩnh đạc, phong độ, lại nhìn chiếc áo đồng phục sinh viên đang mặc trên người mình, rồi lại nhìn xấp tiền dày cộp trên bàn, cuối cùng một người chậm hiểu như Vệ Tử cũng nhận ra. Cô biết cô gái phục vụ ấy đang nghĩ gì!!!

Vì thế, cầm ngay lấy xấp tiền, Vệ Tử đứng dậy nhanh chóng đi ra phía ngoài: “Cháu sẽ ra trước chờ chú!”.

Cô không biết rằng, điệu bộ ấy của cô đã khiến cho cô phục vụ như càng hiểu ra, càng chắc chắn về điều gì đó.

Sau khi thanh toán tiền xong, vì công ty của chú họ ở gần đó, nên Vệ Tử kiên quyết tự đi về, không để chú phải đưa. Chú họ gật đầu, trước khi rời đi vẫn không nhịn được dừng chân lại hỏi một câu: “Cháu định đi về như thế nào?”.

“Cháu đi… đi xe buýt ạ.” Giọng của Vệ Tử rất nhỏ, nhưng cô là một cô gái ngoan, không có thói quen lãng phí, càng không có thói quen nói dối.

Sau đó, cô cảm thấy bước chân của ông chú lúc rời đi có chút nặng nề.


[1]1 Salaboer: Tên một chuỗi nhà hàng chuyên kinh doanh các món ăn truyền thống của Hàn Quốc, có mặt ở nhiều nơi, trong đó có Bắc Kinh, Đại Liên, Thẩm Dương, Hồng Kông, Mỹ…

 

Advertisements

One thought on “Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 1.2

  1. Pingback: Người đẹp phải mạnh mẽ – Cúc Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s