Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 6.2

Tim tôi dấy lên những dòng cảm xúc. Tôi đáp:

– Được, vậy chúng ta đi đâu?

Anh suy nghĩ một lát rồi nói:

– Nước xa không dập được lửa gần.

Phù! Anh chàng kính cận ơi, anh muốn lửa đốt cháy mình sao?

Tôi đang nghĩ mông lung thì nhìn thấy anh chỉ vào tiệm All days và nói:

– Hai xiên thịt viên, một ly trà sữa. Em mời, được chứ?

Quả nhiên đây là cách giải quyết vấn đề đói khát đơn giản và hiệu quả nhất…

– … Thật là vinh hạnh!

Trương Thần luôn có bản lĩnh làm tim gan tôi thấp thỏm đứng ngồi không yên. Điều này khiến tôi không khỏi có chút hoài nghi, anh chàng này cơ bản không giống như vẻ bề ngoài lương thiện, không chừng lại đang đội lốt heo ăn thịt hổ cũng nên.

Ăn thịt hổ…

Thực ra, mùi vị của con hổ kia cũng không tồi. Lúc nào đó sẽ đẩy ngã hắn, nếm xem thế nào…

Trời đất! Là một liệt nữ trinh tiết, sao mình lại có thể đứng núi này trông núi nọ như thế chứ?

Tôi phê bình và tự phê bình sâu sắc đối với tư tưởng đồi bại của chính mình. Lòng đang sôi sục khí thế thì bỗng nghe thấy Trương Thần chậm rãi hỏi một câu:

– Tiểu Đậu, có phải em thích anh…

Phương thức hỏi trực tiếp, thẳng thắn như thế này khiến người từng thề sẽ ngoan cố, kiêu ngạo đến cùng là tôi phải nốc thẳng một ngụm trà sữa vào mũi.

Anh chàng kính cận ơi, dù gì anh cũng là người đã từng có bạn gái, chẳng lẽ không biết tâm tư phụ nữ không thể nói thẳng ra sao? Người ta sẽ e thẹn, có phải vậy không…

Tôi vừa nghẹn vừa sặc, nghĩ chắc đã biến khuôn mặt của mình trở thành quả táo đỏ phù hợp với yêu cầu của vẻ ngại ngùng. Đang suy nghĩ xem làm thế nào để nhân cơ hội này, bóng gió bày tỏ vấn đề của mình, rồi biến hôm nay trở thành ngày đăng quang lên vị trí cao quý “Chị gái đeo kính”, thì Trương Thần ngồi bên cạnh vuốt lưng cho tôi đỡ sặc bỗng cười nói:

– Cứ coi như bị anh đoán trúng rồi thì cũng đâu cần phản ứng mạnh đến thế?

Chẳng lẽ anh muốn tôi, người có tâm sự chôn giấu trong lòng, dùng thái độ khoa học như khi nghiên cứu “Thuyết tương đối” của Einstein ra bàn luận cùng anh sao? Nghĩ thế nên tôi càng ho dữ dội hơn.

Nhưng anh lại nói tiếp một câu khiến cơn ho của tôi ngừng bặt:

– Nếu em muốn ăn thịt viên của anh thì chỉ cần nói một tiếng là xong, em cứ nhìn chằm chằm thế có phải muốn luyện cho mắt có khả năng biết nói không?

Thịt… thịt viên ư?

Vậy nên câu nói hoàn chỉnh ban nãy thực ra là: “Tiểu Đậu, có phải em thích anh… cho em xiên thịt?”.

Trời đất, có cần thiết nhả từng chữ từng chữ như vậy không?

Tôi tin là trong tương lai, chắc chắn tôi sẽ chết vì suy kiệt chức năng tim, nguyên nhân đầu tiên chính là do tên đầu sỏ trông có vẻ lương thiện nhưng thực chất lại là con heo bốn mắt, lừa đảo người ta một cách thản nhiên như đứng mua cải trắng vậy.

Trương Thần không hề nhìn thấy vẻ buồn bã và tự trách mình trong mắt tôi, anh chỉ chú tâm đến việc gắp một nửa đồ ăn từ bát của mình sang cho tôi. Lúc này, hơi nóng của đồ ăn làm mờ hai mắt kính của anh nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy đôi mắt anh hơi cong lên qua lớp sương mờ đó.

 – Thế này đã đủ chưa? – Anh ngước mắt lên, nhìn tôi qua gọng kính, vẻ như đang cười, do đó những buồn bã trong tôi bỗng nhiên tan biến. Chẳng còn cách nào, đàn ông dịu dàng mãi mãi là món khoái khẩu của tôi mà.

Tôi vội vàng đổi giọng, ra vẻ mình là cô gái ý tứ, nói:

– Đủ rồi, đủ rồi ạ. Còn thêm nữa, chắc em không cần ăn bữa tối luôn.

Trương Thần hạ bát xuống, uống một ngụm canh nhỏ, rồi ngẫu hứng gợi chuyện hỏi:

– Thương Ngô ở nhà đợi em về ăn tối cùng à?

Tôi đang chuyên tâm vào việc giải quyết những món ngon bày đầy trước mặt nên buột miệng đáp:

– Vâng ạ.

– Thằng bé vẫn ở nhà em sao?

– Đương nhiên rồi.

– Chỉ có bố thằng bé đến đón nó thôi sao?

– Vâng.

– Bố thằng bé ở cùng nó à?

– Vâng.

– Vậy là… – Trương Thần cắn một miếng thịt viên, lời nói không mơ hồ chút nào: – Bây giờ ba người cùng ở trong căn hộ chỉ có một phòng ngủ và một phòng khách của em sao?

May mà tôi vừa mới nuốt trôi miếng thịt trong miệng, nếu không thì chắc sẽ bỏ mạng ở đây:

– Họ… hai người bọn họ… em… em…

Trương Thần thấy tôi cứ lắp ba lắp bắp mãi nên anh rất tâm lý đưa một ly trà sữa cho tôi, ánh mắt nhân từ, an ủi nói:

– Anh chỉ hỏi vậy thôi chứ không cố ý thăm dò chuyện riêng tư của em đâu. Tiểu Đậu, em đừng để ý nhé.

– Không không không… – Tôi uống hai hớp, nốc cạn ly trà sữa rồi thành khẩn nói: – Cảm ơn sự quan tâm của “sếp”, em nhất định sẽ hiến dâng tất cả những gì thuộc về mình cho tổ chức, cho nhân dân, cho Đảng vĩ đại!

– Ồ? – Anh cười gượng: – Thật đáng tiếc! Anh không phải người đứng đầu tổ chức, cũng không phải là đại biểu của nhân dân, càng không phải Thư ký Đảng ủy.

Câu nói này có ý gì? Không có tư cách tiếp nhận sự dâng hiến của tôi sao? Người đeo kính là người có văn hóa, đến lời từ chối cũng nhẹ nhàng, đẹp đẽ đầy ý thơ.

Nhưng cái chị đây cần là tình cảm mùi mẫn, chứ không phải ý thơ!

Trái tim tôi vỡ vụn, dù vô cùng tức giận nhưng trên mặt vẫn giữ nét cao sang, lạnh lùng. Tôi không nói năng gì, tiếp tục cuộc chiến sinh tử với xiên thịt viên. Có phong ba bão táp nào mà tôi chưa từng trải qua, việc này có gì là to tát cơ chứ. Xì!

Đang hì hục chiến đấu thì bỗng nghe thấy giọng nói thánh thót ngoài cửa tiệm. Đầu óc tôi quay cuồng, mắt hoa lên, đám người ùa đến, vây quanh tôi và Trương Thần.

Cô nàng Tiểu Điểu dẫn đầu đúng theo nguyên tắc “dốt thì đi đầu” làm khó chúng tôi trước tiên:

– Ô hô! Lần này bị chúng tôi bắt tại trận nhé. Rõ ràng là đang hẹn hò còn nói là không có gian tình? Mau mau khai thật đi!

Những người khác cũng đồng thanh hưởng ứng, ai nấy đều hăm hở như bắt được gian phu dâm phụ trên giường vậy.

Chỉ số cảm xúc của tôi thấp, không buồn trả lời loại câu hỏi buôn chuyện chẳng chút bổ ích nào như thế này.

Trương Thần thì lại cười hì hì, đáp:

– Nếu như tôi và Tiểu Đậu đúng là có gì với nhau thì liệu chúng tôi có lộ liễu ban ngày ban mặt như thế này để mọi người phát hiện không?

Cô nàng Tiểu Điểu vận động cái đầu quả dưa nghĩ ngợi một lát rồi gật đầu tỏ vẻ cảm thông, nói:

– Mà cũng đúng, những người yêu ngầm còn xuất quỷ nhập thần hơn cả hoạt động bí mật, hai người chắc sẽ không chọn nơi gặp gỡ là tầng một của công ty.

Những kẻ không có chính kiến, không có lập trường này, nếu đặt trong thời chiến chắc chắn sẽ trở thành những tên Hán gian phản quốc, bọn họ đều lần lượt tán đồng. Niềm hân hoan bắt được đôi gian tình bị thay thế bằng nỗi thất vọng khôn cùng. Trông họ lúc này như một bức tranh quảng cáo sống về việc nhu cầu không được đáp ứng.

Anh chàng Trương Thần đôn hậu như muốn an ủi tinh thần các bạn đồng nghiệp thân yêu nên nói:

– Hôm nay Tiểu Đậu mời, mọi người muốn ăn gì không?

Những cái dạ dày không đáy của đàn nghé con lập tức được lấp đầy…

Chỉ có một mình tôi, vừa thất tình lại vừa mất tiền, tay cầm tờ hóa đơn dài ngoằng, muốn khóc mà nước mắt không thể nào trào ra.

Sau khi ăn uống no say, lũ sói đáng khinh bỉ hò nhau giải tán, cuối cùng vẫn chỉ còn lại Trương Thần, người ở cùng phía với nhà tôi và tôi.

Đi được một đoạn, bỗng nghe thấy Trương Thần hỏi:

– Hóa đơn ban nãy em đã cất cẩn thận chưa?

– Để trong túi rồi.

– Mai em điền vào tờ báo cáo chi tiêu rồi đưa anh.

Tôi chớp chớp mắt tỏ vẻ không hiểu.

Anh quay đầu nhìn tôi cười, nói:

– Bữa hôm nay coi như phòng ta tháng này tụ tập ăn cùng nhau.

Phù…

Thấy chưa? Boss đúng là Boss. Đối với đám cấp dưới, phải cứng rắn, mạnh mẽ như gió thu quét lá rụng vậy.

Như thế tức là tôi chỉ bị tổn thương về mặt tình cảm thôi, chứ tài chính thì không hề hấn gì. Vậy nên tâm trạng tôi bỗng trở nên phấn chấn hơn.

Đang vui vẻ thì tôi phát hiện bên cạnh có cửa hàng bán chăn lông vũ siêu giảm giá nên kéo Trương Thần vào xem cùng.

Vì trước đây tôi chỉ ở một mình nên cũng chỉ có một cái chăn. Cái chăn Thương Ngô đang dùng bây giờ là chăn cũ của tôi từ hồi học đại học, đã không còn ấm từ lâu rồi. Lúc trước tôi nghĩ, dù sao hắn cũng là thần tiên, chắc sẽ không bị lạnh, bị cảm, nên cứ lấy cho hắn đắp tạm là được.

Nhưng, sáng nay tôi phát hiện ra rằng hình như hắn cũng biết lạnh…

Tôi chọn lấy một cái hợp với màu giường rồi thanh toán tiền. Ôm tấm chăn lông mềm mại, tôi bước đi rất nhanh. Lúc qua đường, Trương Thần hỏi:

– Em mua cái chăn này cho bố Thương Ngô à?

Tôi gật mạnh đầu, không hề do dự.

Trương Thần nhìn tôi, đang định nói gì đó thì bỗng nghe thấy có người gọi:

– Chị dâu!

Giọng nói nghe rất quen, tôi đáp lời mà không hề nghĩ ngợi.

Trước sự kinh ngạc của Trương Thần, tôi chỉ có thể lấy lại tinh thần, cười nhạt, nói:

– Lũ bạn vớ vẩn gọi trêu đấy mà. Anh đừng tưởng thật nhé…

Chưa dứt lời thì Ngưu Bôn đã ở ngay trước mặt chúng tôi, anh ta nói:

– Chị dâu, Thương Ngô có việc phải ở chỗ tôi hai hôm. Anh ấy nhờ tôi nói với chị, buổi tối đừng chỉ có ăn mỳ tôm và sủi cảo đông lạnh, như vậy không tốt cho sức khỏe. Còn nữa, khi đi ngủ phải nhớ đóng cửa và cửa sổ cẩn thận. Chú ý an toàn.

Trương Thần càng tỏ ra ngạc nhiên hơn, hỏi:

– Đây chính là ý của Thương Ngô sao?

Ngưu Bôn rõ ràng không quen biết Trương Thần, cảm thấy câu hỏi này của anh hơi kỳ quặc. Tuy nhiên, Ngưu Bôn vẫn duy trì thái độ “thần tiên yêu nhân thế”, nên gật đầu một cách vô cùng lễ phép và đáp:

– Cơ bản là y nguyên.

Một thằng bé sáu, bảy tuổi mà có thể nói ra những lời như thế này, nếu không là quái vật thì cũng là người tái sinh.

Đầu óc tôi đang rối tung bỗng bình tĩnh lại giới thiệu với Trương Thần, người đã bắt đầu hoảng sợ, nói:

– Vị này là Phó Tứ Ngưu, em trai của bố Thương Ngô. Hai câu ban nãy có lẽ là Thương Ngô nói lại lời của bố với Tứ Ngưu, sau đó Tứ Ngưu lại nói lại lời của Thương Ngô với em, nên thực ra đó không phải là lời nói nguyên bản của Thương Ngô, mà là của bố Thương Ngô. Tôi nói vậy có đúng không Tứ Ngưu?

Trương Thần choáng váng và Ngưu Bôn cũng choáng váng.

Đang tự nhiên lại biến thành Tứ Ngưu, là bậc trên của Thương Ngô, Ngưu Bôn trợn tròn mắt, đang định mở miệng, liền bị tôi kéo tay tỏ vẻ thân mật rồi cấu mạnh nên không nói được gì, chỉ ngước đôi mắt ngấn nước nhìn tôi. Dáng vẻ nhỏ bé đáng thương của anh ta thật khiến người ta phải động lòng, nhưng giờ đây tôi không có thời gian để bày tỏ tấm lòng yêu thương hoa cỏ nữa, tôi nói:

– Được. Tôi biết rồi. Bảo bố con họ cứ yên tâm ở chỗ anh đi. Dù sao nhà tôi cũng không có chỗ cho họ ở!

Tôi vừa nói vừa xô lẫn đẩy anh bạn Tiểu Ngưu đang vô cùng tủi thân đi. Mình quá đáng quá rồi. Ngày mai chị đây nhất định sẽ đến an ủi bông hoa nhỏ bé vừa bị tổn thương… Ồ không, là tâm hồn nhỏ bé chứ…

Tình huống hỗn loạn khiến anh chàng Trương Thần khó hiểu, ngớ người ra một lúc rồi thốt lên một câu:

– Hai anh em nhà họ trông không giống nhau nhỉ!

Tôi trả lời một cách nghiêm nghị:

– Vì một người ăn thịt, còn một người ăn cỏ.

– …

Do tôi ôm một cái chăn lớn nên không tiện đi xe buýt, Trương Thần liền gọi một chiếc taxi đưa tôi về, dù sao cũng tiện đường.

Đến cổng khu nhà, anh xuống xe giúp tôi lấy đồ ra, rồi lại cẩn thận đặt vào vòng tay đang dang rộng của tôi.

Tôi vô tình liếc mắt vào cái bóng chiếu trên mặt đất, chỉ thấy bóng hai người đổ dài rất hoàn mỹ, đang đứng mặt đối mặt, tay của người con trai ôm trọn bờ vai của người con gái, cằm khẽ chạm vào trán, khoảng cách ở đúng điểm giữa mập mờ và rung động.

Trương Thần khẽ giục:

– Em mau lên phòng đi. Hình như trời trở gió đấy.

Cơn gió lạnh bất ngờ thổi tới khiến tóc anh hơi rối, tôi nén cảm xúc, không đưa tay ra vuốt lại chúng mà nói:

– Anh lên xe trước đi, em muốn thấy anh rời đi.

Anh mỉm cười, gật đầu.

Sau khi nhìn ánh đèn đuôi xe mất hút ở góc rẽ, tôi quay người lại thì thấy một chú trạc tuổi trung niên râu ria xồm xoàm đang vui vẻ nhìn mình mà nói:

– Cô bé ơi, anh chàng người yêu đối xử với cháu thật tốt!

Ông chú có vẻ ngoài như tướng cướp này chính là chủ cửa hàng nhỏ cạnh khu nhà. Bình thường tôi hay mua số lượng lớn mỳ tôm ở chỗ ông, nhiều lần qua lại đó nên cũng có thể coi là có quen biết.

Câu hỏi của ông gợi lại tâm trạng buồn chán vì bị khước từ của tôi, tôi bực bội gườm ông, đáp:

– Chú đừng nói linh tinh. Đó không phải người yêu cháu đâu.

– Thế là anh ta đang theo đuổi cháu? – Ông chú kỳ quặc vỗ mạnh tay kết luận: – Hôm mùng Một Tết đầu năm, anh chàng mua rất nhiều pháo hoa ở chỗ tôi rồi để ở đó đến mười hai giờ đêm mới lấy, khiến tôi không thể đóng cửa đi ngủ. Sau đó, tôi thấy anh chàng đi vào trong khu nhà đốt nên mới biết chắc chắn anh ta đang theo đuổi ai đó. Không ngờ người mà anh ta theo đuổi hóa ra chính là cháu.

Người anh ta theo đuổi! Người anh ta theo đuổi! Ông chú đã ngần này tuổi đầu rồi còn tưởng mình là Đường chủ Trần Hạo Nam của vịnh Đồng La trong phim Cổ hoặc tử sao?

Tôi bĩu môi đi vào trong khu nhà, sau đó ngẩn người ngước đầu nhìn con số hiển thị số tầng trong thang máy.

Theo như ông chú kia nói thì trận pháo hoa hôm sinh nhật tôi hóa ra không phải không có ý gì. Thực ra Trương Thần đã biết trước hôm đó chính là sinh nhật tôi, anh đến tìm tôi hoàn toàn không phải chỉ vì muốn có người cùng đón Tết. Lẽ nào anh chủ định đến nói với tôi rằng “Chúc mừng sinh nhật em”?

Cửa thang máy mở ra, tôi vẫn đứng yên trong đó. Khi cửa đóng lại, tôi đặt cái chăn xuống, lấy điện thoại ra, ấn gọi một số máy.

Có một số chuyện nên làm sáng tỏ thì tốt hơn.

Từ trong loa điện thoại vang ra giọng nói nhẹ nhàng pha chút ngạc nhiên của Trương Thần:

– Tiểu Đậu, sao thế? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?

Tôi hít sâu, cười hì hì, nói:

– Có phải là anh thích em…

Tôi cố ý kéo dài giọng, trong lòng nghĩ, nếu anh tỏ ý phủ định hoặc do dự, tôi sẽ lập tức nói tiếp về những thứ chẳng liên quan gì như hoa cỏ, cây cối, quần áo, dép guốc, coi như trêu anh theo đúng cách mà anh đã làm với tôi.

Đầu máy bên kia yên lặng trong giây lát, trái tim tôi liên tục đập mạnh, sau đó giọng nói lại vang:

– Đúng vậy.

Rất nhẹ nhàng mà cũng rất chắc chắn.

Advertisements

One thought on “Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 6.2

  1. Pingback: Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Lập Thệ Thành Yêu | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s