Khách điếm đại long môn – Chương 2.2

Cô hoà nhã buông tay, ngoan ngoãn đứng qua một bên nghe đám người mặc áo đen đó gào thét.

– Đại ca, cô gái ngốc nghếch vừa ngái ngủ đó đã ôm lấy hắn ta. Không biết có phải là cùng phe với hắn không? Hay là chúng ta chém cả cô ta nhé.

– Chỉ cần có thể đoạt được thanh kiếm gia truyền của nhà họ Bạch thì bất kể người cầm kiếm là ai, cứ việc chém không tha.

– Nhưng không phải chúa thượng nói âm thầm vi hành, không để lộ tin tức, không đánh rắn động cỏ sao?

– Ngươi đúng là tên ngốc! Chém cả con nha đầu thối tha đó mới không để lộ tin tức.

– Nói cũng đúng. Nhưng tên này rất giỏi võ công, liệu có phải là vị thiếu chủ không biết trước không biết sau của vị thần long nhà họ Bạch đó không? Chúa thượng nói xem, nếu đúng là thiếu chủ nhà họ Bạch thì không thể làm bị thương được đâu.

– Hừ! Nói ngươi là tên ngốc mà ngươi còn không thừa nhận. Ngươi đã gặp người nhà họ Bạch mặc đồ đen bao giờ chưa? Hơn nữa, không phải thiếu chủ họ Bạch đó luôn tao nhã lịch sự, khuôn mặt dễ mến sao? Ngươi thấy tên này có được như thế không?

– Đúng rồi. Vừa mới gặp, bộ mặt hắn đã lạnh tanh rồi. Oa, chúa thượng, hắn lao đến rồi.

– Mẹ kiếp! Tất cả là tại ngươi lải nhải lắm lời như thế đấy. Các huynh đệ, xông lên.

Tà không thắng chính, đây là quy luật không thay đổi từ xa xưa nhưng thời xưa không nói với mọi người rằng, rốt cuộc chính nghĩa là thế nào? Có thể cái gọi là chính nghĩa chỉ là thứ thân đơn bóng chiếc, cô đơn một mình. Chưa từng nghe nói mấy người bao vây đánh một là người đó có thể thắng được. Nếu không thì vị anh hùng khí khái này từ đâu đến? Ít nhất quan niệm của Long đại tiểu thư cũng là như vậy.

Như vậy, mấy người ngoài phong cách lưu mang bang phái lại còn ra vẻ. Cái gì cũng không bằng người mặc đồ đen. Đại hiệp khách đẹp trai đã đánh cho chúng ôm đầu mà chạy, khóc lóc thảm thiết, bỏ chạy kêu trời kêu đất. Trước khi chạy, chúng còn như tất cả các bang phái khác buông câu truyền thống “đánh không thắng thì buông câu hậm hực”:

– Dù tên tiểu tử thối tha nhà ngươi lấy thanh kiếm trên tay ở đâu thì ngươi hãy nhớ cho ta, sớm muốn gì chúng ta cũng giành lại để dâng lên cho chúa thượng của ta. Đến lúc đó, ta sẽ chém người thành mười tám khúc để quăng cho chó nó ăn.

– … Đã nhường rồi. – Đại hiệp và bọn côn đồ quả nhiên không có tiếng nói chung.

– Phì!

– Oa! Đại ca tức hộc máu ra kìa. Hắn vốn không thèm để ý đến lời của đại ca. Làm gì có kẻ nào bị mắng nói là chém cho chó ăn mà còn bảo đã nhường rồi chứ. Đại, đại ca vẫn ổn chứ ạ?

– Đi đi đi. Chúng ta đi.

Xử lý xong chuyện giang hồ, thanh kiếm bạc được tra vào vỏ. Người xách kiếm bỏ đi.

– Ân công, Hắc công tử! Xin dừng bước!

Giọng nói từ phía sau đã giữ bước chân chàng. Chàng ngoài đầu liếc nhìn cô nương vừa “Thụ thụ bất thân” với chàng không dám chắc có phải cô ấy gọi mình không.

– Cô nương gọi tại hạ ư?

– Đúng vậy. Ân công, Hắc công tử!

– … Tại hạ không phải họ Hắc.

– Ơ! Nhưng mà… – Mặc toàn đồ đen, không mang họ Hắc, chẳng phải rất uổng sao?

Advertisements

One thought on “Khách điếm đại long môn – Chương 2.2

  1. Pingback: Khách điếm đại long môn (Tập 1) – Tinh Dã Anh | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s