Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 7.1

Chương 7:  Diễn biến tình yêu

Tôi đặt chăn ở ngay bên đường cái rồi ngồi lên đó, dáng vẻ giống hệt con khỉ ngồi xổm trên hòn đá đang ngước lên một góc bốn mươi lăm độ nhìn cây chuối. Chỉ có điều hình ảnh tôi trông thấy lại là một anh chàng đang mặc trên người chiếc quần sịp gợi cảm, đứng đối diện với cửa sổ kính, vừa gọi điện thoại vừa lắc lắc hông tập luyện trong tòa nhà đối diện…

Có lẽ nhiệt độ sắp hạ rồi, tiếng gió thổi u u, tôi vặn tay giậm chân đứng lên. Vừa đi được vài bước thì nhìn thấy một chiếc taxi đỗ ngay phía đối diện. Một người từ trong xe bước ra, đứng đó, vẫy tay về phía tôi.

Xe lớn xe nhỏ lao qua lao lại khiến bóng dáng người đó lúc ẩn lúc hiện y hệt trong cảnh phim khiến tôi bỗng cảm thấy mình giống như nhân vật nữ chính trong bộ phim Câu chuyện tình yêu, hơn nữa còn là cô gái vô cùng văn vẻ, rất tiểu thư và cũng rất biết giả bộ.

Tôi vuốt mái tóc rối tung, vỗ vào đôi má bị lạnh cứng rồi nở nụ cười mà tôi tự cho là thuần khiết nhất, đáng yêu nhất, cuốn hút nhất, mắt nhìn người đàn ông đang sải bước đi về phía mình dưới ánh đèn giao thông báo hiệu đèn đỏ dừng, đèn xanh đi.

Chiều cao đó, vóc dáng đó, tư thế đó, vẻ đẹp thanh tú đó, khí chất dịu dàng và nụ cười hiền hòa đó, quả không hổ danh là niềm mơ ước bấy lâu của tôi…

Phù…

Đang suy nghĩ lung tung thì Trương Thần đã đứng trước mặt tôi, anh đẩy gọng kính theo thói quen rồi sau đó chau mày, nói:

– Anh đã bảo đợi anh ở bên trong mà, ngoài này lạnh thế!

Tôi giữ nguyên nụ cười trên mặt, dùng cái giọng nũng nịu đáp:

– Vì người ta muốn gặp anh sớm hơn mà.

Trương Thần ngây người, hỏi:

– Em ốm à?

Tôi cũng ngẩn người ra, đáp:

– Không ạ…

– Vậy tại sao không chỉ khuôn mặt trông như mất hồn mà đến giọng nói cũng không bình thường vậy?

– … Anh đúng là người chẳng hiểu gì.

Trương Thần cười, kéo tay tôi vào chỗ khuất gió, cử chỉ vô cùng tự nhiên.

Sau khi đã ổn định, anh lại nắm lấy tay kia của tôi, nhẹ nhàng nói:

– Em đã thấy ấm hơn chưa?

Không biết có phải là do bị gió lạnh táp hay không mà toàn bộ chỉ số nhạy cảm của tôi đều như bị hạ thấp, đến lúc này mới phản ứng lại. Tất nhiên chuyện mang ý nghĩa biến cố lịch sử trong quá trình phát triển tình cảm từ giai đoạn đầu quan hệ nam nữ là nắm tay đã trở thành quá khứ xa xăm rồi.

Có lẽ sự yên lặng của tôi khiến Trương Thần nghĩ là tôi vẫn chưa đủ ấm. Do đó anh buông tay tôi ra, cởi khuy áo khoác rồi ôm gọn cả người tôi vào trong đó, siết vào lòng mà nói:

– Giờ em đã ấm chưa?

Toàn thân tôi cứng đờ như cây gậy, cả khuôn mặt gần như vùi trong lồng ngực anh. Tôi ngửi thấy mùi quen thuộc của áo len và cả mùi hương nhè nhẹ, chẳng phải là mùi sữa tắm, càng không phải là mùi nước hoa, lẽ nào đây chính là mùi đàn ông trong truyền thuyết? Mùi hương này thật khiến người ta say đắm…

Vì đôi khi Lâm Lỗi cũng hút thuốc nên cơ thể anh ta lúc nào cũng phảng phất mùi thuốc lá. Mỗi lần anh ta bọc tôi lại như thế này, tôi đều hít thật sâu rồi sau đó đẩy anh ta ra mà nói:

– Hôi quá! Hôi chết đi được! Đúng là đồ hôi hám!

Thực ra, mùi đó rất dễ chịu, tôi rất thích…

Tôi ngẩng đầu, hít hơi lấy giọng rồi nhân tiện nén những ý nghĩ quái quỷ xuất hiện trong đầu xuống, sau đó nhìn gương mặt đang tươi cười trước mặt, nói:

– Vừa cầm tay, vừa ôm, tiếp theo anh muốn làm gì đây?

Trương Thần khẽ nghiêng đầu, hình như là nghĩ ngợi, rồi sau đó dùng hành động trả lời tôi.

Tôi hơi choáng, có lẽ là do thấy hơi khó thở, chỉ có điều, lần này không thể dùng miệng để thở nữa vì nó đã bị bịt kín.

Môi Trương Thần rất mềm mại, hơi khô, khi chạm vào, nó truyền thứ xúc cảm vô cùng nhẹ nhàng, rung động đến tận trái tim. Nụ hôn của anh và con người anh đều giống nhau, dịu dàng nhưng sâu sắc, chỉ nhẹ nhàng bên ngoài chứ không đi sâu vào trong, sau đó dùng tốc độ chậm hơn “chuồn chuồn chạm nước” một chút, tuyên bố kết thúc thắng lợi của nụ hôn này.

Điều đó khiến tôi không có cơ hội từ chối, đương nhiên vấn đề mấu chốt là tôi cũng chẳng muốn từ chối…

Dù trong thời gian rất ngắn như thế nhưng tôi vẫn tranh thủ suy nghĩ một vấn đề, tất cả những điều này xảy ra như thế nào?

Có lẽ là vì tôi gọi điện thoại hỏi anh:

– Có phải là anh thích em…

Anh nói:

– Đúng vậy.

Tôi nói:

– Không phải vậy chứ?

Anh nói:

– Đợi anh trong khu nhà, anh sẽ đến ngay.

– Giờ em đã tin là anh thực sự thích em rồi chứ?

Vì đang ở cùng trong một chiếc áo nên lúc này khoảng cách giữa tôi và Trương Thần rất gần, có lẽ chỉ có thể trông thấy làn hơi trắng mà cả hai thở ra. Giọng nói pha lẫn niềm vui khiến tôi có thể tưởng tượng ra khóe mắt cong cong sau mắt kính của anh.

Người đàn ông tôi ao ước bấy lâu cuối cùng cũng thuộc về tôi, đời người thật viên mãn, hạnh phúc.

Nhưng hãy đợi một lát…

Tôi ngả người về phía sau, hai tay tỳ vào ngực anh, cuối cùng cũng trông thấy rõ dáng vẻ cúi đầu khẽ cười của anh:

– Anh thích em nhưng không đồng nghĩa với việc em chắc chắn cũng thích anh. Anh làm thế này tức là ép nắm tay, cưỡng ôm, cưỡng hôn, phải ngồi tù đấy!

Anh liền phối hợp một cách ăn ý, vẻ như vừa tỉnh ngộ, ngại ngùng nói:

– Xin lỗi em. Ban nãy căng thẳng quá nên quên mất. Giờ anh bổ sung, xin hỏi cô Tiểu Đậu, tôi có thể nắm tay, có thể ôm hôn cô không?

Tôi hào phóng gật đầu:

– Xét thấy anh vì căng thẳng mà phạm sai lầm nên em đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tha thứ cho anh lần này. Em chính thức trao cho anh quyền tiến hành ba việc trên nhưng không được lạm dụng nhiều đâu đấy. – Tôi kiễng chân, ghé sát vào tai anh thì thầm: – Vì em cũng thích anh.

Ý cười trên khuôn mặt anh càng rõ hơn:

– Anh biết mà.

– Sao anh biết?

– Lúc nào anh cũng biết.

– Anh biết từ khi nào?

– Biết từ lâu rồi.

Tôi bỗng cảm thấy vấn đề này trở nên nghiêm trọng. Nếu đúng như anh nói thì niềm kiêu hãnh, sự kiên cường mà tôi dốc sức duy trì bấy lâu sao có thể chấp nhận được đây?

Do đó tôi tiếp tục làm rõ:

– Là từ khi nào?

– Từ khi em tặng anh cái lọ đựng đồ ăn vặt.

– … Sao anh phát hiện ra được?

– Trùng hợp là anh cũng từng xem Diệu thủ nhân tâm và có ấn tượng sâu sắc với cách bày tỏ tình cảm của vị nữ bác sĩ.

Trời đất! Sao mức độ ảnh hưởng của phim truyền hình trên TVB lại lớn đến thế? Những nhà biên kịch ơi, mọi người có thể yên tâm nhắm mắt xuôi tay rồi…

Tôi cố kìm nước mắt:

– Đã biết dã tâm của em từ lâu, sao anh còn giả vờ như không biết?

– Vì anh cảm thấy rất vui mỗi lúc trêu em.

Trêu cái quỷ gì chứ? Vui lắm đấy à?!

Tôi đang vừa tức vừa ngượng thì nghe thấy giọng Trương Thần nhẹ nhàng:

– Vì chúng ta cần thời gian.

Đúng rồi. Thời gian.

Tôi cần thời gian để quên Lâm Lỗi, anh cũng cần thời gian bước ra khỏi nỗi đau bị người yêu cũ bỏ rơi ngay trước hôn lễ.

Giờ đây, cơn ác mộng đeo bám tôi rốt cuộc đã không còn, vậy anh thì sao? Có khi nào bỗng nhiên nghe thấy bản nhạc chuông từ điện thoại của ai đó vang lên, anh chợt thấy mình như kẻ mất hồn không?

Tuy nhiên tôi không hỏi anh câu này.

Mặc dù lọ kẹo là do tôi tặng nhưng phép thuật khiến nó duy trì không bao giờ hết là do anh làm. Có lẽ mỗi khi nhét đầy lọ chính là lúc anh dần dần tạm biệt quá khứ.

Có những chuyện đã là dĩ vãng rồi thì không nên nhắc lại. Trong mỗi người đều có một không gian nhỏ dành riêng cho mình. Dù ký ức trong đó vui hay buồn thì cũng không thích hợp để chia sẻ với người khác, bất kể người đó là ai.

Tôi thả lỏng cơ thể đang cứng đờ của mình, ôm chặt eo anh rồi vùi mặt vào ngực anh:

– Từ xác lập quan hệ yêu đương đến việc nắm tay, ôm, hôn, chúng ta chỉ mất có ba phút, tiếp theo nên làm gì đây?

Anh dựa người vào tường, ôm chặt tôi, vùi đầu vào trong tóc tôi, cười nói:

– Em thử nói xem?

– Một cô gái ngây thơ, trong trắng như em sao có thể nói ra chuyện này chứ?

– Không sao. Dù gì từ trước đến giờ em vẫn nói ít làm nhiều mà.

– Việc bình bầu cuối năm của năm tới, anh nhất định phải nhớ viết câu vừa rồi vào đấy, lương của em chắc chắn sẽ tăng thêm năm mươi phần trăm.

– Phải xem biểu hiện của em đã!

– Mong sếp yên tâm. Em nhất định sẽ vắt kiệt mình đến chết, chăm chỉ làm việc tới hơi thở cuối cùng. À mà không, phải khiến anh kiệt sức đến chết chứ!

Trương Thần gõ cằm vào đầu tôi, cười:

– Đừng đùa nữa. Mai còn phải đi làm đấy.

Tôi dồn hết vẻ hấp dẫn không giống ai của mình vào ánh mắt:

– Thôi được. Anh về phải cố gắng rèn luyện thể lực và tinh thần để còn tái xuất giang hồ đấy!

Anh cười, rồi nắm lấy hai vai tôi quay một trăm tám mươi độ, sau đó khẽ đẩy:

– Em ôm chăn đi. Anh tiễn em về.

– Không cần đâu. Có mấy bước ấy mà, hay em tiễn anh lên xe nhé! – Tôi vừa nói vừa giơ tay ra gọi một chiếc taxi: – Em thích nhìn theo dáng anh rời khỏi đây.

Anh đành nghe theo:

– Sở thích của em đúng là chẳng giống ai.

– Chắc chắn rồi. Nếu không sao lại thích một người thâm trầm xấu bụng như anh chứ?

Anh không nói được gì, chỉ dùng cằm gõ tôi một cái, ý là phản kích.

Chiếc taxi cuốn bụi lướt đi, tôi đứng trên đường, gãi đầu cười không ngớt. Quay người lại, đúng lúc nhìn thấy anh chàng mặc quần lót ở tòa nhà đối diện đã gọi xong điện thoại, đang như Ninja Rùa dựa vào cửa sổ, nhe răng làm mặt quỷ với mình. Tôi lễ phép vẫy tay, hài lòng vì nhìn thấy khuôn mặt co giật như bị sét đánh của anh ta.

Hắn tưởng đang được xem kịch hay của người khác mà đâu biết rằng chính mình mới là diễn viên. Tiếc là chỉ lộ ra có hai chỗ…

Tôi vừa than vãn vừa tung tẩy như lướt trên mây về đến nhà. Trong phòng yên tĩnh đến nỗi người đã bắt đầu dần quen với sự có mặt của con hổ lúc biến lớn lúc hóa nhỏ, rảnh rỗi thì tức giận là tôi, bỗng cảm thấy trong lòng có chút trống rỗng.

Trên bàn không còn chiếc bánh bao nào. Tôi vốn hơi lo lắng rằng sau khi Thương Ngô ho ra máu, không biết có giống như sau lần tới chốn tiên cảnh lấy giọt sương mai về thì ngủ li bì không? Giờ xem ra, sức ăn của hắn cũng không tồi.

Do đó tâm trạng tôi lại tiếp tục trạng thái trên mây. Tôi lẩm nhẩm một khúc nhạc, đi tắm rồi lên giường ngủ.

Trong mơ, tôi thấy mình ở trong một vòng tay ấm áp, rất dễ chịu, khiến tôi yên lòng.

Nhưng khi ngước mắt lên, tôi lại nhìn thấy hai gương mặt đan xen xuất hiện. Lúc thì là Lâm Lỗi, lúc thì là Trương Thần, đôi khi cả hai cùng xuất hiện một lúc tạo thành một dị hình có bốn mắt, hai mũi, hai miệng. Hình ảnh đó thật đáng sợ, tôi liền dựng tóc gáy, vắt chân lên chạy. Chưa chạy được bao xa thì thấy một viên ngọc sáng rực rỡ đang xoay tròn lơ lửng trước mặt. Tôi vội đưa tay ra đỡ, vừa chạm vào, nó đã vỡ vụn ra.

Bên tai bỗng vang lên giọng nói lành lạnh của Thương Ngô:

– Nếu vấn vương hơi ấm của trần thế thì ắt phải cảm nhận sự lạnh lẽo này, em thực không ân hận chứ?

Rõ ràng tôi không mở miệng nhưng lại nghe thấy giọng mình rõ mồn một:

– Không ân hận.

Những mảnh vỡ rải rác tứ phía tập hợp lại biến thành Thương Ngô, hắn nhìn tôi, ánh mắt trống rỗng, không buồn cũng chẳng vui:

– Được rồi. Thuận theo ý em. – Tiếp đó, máu tươi ở khóe miệng hắn trào ra không ngớt, nhuộm đỏ toàn bộ xung quanh, đồng thời hơi lạnh thấu xương ôm trọn lấy tôi…

Sau đó, tôi tỉnh giấc.

Chả trách gặp phải cơn ác mộng này, thì ra cái chăn đã bị tôi đá phăng xuống đất tự khi nào.

Tôi run rẩy cuộn mình như con tằm rồi bỗng nhiên sực nhớ một vấn đề rất nghiêm trọng – cái chăn mua cho Thương Ngô để ở bên đường quên không mang về.

Trời đất! Quả nhiên không thất tình thì mất tiền.

Việc tự dưng mất không mấy trăm tệ khiến toàn thân tôi đau đớn, tôi tức giận bò dậy uống chút nước quả nhằm bình ổn lại tâm trạng.

Trên chiếc sofa ở phòng khách không có gì ngoài cái chăn cũ kỹ được gấp gọn gàng.

Ngước nhìn đồng hồ treo trên tường, đúng bốn giờ bốn mươi phút, giờ này ngày hôm qua Thương Ngô vừa luyện xong viên đơn dược có thể khiến tôi không còn sợ lạnh.

Dù miệng hắn nói là không thích thân thể loài người của tôi hiện nay nhưng lại dùng cách của riêng hắn giúp tôi chống rét. Chỉ có điều, so với cách của thần tiên thì tôi thích được ôm trong áo khoác, cùng nhau hưởng thụ sự ấm áp chỉ thuộc về hai người hơn.

Vì tôi là một con người, một người bình thường, điều tôi muốn chính là tình cảm loài người bình thường nhất mà thôi.

Vậy nên Thương Ngô, xin lỗi anh nhé.

Mấy ngày tiếp theo của tôi vừa dễ chịu lại vừa ngọt ngào.

Advertisements

One thought on “Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 7.1

  1. Pingback: Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Lập Thệ Thành Yêu | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s