Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 7.2

Sáng nào Trương Thần cũng bắt xe đến trạm gần nhà tôi, sau đó mua đồ ăn sáng rồi gửi tin nhắn. Tiếp đó, tôi sẽ vui vẻ đi xuống, hai chúng tôi cùng ăn bánh bao và uống sữa đậu nành đợi xe buýt đến.

Mấy ngày gần đây, trời trở gió, nhiệt độ giảm, đồ đang nóng hôi hổi thoắt cái đã trở nên lạnh ngắt, thế nên Trương Thần liền đổ đậu nành vào trong chiếc bình giữ nhiệt mang theo người rồi lại để chiếc bình trong áo khoác, ôm trước ngực.

Trông thấy tôi mặt mày tím tái hổn hển chạy tới, bao giờ anh cũng mỉm cười với tôi trước, nói vài câu, đợi tôi thở đều rồi mới làm phép, lôi bình sữa đậu nành mang nhiệt độ cơ thể anh ra, đưa tôi uống.

Là một thanh niên đọc truyện Khổng Dung nhượng lê[1] trưởng thành như tôi, tất nhiên sẽ không có chuyện xấu xa là ăn một mình mà phải là anh một miếng em một miếng, trong chốc lát sẽ kiss gián tiếp mấy chục lần nhằm tỏ rõ “bản sắc anh hùng”.

Nhằm thể hiện cái gọi là ý nghĩa thực sự của “bản sắc anh hùng”, tôi nghiêm túc đưa ra yêu cầu mạnh hơn, nhanh hơn, cao hơn với chính mình và cả đối phương.

Chẳng hạn như sau khi Trương Thần uống xong một ngụm, trên khóe miệng khó tránh khỏi việc lưu lại vết trăng trắng, tôi sẽ nhanh như chớp kiễng chân lên, dùng lưỡi thay giấy ăn dọn dẹp sạch bong. Sau đó, tôi sẽ chống nạnh cười lớn nhìn hai tai anh đỏ tía lên. Giữa ánh mắt của những người xung quanh, anh sẽ kéo tôi đứng trước mình, bảo vệ tôi chen lên chiếc xe buýt nhét đầy người đang chầm chậm đến.

Vào giờ cao điểm, chiếc xe buýt là nơi tốt nhất để thể hiện quan hệ thân mật giữa người với người. Sự chật chội, này chỉ có thể dùng hình ảnh đội quân tinh trùng tiến vào noãn tử mới có thể miễn cưỡng so sánh nổi…

Tuy nhiên, có Trương Thần đứng ở phía sau dùng hai cánh tay và thân thể tạo nên một không gian nhỏ tương đối độc lập nên tôi không phải lo xảy ra thảm cảnh bị người khác chen đến mang thai nữa. Nhưng, lại nhưng, nếu người khác là anh thì thảm kịch có khi lại trở thành vở kịch có hậu…

Người con gái đang yêu đúng là “dâm đãng vô cùng”. Tôi phải che mặt lại, xấu hổ quá!

Đến công ty, theo thói quen, Trương Thần rót cho mình một ly nước trắng rồi nhân tiện pha cho tôi ly trà sữa, sau đó bắt đầu làm việc. Đến giờ ăn trưa, hai chúng tôi đi riêng hoặc đi cùng vài người đồng nghiệp. Trong giờ làm việc, hoặc là anh đi ra ngoài nói với tôi vài câu, hoặc là tôi đi vào trong tìm anh lấy đồ ăn, hoặc tất cả mọi người cùng nhau nói cười một lúc. Sau khi tan làm, tôi và anh sẽ đồng hành đi về một hướng.

Tóm lại, trong công ty, tất cả vẫn như trước đây, không có ai biết ngọn lửa “gian tình” của tôi và anh đã hừng hực cháy từ lâu. Đến ngay con mắt lợi hại hơn cả chủ nhiệm khoa giảng dạy trong trường của cô nàng Tiểu Điểu cũng không phát hiện ra manh mối gì.

Nhắc đến điều này mới thực sự thấy khâm phục cách thêu dệt trước đây của Trương Thần, khiến cho đám đồng nghiệp dù nhìn thấy chúng tôi làm gì cũng đều tự động, tự phát chuyển hóa thành tình hữu nghị cách mạng đồng chí đơn thuần nhất, trong sáng nhất… Đương nhiên, trên thực tế chúng tôi cũng thực sự chẳng làm gì.

Có một câu nói nghe rất hay là: Người đàn ông nghiêm túc lại là người hấp dẫn nhất.

Tôi nghĩ, tinh thần của tôi căn bản đã bị anh chàng Trương Thần luôn nghiêm túc làm phân tán rồi. Chỉ cần anh mở máy tính, trải bản vẽ ra xem, là tinh thần cần mẫn, nhiệt huyết như trâu vàng của anh lập tức tập trung cao độ. Cho dù có người đẹp sở hữu bộ ngực cỡ 36E đi qua, anh cũng không liếc mắt. Thế nên, người chỉ có vòng một cỡ 36C là tôi dẫu có bị anh hoàn toàn phớt lờ cũng không phải là điều đáng xấu hổ…

Tôi vừa tự an ủi mình vừa ngắm nhìn Trương Thần đang chuyên tâm đánh dấu lên bản vẽ. Hai hàng mi thẳng, dài, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, sống mũi rất đẹp, cặp môi thực sự rất cuốn hút…

Cơn thèm khát đang cồn cào, tôi bỗng nghe thấy giọng Trương Thần nói nhưng đầu anh thì không hề ngước lên:

– Tiểu Đậu, em vào đây một lát.

Í? Chẳng lẽ anh chàng đeo kính nghe thấy được cơn thèm khát của tôi? Đây chính là sự đồng điệu về tâm hồn như trong truyền thuyết vẫn nói.

Tôi lau nước miếng rồi lẩn vào, tiện tay đóng luôn cửa lại.

Trương Thần vẫn đang vùi đầu vào công việc:

– Đã làm xong chưa?

– Hả?

– Sáng sớm mai nộp rồi, hôm nay nhất định phải làm xong.

– À!

Cuối cùng, Trương Thần cũng hạ bút xuống nhìn tôi:

– À cái gì? Em mất tập trung như thế, sẽ khó nhận được tiền thưởng tháng này đấy.

Động chạm đến lợi ích kinh tế, trái tim cồn cào của tôi bỗng biến thành ao tù nước đọng, người đàn ông trước mặt không còn là anh chàng người yêu có thể tùy tiện mọi lúc mọi nơi thân mật nữa, mà là Boss có quyền biến cái ví nhỏ đáng thương của tôi trở nên căng phồng hay lép kẹp.

Sau khi nhận định rõ vị trí hiện tại, tôi thành thật đáp:

– Em biết rồi. Trước giờ tan tầm hôm nay, nhất định sẽ hoàn thành.

Anh hài lòng gật đầu:

– Mau đi làm đi!

Đang định quay người đi thì lại nghe thấy anh nói:

– Khoan đã. Em thử nếm cái này xem có ngon không?

Trương Thần lôi từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp, bên trong đựng vài miếng bánh bơ hình bươm bướm.

Tôi ngạc nhiên.

Anh đẩy đẩy gọng kính, nói vẻ tự nhiên:

– Sau khi tiễn em về, anh thấy vẫn còn sớm nên đi ra tiệm bánh xem sao. May quá vẫn còn một suất.

Là vì tối qua tôi buột miệng nói là thèm ăn nên anh đã không kể đêm đông, đi khắp thành phố mất mấy tiếng đồng hồ mua về cho tôi.

Trong phim ảnh và tiểu thuyết luôn lặp đi lặp lại chi tiết nhàm chán này nhưng tôi lại rất thích.

Tôi tiến về phía anh cầm lấy một miếng rồi cho vào miệng, Trương Thần lùi lại, tựa người vào lưng ghế, ngước đầu nhìn tôi.

Bầu trời bên ngoài ô cửa sổ xanh ngắt, mây trắng tinh, ánh mặt trời rạng rỡ.

Tôi ăn trong niềm phấn khích, anh khẽ cười rồi rút ra một tờ giấy ăn đưa tôi:

– Ăn vụng trong lúc làm, phải nhớ chùi mép đấy.

– Ăn vụng á? – Tôi chớp chớp mắt đầy tà ý rồi ngạo mạn nhấc ly trà của anh lên uống hai hớp: – Bị anh nói như thế, đúng là em thấy đói thật…

Trương Thần đành phải nhìn ra bên ngoài:

– Tiểu Đậu…

Trong lòng tôi bỗng có chút không thoải mái:

– Có phải anh rất không muốn mọi người biết quan hệ của hai chúng ta không?

– Không phải vậy. Chỉ là anh không muốn cố ý công khai thôi. Cứ để tự nhiên chẳng tốt hơn sao? – Trông thấy khuôn mặt nhăn nhó của tôi, anh lặng yên một lát, sau đó đứng dậy, nở một nụ cười tỏ ý xin lỗi: – Anh nhớ là trước đây từng nghe ai đó nói, người con gái nào khi yêu cũng đều muốn cho cả thế giới này biết để được mọi người cùng chia sẻ niềm vui và hạnh phúc với mình. Vậy nên lần này là do anh sơ ý. Giờ chúng ta đi ra tuyên bố chính thức hay để ngày mai anh đặt một mâm mời tất cả mọi người trong công ty làm chứng?

Thấy anh vui vẻ như vậy tôi bỗng hơi khó hiểu nên nói:

– Sao anh nói cứ như là làm tiệc cưới thế…

– Tiệc cưới mà chỉ có một mâm sao?

Tôi liền tỏ vẻ bàn bạc nghiêm túc, nói:

– Vậy thì bao nhiêu mâm?

Anh vô cùng phối hợp, ngẫm nghĩ rồi mới nói:

– Việc tổ chức ở quê của mỗi người thì không tính. Còn nếu riêng ở đây, bạn học, đồng nghiệp, bạn bè của hai đứa mình gộp lại chắc khoảng mười mâm.

Tôi cố tình tỏ ra khiêm tốn nói:

– Ồ!… Đúng là em không rành lắm về mấy thứ này.

Anh vừa cười vừa nhẹ nhàng nói:

– Không sao. Anh rành là được.

Tôi thật sự muốn kéo cái lưỡi của mình ra, quấn ba vòng vào cổ, sau đó ra sức siết chặt lại…

Sao lại nói ra những điều không nên nói như thế chứ? Đang yên đang lành lại nói đến những chuyện này.

Trước đây, Trương Thần có yêu một cô gái trong nhiều năm nhưng sau đó hai người lại chia tay ngay trước ngày cưới. Việc này xảy ra sau khi tôi bị Lâm Lỗi đá không lâu. Thời gian đó, tôi sống vất vơ, bất cần, không mục đích. Tôi nhớ loáng thoáng hôm đi làm nào đó, tôi nhận được một email mà Trương Thần gửi cho toàn bộ công ty, những người đang chuẩn bị đi uống rượu mừng của anh, nội dung đại ý là vì xảy ra chuyện nên hoãn tiệc cưới như đã định sẵn và xin lỗi vì đem đến sự phiền phức cho mọi người.

Không ai biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Trương Thần tuyệt đối không nhắc đến, do vậy tất cả mọi người đều thống nhất ngầm với nhau là không hỏi.

Nhìn vẻ ngoài, Trương Thần không khác gì lúc thường, vẫn từ tốn, nội tâm và nghiêm túc. Tuy nhiên, có thể vì lúc đó tôi đang trong giai đoạn đau buồn nên vô cùng nhạy cảm với tâm trạng của người khác.

Tôi có thể thấy nỗi đau khổ và những áp lực của anh rõ ràng như nhìn những đường chỉ trong lòng bàn tay mình vậy.

Tôi lúng túng nói:

– Xin lỗi anh. Không phải em cố ý muốn…

Trương Thần vẫn cười, nói:

– Sao phải xin lỗi anh? Em nói như thế khiến anh cảm thấy như mình cầu hôn mà bị khước từ vậy.

– … Đúng là gần mực thì đen gần đèn thì sáng. Được em đào tạo nên anh ngày càng hài hước hơn.

– Nếu đó không phải là chuyện đùa thì sao?

– Vậy… thì là gì?

Ngón tay anh khẽ bấm vào mặt bàn, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc. Nếu có ai đó đi ngang qua bên ngoài nhìn vào, chắc chắn sẽ tưởng anh và tôi đang bàn luận một vấn đề công việc quan trọng.

Nhưng từ miệng anh lại thốt lên câu:

– Tiểu Đậu, anh thấy chúng mình nên tranh thủ thời gian…

Tranh thủ thời gian làm gì?

Lẽ nào là kết hôn? Nên anh mới cầu hôn ở đây sao? Nếu vậy thì tốc độ tiến triển đúng là “như chớp” rồi.

Đầu óc tôi rối bời, há miệng mãi mà không bật ra được âm tiết nào.

Trương Thần ngước mắt lên nhìn tôi, nắm tay lại che miệng khẽ ho, sau đó dùng thái độ Bí thư Đảng ủy truyền đạt chỉ thị quan trọng của Tổ chức Đảng, nói:

– Hoàn thành bản vẽ đó.

– …

Anh nghiện chơi trò nhả chữ rồi. Anh chàng kính cận ơi, tôi cho anh một trận bây giờ.

Nước mắt tôi giàn giụa, chỉ muốn tát vào mặt, trừng phạt mình vì đã không tiếp thu giáo huấn, không tích lũy kinh nghiệm để mắc lừa anh hết lần này đến lần khác.

Trương Thần bật cười, lông mày và mắt đều cong cong, tiếng cười sang sảng.

Tôi lại một lần nữa bị vẻ đẹp của anh cuốn hút, chỉ muốn vứt bỏ hết mọi thứ để đầu hàng.

Tôi loạng choạng rời khỏi phòng, Trương Thần giúp tôi mở cửa. Lúc đó, mọi thứ lảo đảo, tôi nghe thấy giọng anh khẽ vang lên bên tai:

– Chúng ta phải tranh thủ thời gian, cùng nhau trân trọng.

Có câu nói này của anh, tôi làm việc với khí thế hăng say ngút trời, cuối cùng cũng hoàn thành một cách thắng lợi trước giờ tan làm.

Thu dọn đồ đạc xong, tôi và Trương Thần sánh vai đi đến cổng công ty thì nhìn thấy một thằng nhóc đáng yêu đứng đó, thằng nhóc ấy nói rành mạch với tôi:

– Bố nói là sau này không cần gọi mẹ là mẹ nuôi nữa mà gọi thẳng là mẹ vì mẹ đẻ của con không cần con và bố nữa.

– …


[1] Khổng Dung nhượng lê: Đây là câu chuyện cổ Trung Hoa, nói về đức tính khiêm tốn, nhường nhịn.

 

Advertisements

One thought on “Nhật ký dạy chồng của Hổ cái – Chương 7.2

  1. Pingback: Nhật ký dạy chồng của hổ cái – Lập Thệ Thành Yêu | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s