Khách điếm đại long môn – Chương 3.2

– …

– Làm dáng vô cớ trừ nửa canh giờ tiền công.

– Này! Ai quy định làm dáng cũng bị trừ tiền công thế?

– Ông chủ mới quy định mấy ngày trước.

– … – Chắc chắn là hắn cố ý. Không phải cái quy định dở hơi này rõ ràng là nhằm vào cô sao?

Cô đang thầm hỏi tổ tông mười tám đời của hắn thì nghe thấy tiếng “rầm rầm” ở cầu thang gỗ. Cô chỉ thấy một cô nha đầu chạc tuổi cô đang thở dốc từ trên lầu chạy xuống. Mắt cô ấy sáng lên như trông thấy Quan âm bồ tát cứu mạng, cô ấy nắm lấy tay cô.

– 1227, cô đến rồi. Trưởng quầy 420, chúng ta được cứu rồi.

– Sao thế? Tiểu… – Khuôn mặt cô thoảng thốt ngạc nhiên định gọi tên cô ấy, cô vội bịt miệng mình. Trước mắt cô như có muôn vàn ngôi sao quanh vòng vòng. Cô đứng trước cô nha đầu đó hỏi: – Cô… số mấy nhỉ? Tôi lại quên mất rồi.

– Tôi là 813!

– … Ồ… 8… 8… 813… – Hu! Sao cô lại lúng túng thế chứ? Tự nhiên lại tập báo mã số trước mắt mọi người. – Cô tìm tôi làm gì?

– Vị công tử ở trên lầu gọi một bàn đồ ăn, sơn hào hải vị, bào ngư tổ yến, vi cá tay gấu.

– Công tử đó để thừa và chúng ta có thể lấy ăn ư? – Mắt cô sáng lên khi nghĩ đến đồ ăn thì bị trưởng quầy giơ tay cốc cho một cái.

– Ăn cái đầu cô ấy. Chúng ta đang lo công tử đó không có tiền, là kẻ ăn quỵt.

– Haizzz! Tại sao? Người ta gọi một bàn thức ăn thì chắc chắn là người giàu có, túi tiền rủng rỉnh rồi. Sao có thể là kẻ ăn quỵt được chứ?

– Tôi thấy cô vẫn chưa học thuộc những lời dạy của ông chủ. Ông chủ đã sớm nhắc nhở, những kẻ ăn quỵt đó luôn luôn ăn mặc đàng hoàng, gọi một đống đồ ăn không thực tế, cơ hội hiếm có chắc chắn phải là món ăn đắt tiền, mới lạ gì đó. Điều tối kỵ nhất là những món đó cần có khách. Loại người ăn xong không chịu trả tiền, nhiều nhất chỉ là bị đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Tên này gọi đồ ăn mà lại không ăn, muốn xưng bá xưng vương sao?

– … Chắc hắn đã nghiên cứu và cũng đã từng làm kẻ ăn quỵt nên rất sành sỏi chăng. – Cô lườm trưởng quầy, hỉ mũi rõng rạc nói một tràng lý thuyết từ những kinh nghiệm thực tiễn: – Ông thuộc lời dạy của ông chủ như vậy, sao ông còn cho kẻ trên lầu kia cơ hội?

– Bởi vì… vị khách đó đã ngồi ở đây từ sáng sớm, cứ nửa canh giờ lại gọi đồ ăn một lần, hơn nữa lại càng lúc càng gọi đồ ăn đắt tiền nên chúng tôi mới biết. – Trưởng quầy thở dài, định viết báo cáo cho ông chủ. Bây giờ loại khách ăn quỵt ngày càng đông, cần phải có kế sách mới để ứng phó mới được.

– Thật đúng là kỳ phùng địch thủ. Vậy bây giờ phải làm thế nào? Muốn biết người đó có tiền hay không thì hai người đi hỏi xem. – Cô đẩy cô tiểu nha đầu đứng bên cạnh đi.

– Người… người ta không tiện hỏi mà.

– Ngại ư? Điều này có gì phải ngại chứ?

– Cô đi thì khắc biết.

Cô tiểu nha đầu đỏ mặt, không nói gì nhiều mà đẩy cô đi lên lầu. Cô ngẩng đầu lên nhìn vị công tử mặc áo trắng dựa vào chiếc ghế tựa ở gian phòng giáp ban công, chân gác lên, một tay cầm chén rượu, một tay co nắm đấm, đầu hướng về phía cửa sổ nhìn cảnh đường phố. Mấy dải lụa đen buộc tóc không chặt bị gió thổi bay phất phơi trước mặt. Nghe có tiếng người ở cầu thang, người đó lạnh lùng quay mặt lại.

Advertisements

One thought on “Khách điếm đại long môn – Chương 3.2

  1. Pingback: Khách điếm đại long môn (Tập 1) – Tinh Dã Anh | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s