Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 2.2

Mặt mày chủ nhiệm Ngưu nhất thời tươi tỉnh hẳn lên, rồi ông nói bằng giọng rất yêu chiều: “Thế thì có sao đâu, con sắp đi Mỹ rồi, so với các bà bên đấy, trông con còn mảnh mai hơn nhiều”.

Nhưng Ngưu Lệ Lệ làm như không nghe thấy những lời nói ấy, và cũng chẳng để ý đến vẻ mặt tươi rói của ông, mà chỉ nhìn chăm chăm vào Vệ Tử: “Anh Dịch Tân, anh đưa cô ta đến à? Cẩn thận kẻo em lại gọi điện mách chị dâu đấy!”.

Thiệu Dịch Tân đỏ bừng mặt: “Lệ Lệ đừng nói bừa, đây là Vệ Tử, cháu họ của anh”.

Ngưu Lệ Lệ “ồ” lên một tiếng, “Em nhớ ra rồi, anh đã nhắc qua với em. Hôm nay có rất nhiều bạn học của anh Thiều Trung, anh có thể đưa cô ấy đi một vòng thử xem, biết đâu lại gặp được một người vừa ý”. Nói rồi, cô ta quay sang nũng nịu với chàng trai dong dỏng cao bên cạnh: “Anh thử xem bạn học của anh còn ai chưa có vợ thì giúp đi. Thân con gái một mình đi tìm việc ở bên ngoài đáng thương lắm”.

Nghe đến đây, Vệ Tử không nhịn được, sao lại ra nước ngoài, sao lại người lựa chọn thích hợp? Sao cô không hiểu những lời mọi người nói nhỉ? Mặc dù không hiểu nhưng rõ ràng nhân vật chính được nhắc tới trong đó là cô, vì thế cô kéo Thiệu Dịch Tân sang một bên: “Chú, mọi người đang nói chuyện gì vậy?”.

Thiệu Dịch Tân phẩy tay áo, nói bằng giọng trách móc: “Giữa chốn đông người, đừng có quên phép tắc, lễ nghĩa. Là chú đang nhờ Lệ Lệ giới thiệu giúp cháu một người bạn trai”.

Vệ Tử trợn ngược đôi mắt xinh đẹp: “Bạn trai á? Cháu không cần!”.

“Sao thế? Cháu có rồi à?” Thiệu Dịch Tân thầm kêu thôi rồi, cứ mải lo đằng này, quên mất hỏi con nhỏ về tình hình của nó, xem ra việc làm mai mối sợ rằng chẳng dễ chút nào.

“Chưa có, nhưng…”

“Chưa có là tốt rồi. Lý Thiều Trung sang đó vào lúc đang học năm thứ tư, học đại học chính quy ở trường A, bạn học của cậu ấy toàn là những con rồng cháu phượng. Lần này có rất nhiều người về nước thăm người thân, nếu tìm được người phù hợp thì sau khi cháu tốt nghiệp đại học có thể kết hôn rồi sang đó”.

“Kết hôn? Ý chú là tìm người để dựa dẫm trong lúc đi học?!” Đôi mắt Vệ Tử càng mở to hơn.

“Nếu không thế thì sao. Cháu đã không có khả năng kiếm học bổng, gia đình cũng không thể cung cấp tiền cho cháu, tìm người dựa dẫm khi theo học là cách lựa chọn duy nhất.” Thiệu Dịch Tân nói với vẻ coi đó là lẽ đương nhiên.

Đôi mắt Vệ Tử như tóe lửa, khuôn mặt đỏ bừng lên: “Cháu ư? Vì sao cháu phải ra nước ngoài?”.

“Con bé này, cháu làm sao thế? Chẳng phải đã nói rồi sao? Cháu cứ nhất quyết tìm bằng được cái công việc sáng chín giờ đi tối năm giờ về mệt đứt hơi mà chẳng được mấy đồng ấy hay là thế nào? Chuyện này chú đã nói với bố mẹ cháu rồi, họ đều không có ý kiến gì.”

“Không có ý kiến? Họ đồng ý để cháu kết hôn… với một người không hề quen biết?” Hai từ “kết hôn” đối với cô sao mà xa xôi thế, đến nỗi khi cô nhắc đến chúng cũng thấy ngượng.

“Cái gì gọi là không quen biết? Chẳng phải chú đang tìm cách để cháu làm quen đây sao?” Thiệu Dịch Tân vừa dứt lời, bỗng cảm giác xung quanh im ắng hẳn, ngẩng đầu lên nhìn thì thấy có mấy người trẻ tuổi đang bước qua cửa.

Nhìn theo ánh mắt của mọi người, Vệ Tử cảm nhận được nguyên nhân của sự im ắng ấy. Mấy người mới vào mang theo thứ khí thế mà bất luận xuất hiện ở nơi nào họ cũng đều trở thành tiêu điểm, nhất là chàng trai đi đầu tiên, vóc dáng cao lớn, khuôn mặt trông rất tuấn tú, đôi mắt như biết cười nhìn khắp mọi người một lượt, ai cũng tưởng như người ấy đang chào mình.

Sau khi vào hẳn bên trong rồi, chàng trai đứng một cách rất tự nhiên, người đứng cạnh cho dù là ai cũng trở nên lu mờ, trở thành những vệ tinh xung quanh. Còn người đó thì mỉm cười, hòa nhã hơn bất cứ ai, nhưng lại khiến cho người ta không thể nào coi thường vẻ tự tin và điềm tĩnh bộc lộ qua cử chỉ của mình.

Vệ Tử nhìn thấy Lý Thiều Trung cầm tay Lệ Lệ mau lẹ bước ra đón: “Ngụy Hoa Tịnh, cậu tới thật à? Mình cứ tưởng cậu không có thời gian để đến cơ đấy!”.

Chàng trai được gọi tên là Ngụy Hoa Tịnh vẫn giữ nguyên nụ cười: “Hôm nay đã bận cả ngày rồi nên đến đây xả hơi một chút. Nhưng cái chính là đến để gặp phu nhân mới cưới của cậu. Người này phải không, đúng là rất xinh, trai tài gái sắc!”.

Ngưu Lệ Lệ được khen, e thẹn cúi đầu xuống, nhưng vẫn không quên đưa mắt nhìn Ngụy Hoa Tịnh một cái, thấy hắn đang nói chuyện với chồng mình, bèn đưa mắt nhìn sang Lý Thiều Trung, nhìn điệu bộ phấn khởi của anh, nhưng không hiểu sao trong lòng cô lại cảm thấy có điều gì đó không vui.

Lý Thiều Trung nhanh chóng chuyện trò rôm rả với đám bạn học, Lệ Lệ thấy rất khó xen vào giữa họ, nhìn trước nhìn sau không biết làm gì, liền bước đến trước mặt Vệ Tử – người đang được người giúp việc mời ăn bánh.

“Cô thấy anh chàng vừa rồi thế nào?”

Vừa mới cắn một miếng bánh, thấy Lệ Lệ bước đến, Vệ Tử nuốt vội đứng dậy chào, nhưng khi nghe thấy Lệ Lệ hỏi như vậy, bèn hỏi lại, vẻ không hiểu: “Ai cơ?”.

“Là cái người đang nói chuyện với Lý Thiều Trung kia kìa”, trông thấy Ngụy Hoa Tịnh dường như nhìn về phía mình, Ngưu Lệ Lệ đáp lại bằng một nụ cười.

Vệ Tử nhìn một cái, gật đầu nói: “Rất đẹp trai và cũng rất phong độ”. Thấy chiếc bánh đã bị cắn mất một nửa, nếu đặt xuống cũng không tiện, nên Vệ Tử đành cắn một miếng thật to, tranh thủ ăn cho xong.

Lệ Lệ thu ánh mắt về, nhìn chằm chằm vào người Vệ Tử: “Nếu cô muốn tìm người để dựa dẫm khi theo học, thì nhất định không phải là người như anh ta, cô hiểu không?”.

“Khụ, khụ…”, suýt nữa thì Vệ Tử bị nghẹn gần chết, cô chưa kịp ăn tối, đi cùng chú tới chỗ này, thế mà không ngờ ngay cả việc ăn lén một miếng bánh cũng lại khó khăn như vậy.

Advertisements

One thought on “Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 2.2

  1. Pingback: Người đẹp phải mạnh mẽ – Cúc Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s