Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 4.2

“Bà nhìn điệu bộ của nó kìa!” Ngụy Đông Hành quay sang phàn nàn với vợ, “Cứ đùa đùa cợt cợt, chẳng nghiêm túc chút nào”.

Nhiệm Uyển Như thở dài, nhìn chồng bằng ánh mắt an ủi xong, quay sang nói với con trai: “Vậy con thấy nó có điểm gì là không tốt? Mẹ đã nói chuyện với Ngô Tinh Tinh rồi, con bé đó rất ngoan, cũng rất hiểu biết, không hề có vẻ điệu đà kiêu kỳ của con cái nhà quyền thế. Tuy nó không xinh bằng những cô gái mà trước đây con từng hẹn hò, nhưng mặt mũi cũng thanh tú, hiền lành, nói thật là một ứng cử viên rất tốt”.

“Lại còn môn đăng hộ đối, có thế lực có thể hỗ trợ nữa, đúng không? Mẹ, con biết là bố mẹ muốn tốt cho con, và chắc chắn là sẽ chọn người tốt nhất cho con rồi, nhưng con cũng đã lớn, vài năm nữa là con tròn ba mươi tuổi, cho dù có tốt hơn cũng chưa hẳn đã là người con thích.”

“Vậy con đã biết là mình muốn những gì chưa?” Nhiệm Uyển Như hỏi lại.

“Ít nhất thì cũng không phải qua cái kiểu gặp mặt ghép đôi như thế này.” Trước mặt người nhà, Ngụy Hoa Tịnh không có tâm trạng để chọc cười mọi người nữa.

“Cái mà con không thích chỉ là hình thức, bố mẹ cũng không ép con phải cưới bây giờ, có điều con gái nhà người ta năm nay tốt nghiệp, sắp đi Mỹ, con sang đó sớm hơn mấy năm, nể tình bằng hữu giữa hai nhà thì con cũng phải chủ động giúp đỡ cô bé một chút, đúng không? Những ngày sau đó biết đâu sẽ nảy sinh tình cảm? Đến lúc đó nếu con thực sự không thích thì bố mẹ cũng không ép con.”

“Chỉ là quan tâm, giúp đỡ một chút, đơn giản như vậy sao?” Ngụy Hoa Tịnh nghiêng mắt nhìn mấy vị trưởng bối, không hiểu sao, chuyện xảy ra vào tối nay bỗng nhiên lại hiện lên trong đầu hắn, “cùng học là ngủ cùng giường!”. Giọng nói dễ nghe và gấp gáp ấy lại vang bên tai hắn, khiến Ngụy Hoa Tịnh không nén được nhếch môi lên.

Bà cụ Ngụy từ nãy đến giờ ngồi nhìn mọi người, lúc này đột nhiên chen vào một câu: “Bà nghe Hân Hân nói cái gì mà là ‘yêu Phi Nhi’, con bé ấy có phải tên là Tinh Tinh không? Sao cháu lại yêu ‘Phi Nhi’, A Tịnh, cháu không được lăng nhăng như vậy!”.

“Cái gì mà là Phi Nhi, bà, bà đừng có nghe con nhỏ Hân Hân nói linh tinh, cháu không hề quen với người tên là Phi Nhi.” Cô em họ Ngụy Vũ Hân từ trước tới nay luôn lấy trò nói xấu hắn làm niềm vui.

“Khoan đã”, Ngụy Hoa Tịnh bỗng nhiên cảm thấy có điểm gì đó bất thường, bèn quay sang nhìn bố mẹ: “Bố mẹ, hai người không nghĩ đến chuyện để cái cô Ngô Tinh Tinh gì đấy đi học cùng với con đấy chứ?!”.

Nhìn thấy vẻ không tự nhiên của bố mẹ, Ngụy Hoa Tịnh thấy chán nản hẳn, hắn lắc đầu, nói: “Bố, mẹ, cả hai đều là phần tử tri thức cao cấp du học ở Liên Xô, cán bộ cao cấp của Đảng, thế hệ sau của gia đình cách mạng lão thành, không ngờ lại vẫn lạc hậu như vậy, con thật sự thấy thất vọng trước bố mẹ, con xin cáo lui đây!”, nói xong làm động tác tạm biệt rồi đi lên lầu, hành động và lời nói liền mạch dứt khoát giống như nước chảy mây trôi.

Tuy nhiên, hắn đã đánh giá thấp bố mẹ mình, Ngụy Đông Hành từ từ đứng dậy, phủi phủi ống tay áo, nói với cậu con trai đang đi lên lầu: “Bố cũng cảm thấy thời gian có phần hơi gấp gáp, Ngô Khang Thái cũng không yên tâm để con gái thử thách con, có điều, nếu con đã hiểu ra nhanh như vậy thì bố mẹ cũng cần phải gánh vác trách nhiệm của mình, ngày mai chúng ta thu xếp thời gian đi dạm ngõ”.

Loáng một cái, Ngụy Hoa Tịnh đã quay ngay về chỗ cũ, may mà hắn cũng quen với việc chẳng cần để ý đến hình ảnh của mình trước mặt người nhà, mặc dù trong con mắt của nhiều người bên ngoài, hắn luôn là một chàng bạch mã hoàng tử bình tĩnh quý phái.

Ngụy Hoa Tịnh nói với vẻ mặt nhăn nhó: “Bố mẹ, không thể như thế được”.

Nhiệm Uyển Như gí ngón tay trỏ lên đầu con, nói: “Con ấy à”, sau đó mỉm cười: “Yên tâm đi, lúc này Ngô Khang Thái thế lực đang rất mạnh, chúng ta tới đặt vấn đề chưa chắc người ta đã đồng ý đâu. Có điều, trường đại học mà con gái của ông ấy xuất ngoại theo học ở cùng thành phố với con, nên trong sinh hoạt cũng như trong học tập cần quan tâm giúp đỡ một chút. Thân con gái xa nhà thường khó tránh khỏi gặp khó khăn, bỡ ngỡ, cho dù chỉ là một người bạn bình thường với con bé thì cũng rất tốt cho tương lai của con sau này”.

“Hừ, con vẫn tưởng mình là quý hóa lắm à, cứ sống theo kiểu ấy rồi xem có đứa con gái nào thèm lấy con! Đến lúc đó mà đưa một đứa con gái không ra gì về đây, mẹ sẽ chặt chân con!”

Tới lúc này, Ngụy Hoa Tịnh cuối cùng cũng hiểu, thì ra buổi gặp mặt hôm nay đối phương cũng không phải đã chấp nhận hắn, vì bố mẹ thấy mất mặt nên mới ngồi chờ ở đây để trị tội mình, và bây giờ họ quyết định bảo hắn phải chủ động xuất kích, chà, chuyện theo đuổi con gái thì người khác không thể nào làm thay được.

Advertisements

One thought on “Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 4.2

  1. Pingback: Người đẹp phải mạnh mẽ – Cúc Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s