Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 5.2

“Gì cơ? Cô nữ sinh mà phòng Phiên dịch tuyển chọn từ trường Đại học Ngoại ngữ ấy ư? Chính tôi gửi thông báo đi, là sinh viên thuộc khóa này, có lẽ vẫn chưa rời khỏi trường, vẫn còn hai tháng nữa mà.”

“Cái gì? Có thai! Con gái bây giờ… Sao lại có thể như thế này… Làm thế nào bây giờ?”

“Vâng, vâng, tôi biết rồi. Tôi sẽ báo cáo lại với lãnh đạo.”

Tắt điện thoại xong, Diêm Tinh quay sang nói với Dương Kiệt: “Cô gái mà phòng Phiên dịch các cậu tuyển bị kiểm tra là đã có thai, e rằng không được nữa rồi. Đối với một đơn vị như của chúng ta, với trường hợp này, chưa nói tới những điều khác, mà ngay cả cửa ải của Ủy ban kiểm tra kỷ luật và phòng Sinh đẻ kế hoạch cũng không thể qua được, may mà chưa ký hợp đồng”.

“Cô gái ấy cũng thật là hồ đồ, sao lại để phát hiện ra ngay khi kiểm tra sức khỏe như thế nhỉ? Làm sao mà giấu được cơ chứ. Đó là cô gái mà tôi trực tiếp phỏng vấn, điểm chuyên ngành đạt tám phẩy, khả năng nói cũng rất tốt, thật là đáng tiếc”, Dương Kiệt lắc đầu, thở dài.

“Thôi”, Diêm Tinh vỗ vai Dương Kiệt, “Để tôi thông báo cho người đạt kết quả thứ hai biết”.

“Thầy Diêm!” Giọng cô gái trẻ khiến hai người dừng bước, cái tin giật gân vừa rồi đã thu hút sự chú ý của hai người, lúc này họ mới giật mình nhớ ra còn có phiền toái vẫn chưa giải quyết xong, Diêm Tinh chau mày, đang định lên tiếng nói thì Vệ Tử đã xông trước đến trước mặt anh: “Tôi không có thai!”.

“Sao cơ?” Cả hai người đều ngây ra, ngay cả người cảnh vệ đã trở về vị trí cũng không nén được tò mò quay đầu lại, há hốc miệng nhìn về phía đó.

Đưa tay lau nhanh những giọt nước mắt, Vệ Tử nói bằng giọng hơi khàn đi vì khóc: “Thầy Dương đã từng dự thi vào trường của tôi, chắc cũng biết học sinh tốt nghiệp trường chúng tôi có khả năng tiếng Anh không tồi, điểm tiếng Anh của tôi cũng rất tốt, trong thời gian đang học tôi cũng đã có nhiều dịp làm phiên dịch, đánh giá của mọi người cũng tương đối tốt, liệu có thể cho tôi một cơ hội được không?”.

Những lời của Vệ Tử không hề khoa trương chút nào, trong trường thường xuyên có các dịp tiếp đón các giáo sư, hay hội họp, phiên dịch. Và để không đi ngược lại những gì mẹ đã dạy “không thể dựa vào tướng mạo để kiếm cơm” và giảm bớt gánh nặng cho gia đình, Vệ Tử đã lựa chọn việc đi phiên dịch vì có thu nhập cao hơn.

Các bạn cùng phòng không ai có suy nghĩ giống như Vệ Tử, vì thu nhập dịch nói cao gấp rưỡi các công việc làm thêm khác, từ trước đến nay luôn là đối tượng tranh giành của các học sinh ưu tú và nghiên cứu sinh chuyên ngành Anh ngữ, là sinh viên khoa tự nhiên, họ không có ưu thế trong cuộc cạnh tranh đó.

Mang tâm thế “không biết thì không sợ”, Vệ Tử lắp bắp nói xong phần chuẩn bị cho cuộc phỏng vấn, không ngờ lại được tuyển dụng.

Mọi người trong phòng đều cảm thấy rất ngạc nhiên, họ vừa ăn những món ăn vặt mua bằng tiền lương ngày đầu đi làm của cô vừa hỏi về nội dung công việc.

“Thực ra rất dễ thôi, hôm nay là triển lãm ngọc trai, thế là đưa khách nước ngoài đi xem ngọc, gặp phải những từ không biết thì tra từ điển Văn Khúc Tinh. Sau đó thì đi chơi Tú Thủy, mình còn giúp họ mặc cả, tiết kiệm được khối tiền!” Vệ Tử cười vui vẻ, cứ như thể những đồng tiền tiết kiệm được đều chảy vào túi của cô.

“Đồ bán nước, mặc cả gì chứ, ‘chém’ bọn họ chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Mang thêm ngoại tệ về cho đất nước đấy!” Dương Sương có vẻ bất mãn.

Vệ Tử há hốc miệng, gãi đầu, nói: “Ừ nhỉ, khi mua quần áo mình hay mặc cả, những bà buôn thường hét giá của một món hàng năm mươi đồng lên thành năm trăm đồng, mình thấy thế nên cứ mặc cả, vì thế quên mất chuyện kiếm ngoại tệ”.

Lưu Hiểu Tinh vỗ vào đầu cô, cười, nói: “Yên tâm đi, đừng tự trách mình nữa, dự trữ ngoại tệ của nước ta nhiều lắm, chẳng thiếu một chút ấy của cậu đâu. Cục băng đừng có mà đùa cậu ấy nữa, không biết là Vệ Tử của chúng ta rất thật thà sao?”.

Dương Sương trợn mắt lên: “Không thấy rằng mình đang đố kỵ một cách lộ liễu hay sao, cậu ấy được đi chơi đây đó suốt một ngày, thế mà tiền kiếm được bằng cả tuần làm gia sư của mình”.

Vũ Di thở dài: “Đó là cái may mắn của người đẹp đấy!”. Vũ Di là người giỏi tiếng Anh nhất phòng nhưng lại không qua được phỏng vấn.

Thế rồi, dù cho may mắn vì xinh đẹp cũng được mà đưa khách đi chơi cũng tốt, sau mấy năm làm công việc phiên dịch, trình độ tiếng Anh của Vệ Tử thực sự là tiến bộ lên rất nhiều, thêm vào đó cô nhớ đến câu “trước mặt người phỏng vấn, khi cần phải bốc phét thì cũng phải bốc phét cho ra trò” mà Dương Sương dạy cô, vì thế mới có đoạn Vệ Tử nài nỉ như kể trên.

Diêm Tinh và Dương Kiệt nhìn nhau, Dương Kiệt ho một tiếng hắng giọng, sau đó mới nói: “Người không thuộc chuyên ngành tiếng Anh làm phiên dịch thì cũng không phải không có, chỉ có điều…”.

“Tôi nhất định sẽ cố gắng!” Vệ Tử nhìn chằm chằm hai vị cứu tinh trước mặt bằng đôi mắt mở to đầy khát vọng.

“Thế này đi, đúng là cơ duyên cũng rất trùng hợp, cô theo chúng tôi vào trong làm một bài kiểm tra.” Dường như Dương Kiệt đã hạ quyết tâm, quay sang nói với Diêm Tinh: “Chuyện thông báo cho người kia có thể hoãn lại một chút được không?”.

“Chỗ của tôi không có vấn đề gì, tuyển ai thì với tôi cũng vậy thôi, người của phòng Phiên dịch sau này đều do anh sử dụng cả mà.” Diêm Tinh vội xua tay xóa hết mọi liên quan.

Bài kiểm tra chia làm hai phần, đầu tiên là chuyển dịch đổi vai, Dương Kiệt phát âm rất chuẩn, vì đã có chút kinh nghiệm phiên dịch từ trước nên dù có phần căng thẳng, Vệ Tử cũng lắp bắp phiên dịch được tám, chín phần.

Phần khiến cho cô căng thẳng chính là phần dịch viết, vì không phải là sinh viên ngoại ngữ chính quy, cô chưa được rèn luyện chuyên môn, dùng từ đặt câu là một chuyện, nhưng lo nhất là hiểu sai ý trong những câu phức tạp.

Đến khi cầm tờ đề thi lên, nhìn vào những hàng chữ dày đặc chi chít, Vệ Tử phát hoảng, cô cố gắng trấn tĩnh để đọc, cặp mắt mở mỗi lúc một to, cuối cùng cơn hưng phấn đã khiến cô không nén được mà phát run lên.

Nếu cô không nhìn nhầm, nếu cô không nhớ nhầm, thì đề bài được lấy từ bài khóa trong môn “Quản lý học” mà cô đã chọn học! Lúc đó ai cũng thấy đau đầu với những bài học hóc búa ấy, may mà khi lên lớp giáo viên phần nhiều dạy theo kiểu chiếu lệ, không ép học sinh phải gò mình trong bài học, nhưng Vệ Tử lại cảm thấy những cuốn sách mất hàng đống tiền ra mua về không thể lãng phí như những cục gạch được, vì thế cô đã dành rất nhiều buổi tối để tra từng từ một, đọc hết cuốn sách đó.

Hành động của cô đã gây sốc toàn khoa, mọi người đùa nhau thường nói:

“Cậu rỗi hơi à, hãy đi mà nghiên cứu Quản lý học với Vệ Tử đi!”

“Kỳ nghỉ hè này buồn quá, buồn tới phát điên lên, chỉ còn kém môn Quản lý học thôi”.

Điều khiến người ta phiền muộn nhất là, kết quả của môn Quản lý học học kỳ đó, Vệ Tử chỉ đạt số điểm chưa tới trung bình, vì đề thi của thầy giáo hầu như chẳng liên quan gì đến cuốn sách đó.

Không có thời gian để mà buồn cho chuyện thành tích, Vệ Tử chỉ cảm thấy rất khó hiểu là: Nếu khi giảng không cần đến sách, khi thi cũng không cần đến nó, vậy vì sao nhà trường lại yêu cầu họ phải có trong tay cuốn sách đắt đến như vậy?

Nhưng lúc này thì Vệ Tử cảm thấy vô cùng biết ơn sự sáng suốt của nhà trường và vô cùng sùng bái giáo viên nào đã lựa chọn sách học cho mọi người. Trời ơi, đất ơi, có phải vận may cuối cùng đã đến với cô rồi không?

Advertisements

One thought on “Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 5.2

  1. Pingback: Người đẹp phải mạnh mẽ – Cúc Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s