Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 6.1

Chương Sáu

Tuy còn có một số vấn đề trong cách dùng từ cụ thể, nhưng khả năng đọc hiểu và tốc độ dịch cũng được, được rồi, sau khi vào xong thì tiếp tục rèn luyện thêm.”

Vệ Tử kích động vô cùng, không biết cô có thể hiểu là mình đã trúng tuyển rồi không? Nhìn vẻ mặt không thể tin nổi của cô, Dương Kiệt vội bổ sung: “Thực lòng tôi cũng không biết như vậy là tốt hay không tốt đối với cô, theo như phần ứng tuyển vào phòng Kỹ thuật nếu sau này khi cô đi theo đường kỹ sư đánh giá chức danh sẽ không có vấn đề gì. Nhưng bây giờ cô lại chuyển sang làm phiên dịch, thì lại có chút lung tung, sinh viên tốt nghiệp khoa Ngoại ngữ sau một năm cũng chỉ là trợ lý phiên dịch, rồi theo từng bậc từ trợ lý phiên dịch, rồi đến phiên dịch, Phó thẩm dịch, Thẩm dịch, mà với cô thì mọi chuyện có lẽ cũng không thuận lợi thế đâu”. Là một phần tử tri thức truyền thống phải tiến lên từng bước ở cơ quan, nên chuyện xứng với chức danh đối với họ mà nói còn quan trọng hơn cả chức vị, vì vậy Dương Kiệt thấy nhắc nhở cô gái đang không bình tĩnh ở trước mặt này là một việc nên làm.

Vệ Tử chỉ gật đầu đầy phấn khởi, cô đã nghe rõ toàn bộ lời nói của Dương Kiệt, nhưng không vào được trong đầu từ nào, chỉ cần không trở thành người thất nghiệp, chỉ cần không bị sắp đặt lấy chồng, thì cho dù ai “thẩm tra” cô cũng không quan tâm.

Từ đó cho đến khi cầm tờ thông báo đi kiểm tra sức khỏe, Vệ Tử luôn ở trong trạng thái lâng lâng. Ngẫm nghĩ về những lời đánh giá của Dương Kiệt đối với mình, cô không khỏi thấy thiếu tự tin, thực ra cô đâu có khả năng hiểu vấn đề tốt, mà rõ ràng đó là nhờ vào trí nhớ, có điều cảm giác áy náy nho nhỏ ấy nếu so với giải quyết vấn đề việc làm thì rõ là chẳng đáng gì.

Sau khi thăm xong người bà con bị ốm, Ngụy Hoa Tịnh cùng với em gái Ngụy Vũ Hân vừa bước tới cửa bệnh viện thì không khỏi đứng sững lại, miệng nở nụ cười, nghĩ thầm: Cái thứ duyên phận này đúng thật là kỳ diệu!

Cô gái xinh đẹp có mái tóc dài, miệng nở nụ cười ngây ngô phía ngoài cánh cửa kính kia chẳng phải chính là người tuyệt sắc mà hắn đã để lỡ ở nhà họ Ngưu đó sao?

Ngụy Hoa Tịnh nhanh chóng sắp đặt một cuộc gặp mặt tình cờ trong đầu và đang định bước lên thì bất ngờ nghe thấy “bốp” một cái, mục tiêu của hắn đã va vào tấm kính cánh cửa!

Ngụy Hoa Tịnh nhìn cảnh tượng ấy mà thấy khó tin: Rõ ràng ở đó có hai cánh cửa kính, trong đó một cánh mở rộng để cho mọi người ra vào, thế mà cô gái ấy lại cứ đi về phía cánh cửa đang đóng, đâu chỉ có thế, phía trên cánh cửa đóng kín ấy còn đề hai chữ màu đỏ to tướng ‘cẩn thận’, nếu không gặp mặt từ trước, thì có lẽ Ngụy Hoa Tịnh đã nghĩ rằng đó là một cô gái mù!

“Có khăn giấy không?” Ngụy Hoa Tịnh hỏi em gái, đầu cũng không ngoảnh lại.

“Làm gì cơ?” Ngụy Vũ Hân không hiểu khi thấy hắn hỏi với giọng có vẻ gấp gáp như vậy, nhưng vẫn móc từ trong túi ra một tập khăn giấy định hỏi nguyên nhân rồi mới đưa. Không lẽ anh ấy phải đi giải quyết ‘nỗi buồn’ của mình ngay? Hì hì, không đúng, đàn ông đi tiểu cũng phải dùng giấy? Vậy thì có lẽ là “đi nặng” chăng, ôi…

Ngụy Vũ Hân đang định gây khó dễ cho hắn thì Ngụy Hoa Tịnh đã nhanh chóng đưa tay giằng lấy.

Nhìn cánh cửa bệnh viện, Vệ Tử cuống cuồng chạy vào bên trong với tốc độ như cũ, Diêm Tinh đã nói, bệnh viện có quy định về thời gian lấy máu, nếu muộn thì sẽ không kịp.

Tuy nhiên, cô đã quên mất tật cũ của mình, đó là hay mắc lỗi khi cuống quýt, hơn nữa cả ngày hôm nay cô luôn trong trạng thái hoảng hốt, nên đã va đầu vào tấm cửa kính!

Cơn đau bất ngờ khiến cô như sắp ngất, nước mắt lập tức trào ra, cô đưa tay lau nước mắt, nhìn xuống thì thấy bàn tay đầy máu, thì ra mũi bị chảy máu vì bị va vào cửa!

Cố nén cơn đau, đưa tay lên lau, nhưng lại làm cho bản thân càng tệ hại hơn, đến quần áo cũng vương mấy giọt máu. Vệ Tử vừa thầm mắng mình vụng về, vừa lo qua mất thời gian kiểm tra sức khỏe, đương lúc cuống tới mức muốn nhảy dựng lên thì bỗng thấy một túi khăn giấy đưa đến trước mặt: “Hãy nút mũi lại đi đã, ngửa đầu lên, rồi đi theo tôi đến khoa tai mũi họng để cầm máu trước”.

Đó là một giọng nam trung rất dễ nghe, ôn tồn đầy sức cuốn hút, thực ra với Vệ Tử lúc này, kể cả đó là tiếng lợn kêu đi nữa thì cũng như tiếng gió mưa, sấm sét…

Đón lấy tập khăn giấy nút chặt mũi xong, Vệ Tử đi theo chân người tốt bụng với khuôn mặt nhòe nhoẹt nước mắt mà không nhìn thấy một người đàn ông tay cầm một tập khăn giấy đang đứng sững sờ ở phía sau.

“Ha ha ha, em phải ngửa mặt lên trời mà cười mất thôi. Ngụy Hoa Tịnh ơi là Ngụy Hoa Tịnh, anh cũng có ngày này!” Ngụy Vũ Hân cười nghiêng ngả, không còn thấy đâu hình ảnh của một thục nữ, “Nhìn điệu bộ cuống quýt của anh kìa, em lại tưởng anh muốn đi vệ sinh, thì ra là cuống quýt vì một chuyện khác. Sao thế? Trơ mắt ra rồi nhé, bị người ta nhanh chân đến trước chứ gì? Anh bác sĩ vừa rồi nói thật lòng khá đẹp trai, nếu em mà là cô gái xinh đẹp được giúp đỡ đó, chắc chắn sau này em sẽ yêu người ấy, chưa biết chừng sẽ lấy người ấy nữa”.

Ngụy Hoa Tịnh tỏ ra dữ dằn: “Em im ngay! Với cái kiểu của em thì dù có dành cho người ta cả trái tim, chưa chắc người ta đã thèm!”.

Lần đầu tiên Ngụy Vũ Hân không tỏ ra tức giận vì bị mắng, mà chỉ cười “ha ha”, “hi hi”. Biết Ngụy Hoa Tịnh hai mươi năm nay, cô chưa từng thấy cô sinh viên nào khiến hắn hăng hái, chủ động làm quen như thế.

Lần này thì Ngụy Hoa Tịnh không thể không thấy thất vọng, việc bị cô em họ “bà tám” này bắt gặp chỉ là một chuyện, điều tệ hại hơn là, cô gái mà hắn cảm thấy nhìn thì có vẻ hơi khác gu một chút ấy, dường như không hề để ý gì đến hắn, thậm chí hôm nay chưa biết chừng còn không nhận ra hắn, không hiểu vì sao, hắn lại có cảm giác đó.

Thôi vậy, thôi vậy, xem ra ông trời nhất định cũng cho họ có duyên với nhau, cố nén ý định ngoái đầu lại để xác định cho chắc chắn, Ngụy Hoa Tịnh đi theo Ngụy Vũ Hân rời khỏi bệnh viện, hắn còn phải ra nước ngoài, hắn còn phải chinh phục xong học vị tiến sĩ, chết tiệt, vì sao hắn phải chinh phục học vị tiến sĩ nhỉ?

Sau khi xử lý xong vết thương, máu ở mũi cũng đã cầm, Vệ Tử mới có thời gian để cảm ơn người tốt bụng khi nãy giúp đỡ mình. Cô ngẩng đầu lên rồi giật mình sửng sốt, trời đất, sao lại có người giống thiên sứ đến thế, thiên sứ áo trắng!

Đừng có hiểu lầm, thiên sứ trong lòng của Vệ Tử hoàn toàn không phải một đứa bé mập mạp, mà là một nhân vật áo trắng phiêu diêu như thần tiên. Nhớ lần nằm nói chuyện mọi người cũng đã từng thảo luận về chủ đề này, sau khi bị mọi người phê phán, Vệ Tử vẫn giữ nguyên ý kiến: “Các cậu đã gặp thiên sứ bao giờ chưa? Nếu đều là do tưởng tượng, thì mỗi một người đều có thiên sứ của riêng mình. Thiên sứ trong lòng mình là một chàng trai rất sạch sẽ, rất đẹp trai và rất phóng khoáng”.

“Thế thì cậu nói là thần tiên luôn đi cho xong, việc gì cứ phải nói là thiên sứ? Học người nước ngoài sao?” Có người tỏ ra không hiểu.

“Thần tiên? Thái Bạch Kim Tinh hay là Nam Cực Tiên Ông? Đều là ông già, cho dù trẻ hơn thì cũng lại là Na Tra ba đầu sáu tay hoặc là Dương Tiễn, giống hệt như quái vật, một chút khả năng thưởng thức cái đẹp cũng không có.” Vệ Tử vừa liệt kê những vị thần tiên trong “Phong thần bảng” vừa nói với vẻ mặt ngưỡng mộ: “Cái từ Thiên sứ vẫn rất hay, đó là sứ giả của ông trời, chắc chắn là rất nhân từ và tuấn tú”.

Mọi người trong phòng đều sửng sốt, không hiểu sao Vệ Tử – người bị khuyết dây thần kinh yêu đương, lại có thể si mê một “nhân vật” tưởng tượng đến tên cũng chẳng có như vậy.

Lúc này nhìn người đàn ông dìu cô vào, rồi nói với đồng nghiệp cầm máu giúp cô bằng một giọng nói rất dễ nghe, Vệ Tử bỗng nhiên cảm thấy đối tượng trong mơ của mình đã tìm thấy trong hiện thực, bất giác cứ nhìn chăm chăm vào anh.

Advertisements

One thought on “Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 6.1

  1. Pingback: Người đẹp phải mạnh mẽ – Cúc Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s