Khách điếm đại long môn – Chương 5.2

Cuộc sống tốt đẹp của cô đang bị tước dần, tước dần…

– Tiểu Đinh, trèo tường, đi đường tắt thôi.

– Gì… gì cơ? Trèo trèo trèo tường ạ? Nhưng đó là nhà vợ chồng họ Triển nổi tiếng ái ân ở kinh thành. Tiểu thư đừng trèo ạ.

– Sao lại không thể trèo chứ? Trèo qua thì sẽ không cần phải chạy vòng sang bên kia thành, có thể về nhà sớm hơn hắn một bước. Ta còn có thể thay quần áo. Cứ để thế này mà hắn nhìn thấy thì không biết hắn sẽ nhìn ta bằng con mắt khinh bỉ quái đản thế nào đâu. Em cứ chạy về nhà đi. Ta sẽ trèo tường. – Cô nói rồi nhanh nhẹn trèo qua một đoạn tường thấp, bò qua như con hổ bị dồn đến đường cùng.

Mãi sau… phía bên trong vọng lại tiếng thét kinh hoàng. Tiểu Đinh đứng bên ngoài tường khóc không ra nước mắt chỉ biết nhìn trời.

– Ối! Tôi không cố ý. Tôi thật sự không cố ý. Tôi không nhìn thấy gì cả. Thật đấy! Không, không, không. Tôi không ghen tị với cuộc sống hạnh phúc của vợ chồng hai người… Không, không, không. Tôi không thèm muốn người đàn ông tuyệt mỹ nhà cô. Bản lĩnh trên giường của hắn không bằng nửa người khác… Không, không, không. Tôi không định chia rẽ hai người. Hãy tin tôi đi… Này, tại sao gọi tôi là người chưa từng động phòng nên mới trèo tường lén xem hai người động phòng chứ? Mẹ kiếp! Làm gì có nhà ai làm chuyện này giữa ban ngày ban mặt chứ?

Tiếng đôi co mỗi lúc một lớn, cuối cùng tiếng cãi cọ đó đã vượt tường nhà họ Triển vang đến bên tai Tiểu Đinh đững ở bên ngoài. Cô chỉ biết thở dài đau khổ lẩm bẩm:

– Híc! Mình biết tiểu thư hoàn toàn không biết khái niệm vợ chồng ân ái là gì mà. Nhưng tiểu thư, cô cũng thật là… Dù người ta không để cô xen vào cuộc sống hạnh phúc của họ thì cô cũng không thể quản chuyện gia đình nhà người ta làm chuyện đó lúc nào chứ. – Tiểu Đinh thở dài. Cô nghe có tiếng chó sủa. Thôi rồi. Nhà họ Triển bắt đầu đóng cửa thả chó: – Tiểu thư, cô có thể thoát ra ngoài không? Tiểu Đinh tin cô có sức sống ngoan cường giống như loài gián.

Trèo, leo, lăn, lộn… dường như cô phải cố hết sức mới có thể vượt qua tường sau của Long phủ để vào cửa sân sau của Long phủ. Cô nằm sõng soài trên mặt đất, đang thở hổn hển thì thấy Giả quản gia đã cung kính đứng đó từ lúc nào. Ông đang đầm đìa nước mắt nhìn cô.

– Tiểu thư, cô về đến nơi rồi. Tim lão hủ như muốn ngừng đập rồi đây này. – Giả quản gia nước mắt lưng tròng, quay đầu nói với mấy cô nha đầu: – Các cô còn đứng đó làm gì? Mau mau mau, mau đưa tiểu thư về phòng thay trang phục. Không kịp tắm rửa nữa đầu, cứ lau sạch đi rồi đánh phấn che đi. Lão hủ đã chuẩn bị trang phục cho tiểu thư rồi. Ông chủ thích trang phục màu nhạt. Nhớ mặc chiếc áo voan trắng bên trong, áo khoác ngoài màu vàng nhạt, chiếc yếm thì…

– … Tiểu Tiểu Tiểu Giáp, ông còn chưa quên đi sao? – Lão quản gia chứng kiến tiểu thư khôn lớn. Tuy hồi nhỏ, ông ấy đã từng thay tã cho cô nhưng ngay cả đến chiếc yếm cũng không thể để cô ấy tự chọn sao?

– Tiểu thư, khi chồng tiểu thư quay về, cô quan tâm đến ông chủ một chút, coi như những gì ông chủ gây ra với cô trước đây chỉ là hiểu lầm…

– Những gì hắn gây ra cho ta là có ý đồ rõ ràng, chẳng có chút hiểu lầm nào hết.

– … Cô không thể bỏ qua mà nắm giữ lấy trái tim ông chủ sao? Dù chỉ là vì tôn trọng chồng thôi.

– Tôi không có ý kiến gì về việc phụ nữ tôn trọng chồng nhưng tôi chưa từng nghe nói người phụ nữ nào phải tôn trọng “chồng trước” cả… – Cô liếc qua Giả quản gia một cái. Cô chẳng thèm quan tâm đến những lý lẽ của ông. Cô càng chưa từng nghe nói có người phụ nữ nào lại coi “mẹ kế” như trời cả.

– Thế nên, cho dù có giữ được trái tim ông chủ thì phải tách được chữ “trước” đi đã.

– … Tôi thích bỏ chữ “chồng” đó đi hơn. Tốt nhất là bỏ sạch sành sanh. Ông thấy chưa? Nhất định tôi sẽ tìm được mùa xuân thứ hai của mình. Bây giờ chỉ cố sống qua mùa đông dài mà thôi.

Rầm!

Một tiếng đầm rầm khiến người ta lộng óc. Giả quản gia nhăn mặt nhìn cô:

– Tiểu thư, đạo làm vợ, đạo làm vợ. Phụ nữ phải giữ đạo làm vợ, không được thay lòng đổi dạ, không được tơ tưởng đến người khác.

– Tôi thay lòng đổi dạ khi nào? Tôi chỉ là hoa mai nở lại, cành khô đón xuân, nắng hạn gặp mưa thôi.

– Tiểu thư, tuy bây giờ cô và ông chủ không chung sống với nhau nhưng chẳng phải là cô đã lấy người ta rồi sao? Cô biết có bao nhiều khuê nữ bên ngoài thèm muốn tướng công của cô không? Đừng nói là trước khi mẹ cô qua đời, việc kinh doanh của khách điếm không tốt mà chính ông chủ đã đảo ngược tình hình, từ lỗ thành lãi, nhờ có ông chủ mà việc kinh doanh của khách điếm mới khởi sắc như thế, phát triển ra cả các nơi khác. Theo tôi, chỉ cần dựa vào điểm này cô cũng nên trả ơn người ta.

– Trả… trả… trả ơn sao? Tôi còn phải trả ơn hắn sao? – Cô chỉ vào mũi mình, không tin vào tai mình. Hắn ngược đãi cô như vậy mà cô còn phải trả ơn hắn sao? Cô bị mất trí rồi sao?

– Hơn nữa, ông chủ cũng khá đẹp trai. Hồi trước cô cũng rất thích vẻ đẹp của người ta nên mới đưa người ta về nhà, còn ép người ta ký khế ước bán thân mà.

Advertisements

One thought on “Khách điếm đại long môn – Chương 5.2

  1. Pingback: Khách điếm đại long môn (Tập 1) – Tinh Dã Anh | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s