Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 6.2

“Cô gái, xong rồi đấy, cô có thể đi được rồi. Va mạnh quá, có cần chụp CT não không?” Vị bác sĩ trung niên đã giúp cầm máu cho cô phá tan sự im lặng, cô gái này xinh đẹp như vậy, nếu chẳng may cú va ấy ảnh hưởng tới não thì thật đáng tiếc.

“Dạ, không cần đâu ạ.” Vệ Tử đỏ mặt, “Tôi va mũi vào trước, nên đầu không bị va mạnh đâu”, rồi đột nhiên cô nhớ tới lý do mình vội vàng như vậy.

“Chết rồi! Thưa bác sĩ, giờ lấy máu ở bệnh viện khi nào thì hết ạ?”

Lần đầu tiên đến bệnh viện này, lại xảy ra chuyện như vậy nên Vệ Tử cảm thấy rất bối rối, may mà “Thiên sứ” giúp cô đã quyết định giúp người thì phải giúp đến cùng, nên khi được biết cô tới đây để kiểm tra sức khỏe, lập tức đưa cô đi điền biểu mẫu, rồi sau đó dẫn cô đi kiểm tra từng mục một.

Vệ Tử cảm động tới mức chỉ muốn khóc: “Như vậy có phiền bác sĩ quá không? Có ảnh hưởng tới công việc của anh không?”.

“Thiên sứ” mỉm cười, để lộ đôi hàm răng trắng đều tăm tắp: “Tôi là bác sĩ thực tập, nên phải chuyển khoa, ở đâu cần giúp thì tới đấy, đưa cô đi kiểm tra sức khỏe cũng là một trong những công việc đó”.

Không ngờ vị bác sĩ này không chỉ có vẻ ngoài của một “thiên sứ” mà lòng dạ cũng lương thiện như thiên sứ, Vệ Tử càng cảm động hơn.

Rất nhiều nhân viên kiểm tra sức khỏe đã xong việc rồi, Vệ Tử lại là người cuối cùng, nên chẳng còn ai ở lại cùng với cô, nội dung kiểm tra lại rườm rà, nếu không có người đưa đi thì rất dễ đi nhầm chỗ, Vệ Tử một lần nữa lại thấy mình rất may mắn, cho dù hôm nay có bị chảy nhiều máu cũng đáng.

Đến lúc kiểm tra nội dung cuối cùng, “Thiên sứ” đưa Vệ Tử vào phòng kiểm tra xong, nhìn thấy bên trong có hai bác sĩ nam, một già, một trẻ, anh liền lên tiếng chào: “Chào bác sĩ Vương, chào bác sĩ Lý, hôm nay hai bác sĩ phụ trách kiểm tra sức khỏe à?”.

Những người kia gật đầu, vị bác sĩ lớn tuổi hơn nói: “Lẽ ra còn có bác sĩ Trương nữa, nhưng vì cô ấy có việc gấp nên xin nghỉ nửa buổi, buổi chiều chỉ còn hai chúng tôi”.

“À, thế ạ. Cô gái này là người đồng hương của tôi, là sinh viên mới tuyển dụng của Bộ S năm nay. Hôm nay cô ấy tới để kiểm tra sức khỏe, nhưng có chút việc nên đến muộn, bây giờ mọi người đang chờ cô ấy ở bên ngoài, bác sĩ xem liệu có thể tranh thủ thời gian làm nốt, vì chỉ còn mục này nữa thôi.”

Nhìn Vệ Tử xinh đẹp đứng bên cạnh, vị bác sĩ trẻ tuổi nói: “Cậu cũng thật là, khách sáo thế. Đồng hương của cậu chứ gì? Nhất định chúng tôi phải tranh thủ để giúp rồi!”. Nói xong người ấy định tiến lên thì bị bác sĩ Lý – vị bác sĩ lớn tuổi dùng khuỷu tay huých một cái, nói: “Kiểm tra cái gì mà kiểm tra, có thể học một mạch lên đại học, thì khẳng định xương sống chẳng có vấn đề gì đâu, đưa phiếu kiểm tra đây tôi ký cho một chữ là xong, đừng để lỡ việc”.

“Thế thì cảm ơn bác sĩ nhiều.” Một lần nữa “Thiên sứ” lại để lộ ra hàm răng trắng đều.

Cầm tập phiếu đã được điền xong ra khỏi phòng chiếu chụp, Vệ Tử nhìn “Thiên sứ” với vẻ không hiểu: “Tôi đâu có vội, dù sao thì mọi người cũng đã đi rồi, hơn nữa sức khỏe của tôi rất tốt, từ nhỏ đến lớn tôi rất ít khi bị cảm, khẳng định là họ không kiểm tra ra bệnh gì, chúng ta cần gì phải đi cửa sau như vậy?”.

“Đây là kiểm tra ngoại khoa”, “Thiên sứ” tránh ánh mắt của cô, vẻ mặt có gì đó không được tự nhiên.

“Tôi biết rồi”, Vệ Tử gật đầu, nội dung kiểm tra cuối cùng là ngoại khoa, trên tờ phiếu viết rõ như vậy.

“Nữ bác sĩ duy nhất xin phép nghỉ rồi.” “Thiên sứ” tiếp tục kiên trì nói rõ.

“Sao cơ? Chẳng lẽ họ không đủ người à? Không đúng, rõ ràng là họ đang nói chuyện, trông rất nhàn rỗi cơ mà”, hơn nữa, vị bác sĩ trẻ tuổi còn định chuẩn bị kiểm tra cho cô.

“Kiểm tra ngoại khoa bao gồm cột sống, tứ chi, da…, yêu cầu phải cởi bỏ quần áo ngoài mà chỉ để lại quần áo lót.” “Thiên sứ” đành phải giải thích thêm trước vẻ cần mẫn muốn học hỏi của Vệ Tử.

Gò má Vệ Tử thoắt ửng hồng như quả cà chua, một lần nữa cô lại thấy phiền muộn vì sự trì độn của mình, sao mà cô chậm hiểu đến thế! Sao cô lại quên mất chuyện kiểm tra sức khỏe hồi vào nhập học nhỉ, cả một đám con gái được một nữ bác sĩ trung tuổi dồn vào một căn phòng độc lập rồi cởi hết quần áo chỉ để lại mỗi chiếc quần lót? Hồi còn nhỏ thì còn được, nhưng khi vào đại học đã là cô gái lớn rồi, lần ấy mọi người không khỏi thấy ngượng ngùng. Thậm chí Dương Sương còn nói với vẻ rất giận dữ: “Mình cảm thấy cứ như kỹ nữ bị tú bà kiểm tra vậy”, cũng chính câu nói đó đã khiến cho mọi người cảm thấy ngay từ lần đầu rằng Dương Sương là người đáo để.

Cho đến lúc này chỉ mới có bốn năm, thế mà cô quên hết chuyện kiểm tra sức khỏe, còn để “Thiên sứ” trong sáng vô cùng phải giải thích tường tận cho cô, trời đất, cô không muốn sống nữa!!!

“Được rồi, kiểm tra sức khỏe đã xong, chúc mừng cô trở thành nhân viên của bộ S.” “Thiên sứ” đúng là thiên sứ, xua tan vẻ ngượng ngùng của cô một cách rất khéo léo.

Vừa nghĩ đến công việc đã nắm được trong tay, Vệ Tử bỗng thấy hưng phấn trở lại: “Rất cảm ơn anh. À, phải rồi, tôi vẫn còn chưa biết tên anh, nhất định tôi sẽ mời anh ăn cơm!”. Mặc dù cảm thấy gọi anh là “Thiên sứ” cũng rất tuyệt, nhưng khi gọi điện thoại thì không thể nói là “cho tôi gặp Thiên sứ”.

“Tên tôi là Thời Viễn, Thời trong chữ ‘thời gian’, Viễn trong chữ ‘viễn cận’.”

Advertisements

2 thoughts on “Người đẹp phải mạnh mẽ – Chương 6.2

  1. Pingback: Người đẹp phải mạnh mẽ – Cúc Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s