Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 2.2

Cậu sinh viên rút từ trong túi ra một chiếc di động màu cam, sau khi tín hiệu được kết nối liền cúi đầu khom lưng nói: “Sư huynh ạ, làm phiền anh qua đây giúp đỡ tư vấn cho một khách hàng với ạ… Dạ, là một hoạt động công ích do Câu lạc bộ Những người quan tâm tới căn bệnh bàng quang thuộc Hội nghiên cứu những căn bệnh thuộc hệ thống tiết niệu của Hiệp hội Y tế Hội liên hiệp các Câu lạc bộ sinh viên mà… Chủ yếu là do bọn em đã nhận định tình hình sai, cứ nghĩ rằng các vấn đề như lậu, giang mai, mụn cóc trên bộ phận sinh dục hay vấn đề dinh dưỡng sau nạo hút thai mới là những vấn đề nổi cộm; vì vậy những người tham gia tư vấn đều là những tinh anh trong các lĩnh vực đó, đâu ngờ bọn em đã lạc hậu rồi, cô gái này đã có con trai, tới xin tư vấn về vấn đề trẻ trưởng thành sớm, không ai trong số chúng em trả lời được”.

Hình như người ở đầu dây bên kia nói gì đó, cậu ấy dừng lại một lát, ngượng ngùng liếc tôi một cái, nghiêng người, che miệng nói: “Tóc dài, đúng, đúng, đúng, đó là một cô gái xinh xắn, có mái tóc dài giống như người tình trong mộng của Lưu Đức Hoa, không hiểu sao lại có con trai rồi. Chuyến này không có thu hoạch gì rồi, thời buổi này lấy đâu ra những cô gái xinh đẹp mà vẫn là trinh nữ chứ…”.

Cậu sinh viên này thật chẳng thức thời gì cả, từ tận cuối thế kỷ trước, những cô gái xinh đẹp còn trinh trắng đã hiếm hoi hơn những nữ lãnh đạo xinh đẹp rồi.

Cậu sinh viên đó luôn miệng đảm bảo với tôi rằng đại sư huynh của cậu ấy cũng sẽ tư vấn miễn phí, vậy là tôi liền thỏa hiệp.

Nhưng tôi không ngờ rằng đại sư huynh của cậu sinh viên này lại là Lâm Kiều. Nếu sớm biết, dù có trả thêm tiền cho tôi, tôi cũng không xin tư vấn ở đây.

Lâm Kiều ngồi trước mặt tôi, mặc một chiếc áo len lông cừu màu đen cổ chữ V, tay phải cầm một cây bút, điềm tĩnh nhìn tôi, phía sau cặp kính gọng vàng là đôi mắt đen mà trầm mặc.

Tôi đã từng vô cùng si mê đôi mắt này.

Giữa tôi và anh ta đã diễn ra một cuộc đối thoại như sau:

Anh ta nói: “Nghe nói Lãng Lãng đã bị bệnh di tinh rồi?”.

Tôi nói: “Khốn kiếp, anh nghĩ rằng Nhan Lãng nhà tôi là do siêu nhân sinh ra hả, con nhà anh mới tám tuổi đã di tinh rồi sao?”.

Anh ta đẩy gọng kính lên: “Không phải là nó trưởng thành sớm về mặt tính dục hay sao?”.

Tôi nói: “Mẹ kiếp, anh mới là người trưởng thành sớm về mặt tính dục đấy”.

Anh ta nhíu mày: “Em không thể nói chuyện một cách nghiêm túc với anh được sao?”.

Tôi đáp: “Mẹ kiếp, là do anh giở trò lưu manh trước”.

Anh ta thở dài một tiếng: “Lãng Lãng rốt cuộc sao vậy?”.

Tôi nói: “Không liên quan tới anh”.

Rắc một tiếng, cây bút trong tay anh ta gãy làm đôi: “Nhan Tống, chúng ta cần phải nói chuyện nghiêm túc một chút”.

Tôi nói: “Xin lỗi, tôi rất bận, tôi còn phải đi vá lốp xe”.

Sau đó tôi quay người, nhảy lên xe, đạp thật nhanh, vèo một cái liền biến mất trên bãi đất bằng trong sân vận động.

Việc này khiến tôi ý thức được một điều, xe đạp có một đặc tính ưu việt mà ngay cả một chiếc xe siêu sang như BMW, Audi hay Limousine cũng không có, đó là: cho dù bị thủng lốp hay không thủng lốp, chỉ cần có khung sắt, xe đạp vẫn có thể vù vù lăn bánh.

Không biết Lâm Kiều muốn nói gì với tôi, nhưng tôi thực sự không có chuyện gì để nói với anh ta.

Năm đó, tôi bị mẹ nuôi, cũng chính là chủ nhân của chiếc xe đã đâm phải khiến não bộ của tôi bị tổn thương, ngoài sự thật không thể chối bỏ được rằng Nhan Lãng đúng là con ruột của tôi ra, còn lại tôi đều quên hết mọi thứ, ngay cả một chuyện vô cùng quan trọng như trước khi bị đụng xe, trong ví của mình còn bao nhiêu tiền cũng không thể biết được.

Mà chuyện đời thật trùng hợp. Đầu xuân năm ấy, cô con gái duy nhất của mẹ nuôi đã qua đời trong một vụ tai nạn máy bay. Mẹ nuôi thấy tôi đã mất trí nhớ, thêm vào đó, phía công an trong thị trấn cũng không có cách nào xác minh được thân phận của tôi, vậy là bà liền lợi dụng chức quyền của một lãnh đạo thị trấn, cộng thêm chút quan hệ, nhận nuôi cả tôi và Nhan Lãng.

Nghe nói người con gái bị tử nạn của mẹ nuôi tên là Nhan Tống, vì vậy, bà đã gọi tôi là Nhan Tống. Sau đó, tôi đã điều tra thêm nhiều manh mối xem liệu có phải mẹ nuôi còn người thân nào tử nạn tên là Nhan Lãng nữa hay không, điều tra hơn nửa năm, cũng không có kết quả.

Khi Nhan Lãng tròn một tuổi, mẹ nuôi cảm thấy tôi cần phải đi học để trở thành một người có văn hóa. Vậy là bà lại tận dụng các mối quan hệ thêm một lần nữa, đưa tôi vào học lớp Một tại một trường tiểu học ở trung tâm thị trấn. Nhưng rõ ràng là bà đã đánh giá thấp trí thông minh của tôi.

Nửa tuần sau, giáo viên chủ nhiệm lớp tôi vừa khóc vừa chạy tới văn phòng làm việc của mẹ nuôi, nói rằng không thể dạy được tôi, quả thực tôi quá thông minh. Mẹ nuôi vô cùng kinh ngạc, lập tức đưa ra một bài toán đố lớp Hai ra cho tôi làm, ngay lập tức tôi liền trả lời đáp án. Vậy là bà lại đưa ra một bài toán lớp Ba, tôi lại ngay lập tức giải được, cứ tiếp tục như vậy, cho tới khi tôi giải xong một bài toán thi Olympic với độ khó cao của lớp Sáu, bài toán đó yêu cầu phải dùng phương pháp tỉ lệ nghịch mới có thể giải được, mẹ nuôi đã vô cùng kinh ngạc.

Ngày hôm sau, mẹ rà soát kỹ càng lại các mối quan hệ của mình một chút, vượt qua khoảng cách giữa thành phố và tỉnh ủy, tìm được một người họ hàng xa đang làm tài xế cho bí thư tỉnh ủy nhằm giúp tôi có thể vào học Trung học ở một trường trung học trọng điểm cấp quốc gia tại đó.

Nghe nói người họ hàng đó là em trai của thư ký của người cùng hợp tác làm ăn với tình địch của chị họ của mẹ nuôi, tôi và bà ngoại đều nghĩ rằng cơ hội rất mong manh, nhưng thật đáng sợ là bà đã thành công. Vậy là tôi không thể không rời xa đứa con trai Nhan Lãng vừa tròn một tuổi và thị trấn biên giới với phong cảnh đẹp như tranh này để đến học tập tại một tỉnh thành cách đó hơn ba trăm cây số.

Cũng chính tại trường trung học trọng điểm cấp quốc gia của tỉnh thành này, tôi đã quen Tô Kỳ và Lâm Kiều. Nhiều năm sau, nhớ lại chuyện cũ, vẫn khiến tôi không kìm được, thốt lên vài câu chửi thề, mẹ kiếp, đúng là duyên phận cứt chó mà.

Marie Curie đã từng nói, phụ nữ một khi đã sinh con thì rất hay quên. Vậy là bắt đầu từ năm mười sáu tuổi, tôi trở thành một người hay quên giống như tất cả các chị em đã sinh con.

Giờ đây, tôi đã hoàn toàn quên chuyện năm xưa tôi và Tô Kỳ trở thành bạn tốt của nhau như thế nào, nhưng tôi vẫn còn nhớ rất rõ, bản thân mình dần nảy sinh tình cảm với Lâm Kiều ra sao, giống như một dòng suối nhỏ trong vắt có thể nhìn thấy đáy, có thể phân biệt được từ màu sắc tới chủng loại của từng chú cá bơi trong đó. Đủ thấy những người phụ nữ mắc chứng hay quên, trí nhớ của họ lại vô cùng đáng sợ. Bởi vì những thứ có thể ghi nhớ thực sự không nhiều, vì vậy đủ để trân trọng. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, họ nhất định sẽ không dễ dàng vứt bỏ những thứ mà khó khăn lắm mới ghi nhớ được.

Mẹ của mẹ tôi, cũng chính là bà ngoại tôi, đặc biệt thích đọc tiểu thuyết Quỳnh Dao. Khi tôi còn ở cữ, không có hoạt động giải trí nào khác, vậy là bà liền chủ động tự nguyện ngày ngày đọc tiểu thuyết Quỳnh Dao cho tôi nghe. Từ Mai hoa tam lộng đến Bích Vân Thiên đến Nhất liêm u mộng, hòng khiến tôi tin chắc rằng, mỗi người phụ nữ đều là một thiên thần, hơn nữa, trước khi gặp được nhân vật nam chính, dù bạn đã sinh con hay chưa, chỉ cần bạn là nhân vật nữ chính, bạn đều có thể có được hạnh phúc; nhưng muốn trở thành nhân vật nữ chính, điều kiện tiên quyết là bạn bắt buộc phải trở thành một cô gái trẻ lãng mạn thích dạo bộ dưới mưa.

Advertisements

One thought on “Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 2.2

  1. Pingback: Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Đường Thất Công Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s