Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 2.3

Hồi đó tôi mới chỉ mười sáu tuổi, đang ở độ tuổi “bẻ gãy sừng trâu”, hơn nữa, những cảm xúc rung động của thiếu nữ luôn đẹp như thơ, lập tức liền bị mấy cuốn tiểu thuyết đó chinh phục, tôi đã bộc lộ tính cách của bản thân, nhen nhóm mong muốn mãnh liệt tìm một người cha cho Nhan Lãng. Nhưng thị trấn nhỏ vùng biên thùy nơi tôi ở quả thực rất heo hút nghèo khổ, những chàng trai trong độ tuổi từ mười lăm đến hai mươi lăm có thể đếm được trên đầu ngón tay. Chưa đầy nửa tháng, tôi liền phát hiện mong ước tìm một người cha khôi ngô, tuấn tú, tài hoa, lái chiếc Porsche, mang dáng vẻ u buồn là điều khó thực hiện vô cùng. Tôi đã rơi vào trạng thái thoái trào, phủ nhận tất cả những cuốn tiểu thuyết tình cảm. Phạm vi bức xạ của trạng thái thoái trào này mặc dù không lớn, nhưng lại duy trì trong khoảng thời gian tương đối dài.

Lâm Kiều đã chen vào cuộc sống của tôi trong thời kỳ thoái trào đó.

Bởi vì trong vấn đề giáo dục của tôi, trước tiên mẹ tôi đã phạm phải sai lầm khi đi theo chủ nghĩa bảo thủ, sau đó lại quá liều lĩnh, khiến tôi phải mất một thời gian tương đối dài không theo kịp tiến độ học tập của bạn bè cùng lớp tại trường Trung học trọng điểm cấp quốc gia này, bị tụt lại phía sau.

Mặc tôi có hậu thuẫn vững chắc như thế nào, giáo viên chủ nhiệm vẫn không thể không buộc tôi lưu ban. Nhưng cho dù là lưu ban cũng không có cách nào ngăn cản được việc tôi bị tụt hậu so với các bạn. Để tránh xảy ra bi kịch tôi sẽ bị đẩy từ Trung học quốc gia xuống Trung học cơ sở, sau khi tôi bị lưu ban, giáo viên chủ nhiệm đã lập tức cử một học sinh ưu tú trong lớp giúp tôi ôn bài.

Người học sinh ưu tú đó chính là Lâm Kiều.

Nghe nói Lâm Kiều là nam sinh điển trai nhất từ khi ngôi trường Trung học trọng điểm cấp quốc gia này được xây dựng cho tới nay. Mà ngôi trường này đã có bề dày lịch sử tới một trăm lẻ bốn năm. Ngoại hình điển trai của anh ấy thậm chí còn khiến học sinh ở các trường kết nghĩa với trường tôi nghiêng ngả, đã từng không ít thiếu nữ ở trường kết nghĩa tuyên bố rằng sẽ tình nguyện khẩn cầu trước Đức Phật suốt năm trăm năm, cầu xin Đức Phật cho mình có được một đoạn duyên trần với Lâm Kiều…

Lâm Kiều luôn mặc áo trắng phối với quần đen, hoặc áo đen kết hợp với quần màu kem, trong suốt bảy năm, tôi chỉ thấy anh ấy mặc ba màu đó. Hồi ấy, não bộ của tôi bị ảnh hưởng, bản thân cũng trở nên vô cùng thuần phác, căn bản là không hiểu được hàng hiệu và đẳng cấp là gì, cứ luôn cảm thấy rằng có thể nhà Lâm Kiều rất nghèo, không mua được những bộ quần áo màu sắc khác cho anh ấy mặc. Anh ấy tình nguyện giúp tôi ôn bài một cách miễn phí, tôi rất cảm kích, buổi trưa, khi ăn cơm, tôi thường chia cho anh ấy chút thịt trong hộp cơm của mình, bởi vì hồi đó tôi cảm thấy rằng, một gia đình nếu không mua được quần áo hoa cho con thì đương nhiên cũng không có cơ hội được ăn thịt.

Còn nhớ, lần đầu tiên, khi tôi chia thịt cho Lâm Kiều, anh ấy đã trợn tròn hai mắt, tỏ vẻ không thể tin được những việc đang xảy ra trước mắt mình. Tôi sợ rằng đã làm tổn thương lòng tự trọng của anh ấy, vậy là liền giả bộ ghét ăn thịt lợn, nói: “Thứ này thật khó ăn, nếu bỏ đi thì lại lãng phí, chi bằng anh ăn giúp em một chút nhé. Nếu anh không ăn thì coi như anh đã coi thường em rồi, ăn đi, ăn đi”.

Vậy là anh ấy không thể không dùng hành động thực tế để chứng minh rằng anh ấy không coi thường tôi, nhăn mày nhắm mắt ăn hết phần thịt lợn mà tôi chia cho. Tôi rớt nước miếng nhìn anh ấy ăn hết phần thịt, nhưng sau khi giúp đỡ người khác, tôi cũng có cảm giác mãn nguyện.

Mãi tới sau khi tốt nghiệp lớp Mười hai, tôi mới biết rằng, sở dĩ trong hộp cơm của Lâm Kiều chỉ có rau xanh, không có thịt là bởi vì anh ấy vô cùng kén ăn. Chỉ cần nghĩ thôi cũng đủ biết rằng trong suốt ba năm qua, anh ấy vì muốn chứng minh rằng bản thân không coi thường tôi, đã phải ăn biết bao thịt, đã phải chịu biết bao đau khổ, biết bao khó chịu.

Trong hoàn cảnh sớm tối bên nhau như vậy, việc không yêu thích Lâm Kiều là một nhiệm vụ bất khả thi.

Anh ấy có ngoại hình điển trai như vậy, hơn nữa những vấn đề ứng dụng hay cần phân tích lý giải mà tôi không biết thì anh ấy đều giải được hết, rõ ràng là tài sắc vẹn toàn. Tôi đã vô cùng cảm phục và ấn tượng sâu sắc với anh ấy.

Có một buổi chiều, khi anh ấy đang nghiêng đầu giảng bài môn Vật lý cho tôi, vừa hay một luồng sáng chiếu qua ô cửa sổ, phản chiếu lên một bên mặt của anh. Ngón tay anh thon dài, khớp ngón trỏ trên bàn tay phải khẽ gảy một cái, chiếc bút bi hiệu Đồng Tâm có giá năm tệ năm hào của tôi lập tức xoay tròn quanh ngón cái của anh ấy. Vậy là, một kiểu ưu tư của các cô gái trẻ có tâm hồn mơ mộng đã đánh trúng trái tim tôi.

Cũng chính vào buổi chiều ngày hôm đó, tôi cảm nhận được tình cảm của mình dành cho Lâm Kiều, trải qua hàng loạt phản ứng quang học, cuối cùng đã thăng hoa thành tình yêu một cách thành công.

Tôi đã yêu Lâm Kiều.

Tôi quyết định viết một bức thư thổ lộ tình cảm với Lâm Kiều. Vậy là buổi tối hôm đó, tôi về nhà đọc đi đọc lại tới thuộc lòng cuốn Tuyển tập những bức thư tình qua các thế kỷ do Nhà xuất bản Dịch Lâm ấn hành. Cuốn sách đó đã thu thập gần một trăm bức thư tình của hơn mười danh nhân châu Âu trong suốt gần hai trăm năm, bức thư nào cũng khiến tâm hồn người ta rung động, rất có giá trị tham khảo. Hơn nữa, điểm hay nhất đó là, mỗi bức thư tình trong cuốn sách đều có bản song ngữ Trung – Anh để đối chiếu.

Bằng trực giác, tôi cho rằng, nếu chỉ tấn công thẳng vào tâm hồn của Lâm Kiều thì sẽ không có tác dụng. Là một người đàn ông, có lẽ anh ấy sẽ thích nhằm trúng trái tim của người phụ nữ hơn là được một người phụ nữ nhằm trúng vào trái tim mình. Nhưng về điểm này, tôi cũng không thể hoàn toàn khẳng định. Vì vậy, tôi quyết định tăng thêm độ an toàn bằng cách viết một bức thư tình bằng tiếng Anh, nếu anh ấy không thích những ngôn từ trong bức thư của tôi khiến tâm hồn anh ấy rung động, vậy thì với tư cách là lớp trưởng kiêm người đứng đầu lớp môn tiếng Anh, ít nhất thì anh ấy cũng sẽ biểu dương trình độ tiếng Anh của tôi khi tôi đã đạt được tới đỉnh cao để có thể viết được thư tình như vậy.

Nhưng mạo nhận là người có văn hóa là một việc rất khó khăn, trước tiên, tôi bắt buộc phải tiến hành chọn lọc, kết hợp bản dịch tiếng Trung của gần một trăm bức thư tình, sau đó lại căn cứ vào phần lời văn đã chọn lọc đó để tìm nguyên văn bằng tiếng Anh. Công việc ấy khiến tôi phải thức tới bốn giờ sáng.

Tôi nằm trên giường, hừng hực khí thế ôm bức thư tình bằng tiếng Anh được viết một cách không hề dễ dàng đó, mắt thao láo đợi tới khi đường chân trời phía Đông chuyển sang màu bụng cá.

Bức thư tình đó cuối cùng lại không tới tay Lâm Kiều. Bởi vì, khi tôi còn chưa bước chân vào lớp, Tô Kỳ đã hớn hở chạy tới nói với tôi rằng, cô ấy và Lâm Kiều đã quyết định tìm hiểu, trở thành người yêu của nhau rồi.

Đúng rồi, Tô Kỳ, nguyên tố thứ ba không thể thiếu trong khoảng ký ức này. Tôi đã luôn mong rằng sẽ coi nhẹ sự tồn tại của cô ấy trong ký ức. Như vậy có thể tạo nên một ảo giác “thực ra trong thời trung học, tôi và Lâm Kiều đã từng ở riêng bên nhau trong một khoảng thời gian rất dài”. Nhưng thực tế lại là, từ khi tôi kéo Tô Kỳ vào học cùng nhóm của tôi và Lâm Kiều, tôi và Lâm Kiều đã không còn được ở riêng bên nhau nữa.

Ờ, thực ra cũng có một lần đã từng ở riêng bên nhau.

Mùa hè năm đó, khi chúng tôi tốt nghiệp lớp Mười hai, tôi đã uống rượu, đầu óc không còn tỉnh táo và đã mắc một sai lầm nghiêm trọng.

Do đó mà tôi đã phải trả một cái giá rất lớn, cái giá phải trả đó quả thực quá nặng nề, không thể không khiến tôi trở nên ngoan ngoãn hơn.

Advertisements

One thought on “Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 2.3

  1. Pingback: Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Đường Thất Công Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s