Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 4.1

Chương 4

Tần Mạc ôm Nhan Lãng trong lòng, lặng nhìn nó hai giây, nâng đầu Nhan Lãng lên, cúi trán xuống thử nhiệt độ trên cơ thể nó, nói: “Sốt rồi, đứa trẻ này bị bệnh ư?”.

Tôi lập tức bừng tỉnh lại, vội vàng đáp: “Đúng vậy, đúng vậy, viêm ruột thừa thủng lốp rồi”.

Anh nghi hoặc hỏi lại: “Hả?”.

Tôi sững người một chút, vội xua tay: “Không phải, không phải, ý tôi muốn nói là thằng bé bị viêm ruột thừa, hay nói một cách khác là nếu xe của anh Tần không bị thủng lốp, liệu có thể cứu giúp người gặp hoạn nạn, đưa hai mẹ con tôi tới bệnh viện trước không? Tôi căng thẳng quá nên nói nhịu”.

Tôi còn chưa diễn đạt xong, anh đã mở cửa xe ra, đẩy tôi ngồi vào vị trí ghế phụ, rồi đặt Nhan Lãng trên đùi tôi, bản thân anh cũng ngồi vào vị trí ghế lái, thấy tôi phải ôm Nhan Lãng có phần bất tiện, anh còn nghiêng người giúp tôi cài dây an toàn.

Một chuỗi hành động cứ nối tiếp nhau theo đúng tuần tự, tôi và Nhan Lãng đều không kịp đưa ra bất cứ ý kiến gì.

Tôi thầm nghĩ, hôm nay quả nhiên là gặp được người tốt, vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn anh, anh Tần, anh cho chúng tôi tới Bệnh viện Đại học T”.

Anh khởi động xe, nghiêng đầu nói: “Tới Bệnh viện Nhân dân đi, bác sĩ ở đó giỏi hơn”.

Tôi lo lắng liếc nhìn Nhan Lãng – người đang nhắm nghiền mắt, nói: “Không cần, không cần, tới Bệnh viện Đại học T là được rồi, ở đó tôi có thể mượn được thẻ y tế sinh viên, có thể được miễn giảm chi phí”.

Anh đưa mắt liếc nhìn tôi, không nói.

Xe của Tần Mạc lao vút đi như một mũi tên rời khỏi cây cung. Tôi cảm giác như đang ngồi trên một chiếc xe bay trên chín tầng mây.

Sau một hồi chịu đựng cho dù bụng có đau đến mấy cũng không rên một tiếng, cuối cùng Nhan Lãng không thể chịu nổi nữa, nói: “Mẹ ơi, con buồn nôn”.

Là một người mẹ mẫu mực, tôi vốn nên nói với con rằng: “Con yêu, nôn đi, cứ nôn thoải mái, muốn nôn thì cứ nôn”. Nhưng đây là xe của Tần Mạc, dòng xe này rất cao cấp, nếu Nhan Lãng làm bẩn chiếc xe này, e rằng có đem bán cả hai mẹ con tôi đi cũng không đủ tiền đền. Tôi suy nghĩ một lát, cởi áo khoác ngoài ra, hứng dưới cằm của Nhan Lãng, nói: “Con nôn vào đây”.

Đang chuyên tâm lái xe, Tần Mạc đưa một tay sang lật giở hộc đựng đồ ngay bên cạnh, lấy ra một túi giấy màu trắng, nói: “Hãy dùng cái này”. Tôi đón lấy chiếc túi giấy, thầm nghĩ chiếc xe này quả thực rất cao cấp, mọi thiết kế đều rất nhân tính hóa, ngay cả những đồ dùng nhỏ nhặt như vậy cũng đầy đủ, quả nhiên chiếc Santana 2000 cũng không thể sánh được.

Sau khi nôn, tình trạng của Nhan Lãng dường như có phần chuyển biến tốt hơn.

Bàn tay không cầm lái của Tần Mạc vuốt ve mái tóc Nhan Lãng, anh quay đầu nhìn tôi hỏi: “Cậu bé tên gì vậy?”.

Điều đáng sợ là khi thực hiện động tác đó, anh ấy vẫn lái xe với tốc độ chóng mặt.

Tôi thấp thỏm lo lắng nói: “Nhan Lãng, Nhan trong từ sắc liệu, Lãng trong từ quang đãng, anh Tần, hãy chú ý nhìn đường phía trước, nhìn đường phía trước”.

Tần Mạc gật gật đầu, cuối cùng cũng hướng ánh mắt nhìn về phía trước, nói: “Cái tên này hay lắm, rất trong sáng và lanh lợi”.

Tôi nghĩ, đúng vậy, đúng là rất hay, mẹ tôi luôn cảm thấy bà đã đặt cho Nhan Lãng một cái tên rất tuyệt, khi đọc vừa thuận miệng mà ý nghĩa lại sâu sắc. Hôm nào đó tôi phải viết một bức thư cho mẹ, nói với bà rằng ngay cả một người nổi tiếng cũng khen cái tên do bà đặt rất hay. Thông tin này nhất định sẽ thêm chút màu sắc tươi đẹp cho cuộc sống khô khan nhàm chán trong lao tù của bà.

Nhan Lãng cựa quậy trong lòng tôi, tôi muốn ôm con lên, nhưng nó lại bắt đầu run rẩy. Trái tim tôi trĩu nặng, run run nói: “Anh Tần, có thể lái nhanh hơn một chút không? Nhan Lãng hình như đau dữ dội hơn rồi”.

Dường như nếu lái nhanh hơn chút nữa chiếc xe sẽ có thể bay lên không trung, Tần Mạc nói: “Cô hãy kể cho Nhan Lãng nghe một câu chuyện, đánh lạc hướng chú ý của nó, đúng rồi, nó có thích nghe kể chuyện không?”.

Tôi đáp: “Nó không thích nghe kể chuyện, nó chỉ thích nghe chuyện cười”.

Anh nói: “Vậy cô hãy kể cho cậu bé nghe một câu chuyện cười”.

Tôi rầu rĩ đáp: “Tôi không biết kể chuyện cười”.

Anh yên lặng một lát, một tay đặt trên vô lăng, trầm ngâm kể: “Ngày xưa có một kiếm khách, cây kiếm của anh ta rất lạnh, vẻ mặt của anh ta rất lạnh, ánh mắt của anh ta rất lạnh, trái tim của anh ta cũng rất lạnh. Cuối cùng… anh ta đã bị chết vì lạnh”.

Nhan Lãng quả nhiên không còn run rẩy nữa.

Xe dừng lại trước cổng Bệnh viện Nhân dân.

Tần Mạc không chịu nghe theo lời đề nghị hợp lý của tôi, cứ nhất quyết lái xe tới Bệnh viện Nhân dân. Tôi ôm chặt Nhan Lãng, loạng choạng xuống xe, cảm giác cả thế giới xung quanh đều đang chao đảo.

Quả nhiên Nhan Lãng bị viêm ruột thừa cấp tính, bác sĩ nói cần phải tiến hành phẫu thuật. Mà cái Bệnh viện Nhân dân này thực không hổ danh là bệnh viện do một người nổi tiếng như Tần Mạc giới thiệu, riêng chi phí cho ca phẫu thuật đã cần tới bốn nghìn tệ.

Tôi hỏi: “Liệu có bắt buộc phải tiến hành phẫu thuật ngay không, chậm hai ngày có ảnh hưởng gì tới đứa trẻ không?”.

Bác sĩ nói: “Cũng không có ảnh hưởng gì lớn, chúng tôi có thể kê cho cháu đơn thuốc uống để ngăn chặn tình trạng bệnh tiếp diễn, nhưng sớm muộn gì cũng phải tiến hành phẫu thuật, hoãn lại hai ngày chẳng có ý nghĩa gì cả”.

Tôi đáp: “Khoảng thời gian đó thực ra rất có ý nghĩa, đủ để tôi làm thủ tục chuyển viện”.

Năm ngoái, Chu Việt Việt phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa ở Bệnh viện Đại học T, chi phí cho cả ca phẫu thuật lẫn nằm viện chỉ mất hai nghìn năm trăm tệ, bởi vì đã mượn được thẻ y tế của bạn học trong Trường Y, sau khi được khấu trừ phần trăm đi rồi, chỉ còn lại một nghìn hai trăm tệ, đó là chưa tính đến việc trong ba ngày nằm viện, còn được phía bệnh viện tặng ba suất cơm của nhà ăn. Năm ngoái Chu Việt Việt hai mươi tư tuổi, gấp ba lần tuổi của Nhan Lãng, đoạn ruột thừa chắc chắn cũng lớn hơn của Nhan Lãng tới ba lần, khi cắt bỏ lại có giá rẻ như thế, vậy thì không có lý gì lúc Nhan Lãng phải cắt bỏ ruột thừa lại phải tốn một số tiền nhiều hơn gấp ba lần so với Chu Việt Việt. Hơn nữa, là một sinh viên nghèo trên có bà ngoại bảy mươi tuổi, dưới có con nhỏ tám tuổi cần được chăm sóc và nuôi dưỡng, căn bản tôi không thể có ngay lập tức bốn, năm nghìn tệ. Mặc dù sau khi chuyển sang nền kinh tế thị trường, chúng ta không có quyền được lựa chọn có bị ép giá quá cao hay không, nhưng vạn bất đắc dĩ vẫn có thể lựa chọn nơi chốn bị ép giá. Vậy là tôi quyết định đưa Nhan Lãng tới Bệnh viện Đại học T để chịu ép giá.

Nhưng Tần Mạc lại cương quyết muốn Nhan Lãng được tiến hành phẫu thuật ngay lập tức. Tôi cảm giác có thể anh đã nghĩ rằng chỉ khi để Nhan Lãng được tiến hành phẫu thuật ngay mới chứng tỏ rằng chuyến đi buổi tối ngày hôm nay của anh ta không bị uổng phí.

Là một người nổi tiếng, Tần Mạc đương nhiên không hiểu được thế giới của những người nghèo, khi đã có nhà vệ sinh công cộng miễn phí, họ sẽ tuyệt đối không vào nhà vệ sinh công cộng phải mất phí.

Tôi thở dài một tiếng, nói: “Anh Tần, chuyện là thế này, anh đã từng nghe được câu nói Bệnh viện Nhân dân cắt cổ nhân dân chưa. Ồ, đúng rồi, anh chắc chưa từng nghe nói đến, tôi nghe người ta nói anh luôn sống ở nước ngoài. Các bác sĩ ở Bệnh viện Nhân dân rất giỏi, vì vậy họ cũng rất bạo tay trong việc thu phí, ngoài những người dân đặc biệt ngốc nghếch ra, những người dân bình thường như chúng tôi sẽ không tùy tiện tới Bệnh viện Nhân dân để khám chữa bệnh đâu”.

Advertisements

One thought on “Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 4.1

  1. Pingback: Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Đường Thất Công Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s