Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 5.1

Chương 5

Cảnh sắc ban đêm bên ngoài ô cửa vô cùng mờ ảo.

Thực ra, ở thành phố C này, bất kể ban ngày hay đêm tối, cảnh vật đều mờ ảo, bởi đây là thành phố công nghiệp nặng với mức độ ô nhiễm vượt tiêu chuẩn cho phép một cách nghiêm trọng. Để bảo vệ di sản lịch sử văn hóa mà tổ tiên lưu lại cho chúng tôi, khu công nghiệp – nơi sản sinh ra lớp khói bụi của thành phố này – không thể không được xây dựng ngay trước cửa ngõ của khu dân cư hòng tránh khu di chỉ kiến trúc cổ với số lượng lớn quan tài nằm trong đó. Vậy là, mỗi lần nổi gió, khói bụi của cả khu công nghiệp đều bao trùm khắp cả dải diện tích rộng lớn của thành phố, dẫn tới việc thành phố C không thể không mờ ảo, điều khác biệt chỉ là đôi khi nó có chút mờ ảo, đôi khi nó vô cùng mờ ảo.

Tôi nghĩ, có lẽ trong tương lai không xa, người dân sống ở thành phố C sẽ lần lượt ra đi mãi mãi vì môi trường ô nhiễm nặng, sau đó, khu dân cư hiện nay lại thành công trong việc biến thành một di chỉ. Các thế hệ con cháu sau này của chúng tôi lại vì muốn bảo vệ diện mạo vốn có của di chỉ này, chỉ có thể rưng rưng nước mắt xây dựng khu công nghiệp ở cửa ngõ của khu dân cư, cứ như vậy, sớm muộn gì cũng có một ngày, thành phố C sẽ biến thành một thành phố có nhiều di chỉ cổ nhất của Trung Quốc, từ đó thực hiện được mong muốn ấp ủ bấy lâu nay của nó, trở thành một thành phố lịch sử văn hóa nổi tiếng.

Ánh đèn neon lướt nhanh trước mắt tôi, bàn tay phải của Tần Mạc rời khỏi vô lăng, có vẻ như muốn mở đĩa hát để nghe. Tôi linh cảm rằng anh ấy sẽ mở bài hát mà tất cả các nhân vật nam chính đầy phong độ đều thích nghe – “Em chưa từng gặp một tình yêu dễ dàng tan vỡ như vậy, em luôn chỉ có thể cho đi, đơn phương cho đi từ phía bản thân mình, giờ đây, em viết những dòng chữ này cho anh, em, điều duy nhất là em đã đánh mất bản thân mình rồi”. Bài hát do một cô ca sĩ người Pháp trình bày, hình như có tựa đề là Tiếp tục mối duyên trước hay gì gì đó. Mặc dù tôi vẫn luôn cảm thấy rằng, ý nghĩa của bài hát này thực ra là muốn nói tới việc không nên ngoại tình.

Bầu không khí trong xe có phần trầm lặng, chiếc xe lặng lẽ lao đi vun vút luôn khiến người ta cảm thấy nặng nề.

Nếu quả thực Tần Mạc mở bài hát đó, cuối cùng tôi cũng có cơ hội lựa chọn một chủ đề thanh cao nào đó để phá tan sự trầm lặng này. Nhưng, ngoài dự liệu của tôi, anh lại không mở bài hát Tiếp tục mối duyên trước mà ai ai cũng ưa chuộng đó. Khi giai điệu của bài hát Cô đơn vì nhớ em của Thư Minh vang lên trong không gian chật hẹp với tốc độ chóng mặt, tôi thực sự rầu rĩ vì trước đây đã không nghiên cứu kỹ hơn về nam ca sĩ người Quảng Đông thích ăn món Tứ Xuyên này.

Thư Minh rất có tiền đồ, tôi có linh cảm rằng trong tương lai không xa, anh ta sẽ trở nên vô cùng nổi tiếng, bởi dù là một người Quảng Đông chính hiệu nhưng khi hát, giọng của anh lại không hề mang âm vực của vùng Quảng Đông.

Lời của bài hát đó như sau: “… Vì nhớ em nên anh mới cảm thấy cô đơn, vì yêu em nên anh mới cảm thấy đau khổ, anh luôn thấy luống cuống mỗi khi nghe nhắc tới tên em, vì nhớ em nên anh mới trở nên trầm lặng, vì yêu em nên anh mới cảm thấy trống trải, chuyện của chúng mình, anh không muốn nói với bất kỳ ai khác. Có bao giờ em từng nghĩ tới anh, có bao giờ em từng nhớ tới anh, hay đã lựa chọn sự lãng quên làm lối thoát? Liệu em còn có thể nhớ tới anh, em còn có thể tiếp tục yêu anh, khi gặp lại nhau rồi, sẽ trao cho nhau một vòng tay ấm áp hay sẽ lướt qua nhau?”.

Tôi cảm thấy lời bài hát này được viết một cách vừa biện chứng vừa logic, hơn nữa, ca từ không mắc lỗi ngữ pháp biểu đạt, điều này quả thực không dễ dàng gì.

Tần Mạc nói: “Ồn ào làm phiền cô rồi ư?”.

Tôi nói: “Đâu có, đâu có, không ngờ anh Tần cũng thích nhạc trẻ đang thịnh hành, bài hát này rất hay”.

Tần Mạc ừ hữ một tiếng: “Một chiếc đĩa tiện tay mua ấy mà”. Nói xong anh liền mỉm cười: “Trước đây, có một cô bé đến chỗ tôi học vẽ, cô bé đặc biệt thích nhạc trẻ đang thịnh hành, hễ đến mùa đông là lại hát bài Anh giống như một đốm lửa. Hồi đó, mẹ cô bé không cho cô nhiều tiền tiêu vặt, mỗi lần muốn mua đĩa mà không có tiền, cô bé liền tới nhõng nhẽo tôi, lâu dần tôi cũng hình thành thói quen luôn giúp cô bé lưu tâm xem cửa hàng băng đĩa ra đĩa gì mới”.

Tôi tròn xoe mắt ngạc nhiên. Thật sự không ngờ Tần Mạc lại có thể nói liền một mạch nhiều như vậy. Tôi thấy một vài người nổi tiếng trong ti vi, để bảo đảm tính bí mật trước các fan hâm mộ, về cơ bản đều rất ít nói, nếu trường hợp bắt buộc phải nói, đều dùng các loại câu tỉnh lược, người nói liền một mạch tới mấy câu như Tần Mạc quả là hiếm gặp, điều đáng quý hơn nữa, đó là, bộ phận tân ngữ của câu hầu như đều không bị tỉnh lược.

Tôi ngạc nhiên suy nghĩ một lát, nói: “Cô học sinh này của anh thực ra cũng không đúng mực lắm, mẹ cô bé không cho tiền tiêu vặt thì phải tới đòi bố mình chứ, đến tìm anh, anh lại đồng ý trả tiền cho cô bé, việc này nếu để các học sinh khác biết được, thì chúng cứ hễ không có tiền tiêu vặt là lại tới tìm anh, trách nhiệm của anh lúc bấy giờ sẽ rất nặng nề đó”.

Xe vòng sang lối rẽ, Tần Mạc khẽ cười một tiếng: “Cũng may, tôi chỉ thu nhận một mình cô bé đó làm học sinh”.

Khúc cua vừa rồi hơi gấp, cả người tôi bị ép vào cửa xe một hồi lâu, tỉnh ngộ ra, nói: “Hóa ra là lớp học một thầy một trò, cái này tốt đây, cái này tốt đây, trên thế giới đều đề xướng hình thức học này, nếu là học trò do đích thân anh dìu dắt, cô bé đó giờ đây chắc cũng thành đạt rồi chứ?”.

Sắc mặt của Tần Mạc hơi sững lại: “Cô ấy đã mãi mãi ra đi rồi”.

Tôi nói: “Hả?”.

Chiếc xe từ từ dừng lại, anh lôi một bao thuốc ra: “Cô ấy mất rồi, mất cách đây đã nhiều năm, hồi đó cô ấy mới tròn mười tám tuổi, đám tang của cô ấy diễn ra khi tôi còn ở nước ngoài. Cô ấy và cô có ngoại hình rất giống nhau”.

Tôi sững người một lát, không biết phải nói gì. Tần Mạc quay đầu lại nhìn tôi, ánh mắt anh sâu thẳm, vô cùng sâu lắng. Ánh nhìn ấy khiến toàn thân tôi nổi da gà, cảm thấy cần phải nói điều gì đó trong hoàn cảnh này. Nhưng, lúc này lại chẳng khác gì năm phút cuối cùng chuẩn bị thu bài thi, càng cuống thì càng không biết rốt cuộc cần phải nói điều gì, không thể không khiến người ta cảm thấy già nua khi nhìn thấu cuộc đời nhân thế, quả đúng là “Tri thức đến lúc dùng mới hận mình biết quá ít, trừ núi Vu ra chẳng đâu có mây[1]”.

Tần Mạc nói: “Đến rồi, xuống xe thôi”. Rồi anh bước xuống xe châm thuốc hút.

Tôi định thần nhìn kỹ lại, trong màn đêm được chiếu rọi bởi ánh đèn pha vàng nhạt của ô tô, quả nhiên có một chiếc taxi đang đậu ở đó. Định thần thêm chút nữa, lốp xe phía trước đã xẹp lép, vành bánh xe đã gí sát xuống tận nền đường rồi, quả đúng là chiếc taxi chở tôi lúc trước.

Tôi vừa bước xuống xe vừa nói: “Anh Tần, anh tinh mắt thật đấy, sương mù dày như vậy mà vẫn có thể nhận ra chiếc xe phía trước, nếu là tôi, chắc sẽ đâm thẳng vào chiếc xe đó mất”.

Tần Mạc nói: “Đây là đường hai chiều, chiếc xe đó đậu ở bên trái, chúng ta đi phía bên phải, nếu cô có muốn lái xe đâm trực diện vào chiếc xe đó cũng rất khó, huống hồ chiếc xe ấy đang đỗ, không hề di chuyển”.

Tôi xấu hổ nói: “Đúng là rất khó”.

Anh mỉm cười, bỗng đưa tay ra vuốt vuốt mái tóc tôi. Sau động tác đó, cả hai chúng tôi đều sững người, cùng rơi vào trạng thái bối rối. Anh lấy lại bình tĩnh nhanh hơn một chút, hắng giọng vài tiếng: “Xin lỗi…”.

Tôi vội vàng nói: “Không sao, không sao, tôi biết anh lại coi tôi như người học trò đã qua đời của anh mà”.

Anh mỉm cười, không nói gì nữa.

Chiếc taxi bị thủng lốp nằm bẹp dí ở đó lâu như vậy vẫn chưa được kéo đi. Hiệu suất làm việc của bộ phận giao thông thật khiến người ta thất vọng.

Lấy chiếc taxi làm trục, đi về đằng trước phía bên phải hai mét, tôi mò mẫm loạn xạ một hồi, cuối cùng cũng thấy đôi giày da màu đen đã mua khi thanh lý hàng chuyển mùa tại cửa hàng giày trước khu chung cư của mình.

Tôi vẫn luôn lo chúng sẽ bị những người lang thang nhặt mất, không ngờ, quãng đường này quả thực quá hẻo lánh, ngay cả đám người lang thang bất hợp pháp cũng không buồn lui tới, đúng là một địa điểm lý tưởng để thực hiện hành vi giết người cướp của.


[1] Nguyên văn “Thư đáo dụng thời phương hận thiểu, trừ khước Vu sơn bất thị vân” (书到用时方恨少,除却巫山不是云). Vế đầu trích từ câu “Thư đáo dụng thời phương hận thiểu, sự phi kinh quá bất tri nan” (书到用时方恨少;事非经过不知难) của Lục Du có nghĩa là: Tri thức đến lúc dùng mới hận mình biết quá ít, không đích thân trải việc chẳng biết nó gian nan. Vế sau của câu trích từ bài Ly tư thứ tư trong chùm năm bài của nhà thơ Nguyên Chẩn. (BT)

Advertisements

One thought on “Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 5.1

  1. Pingback: Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Đường Thất Công Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s