Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 5.2

Niềm vui tìm lại được đôi giày khiến tôi bỗng nhớ tới Chu Việt Việt – người ban nãy chạy ra đường lớn vẫy xe giúp tôi – không biết sau khi vẫy được xe, phát hiện ra tôi đã mất tích, cô ấy có gọi điện báo cảnh sát 110 hay không. Tôi cảm thấy cần phải lập tức gọi điện cho cô ấy, rút điện thoại ra mới phát hiện đã hết pin rồi.

Tần Mạc kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, nghiêng người đứng tựa vào hông xe, khoảng cách vừa vặn một mét dưới ánh đèn đường vàng vọt. Tôi chạy lại gần, vốn dĩ muốn mượn điện thoại của anh ấy để gọi điện, nhưng chợt nhớ ra những người nổi tiếng thường giữ bí mật về số điện thoại, vậy là câu nói vừa thốt ra khỏi miệng lại biến thành: “Tôi có thể dùng sim điện thoại của mình lắp vào di động của anh để gọi một cuộc không?”.

Anh khom người chui vào trong xe, rút điện thoại ra: “Cần gọi điện báo tin cho chồng, cứ dùng điện thoại của tôi đi?”.

Nhìn dáng vẻ của anh, không giống như đang tỏ ra khách sáo, tôi cảm kích đón lấy chiếc điện thoại, bấm số gọi Chu Việt Việt, còn chưa kịp nói gì, đã nghe thấy những âm thanh chói tai từ bên kia: “Chậm năm phút nữa gọi đến thì chết hay sao hả, anh không biết mạng di động của Trung Quốc sau chín giờ tối mới miễn phí chiều nghe hay sao, anh là cao nhân ở phương nào, có điều gì thì nói mau lên, đừng làm lãng phí tiền điện thoại của tôi”.

Tôi nói: “Chu Việt Việt, Nhan Tống đây mà”.

Âm giọng chói tai của Chu Việt Việt lập tức dịu xuống: “A… Tống Tống, là cậu sao, cậu làm tớ lo muốn chết, khó khăn lắm tớ mới vẫy được một chiếc xe, chạy tới nơi thì chẳng thấy người đâu nữa, gọi điện thoại thì di động của cậu lại hết pin, tớ nghĩ cậu tới bệnh viện trực thuộc trường, liền lập tức tới đó, kết quả là lùng tìm khắp bệnh viện cũng không thấy cậu, bây giờ tớ vẫn ở bệnh viện của trường đây, Lâm Kiều đang gọi điện tới từng bệnh viện trong thành phố hòng tìm cậu, rốt cuộc cậu đang ở đâu, Lãng Lãng không sao chứ?”.

Tôi vội đáp: “Không sao, không sao, bây giờ tớ đang ở Bệnh viện Nhân dân, cậu cứ về nhà đi, mai tớ sẽ về lấy ít đồ, Nhan Lãng còn phải ở lại bệnh viện vài ngày”.

Chu Việt Việt nói: “Tớ tới đó ngay. Cậu yên tâm, tớ sẽ không nói với Lâm Kiều là cậu đang ở Bệnh viện Nhân dân, vốn dĩ chuyện này cũng không liên quan gì tới anh ta, anh ta đang trực đêm ở đó, tớ tới tìm cậu, vô tình gặp anh ta mà thôi”.

Tôi bảo: “Lâm Kiều là ai, tớ không quen anh ta. Cậu thật sự không cần tới đâu”.

Cô ấy kiên trì: “Tớ cứ đến, cứ đến, cứ đến đấy, cậu càng không cho tớ đến thì tớ càng đến”, sau đó hùng hổ tắt điện thoại.

Tôi nghĩ, Chu Việt Việt cũng là người bộc trực nhưng giàu tình cảm.

Khi trả lại điện thoại cho Tần Mạc, anh cau mày: “Chồng cô…”.

Tôi vội vàng nói: “Tôi sẽ không nói với cô ấy là đã gọi bằng số máy của anh đâu”.

Anh nhìn tôi một lát, nghiêng đầu dụi tắt điếu thuốc, nói: “Lên xe đi”. Những người nổi tiếng quả nhiên vẫn rất chú trọng tới vấn đề bí mật riêng tư.

Tần Mạc nhận một cuộc gọi trên ô tô, nói là có việc gấp cần quay về xử lý, ngày mai sẽ tới thăm Nhan Lãng, đồng thời lấy lại tấm thẻ VIP của mình. Tôi lễ độ cảm kích dùng ánh mắt đưa tiễn anh cho tới lúc chiếc xe của anh khuất khỏi tầm mắt mới quay người đi về phía phòng phẫu thuật. Tần Mạc thật là người tốt bụng, làm xong một việc tốt còn quay lại hỏi thăm, đúng là phóng khoáng hơn cả người Đông Bắc, tinh thần Lôi Phong còn hơn cả tinh thần Lôi Phong[1]. Chu Việt Việt lén luyện tập lần đầu tiên gặp mặt với Tần Mạc không biết bao nhiêu lần, giờ đây chớp mắt một cái liền biến thành sự thực, thật khiến người ta mừng rỡ và cảm động biết bao.

Thời gian vừa khéo, năm phút sau, đèn báo trên cửa phòng phẫu thuật đã tắt, y tá đưa Nhan Lãng – lúc này vẫn đang chịu tác động của thuốc mê về phòng bệnh. Bác sĩ nở nụ cười rạng rỡ chúc mừng tôi, nói rằng ca phẫu thuật rất thành công, con trai tôi vô cùng dũng cảm, trong suốt quá trình phẫu thuật, không hề rên rỉ một tiếng nào, quả là rất kiên cường. Tôi không tán đồng lắm với ý kiến của bác sĩ. Tôi cho rằng, sở dĩ Nhan Lãng không hề rên rỉ lấy một tiếng là bởi nó đã được tiêm thuốc gây mê.

Nhan Lãng được bố trí trong một phòng bệnh đôi, bệnh nhân cùng phòng với nó là một thanh niên rất thích đọc sách. Bởi, từ sau khi Nhan Lãng được đưa vào phòng bệnh, cậu ta vẫn cắm cúi đọc sách, quả đúng là “Ẩn mình trong căn gác nhỏ, mọi người đều say, chỉ riêng ta tỉnh táo”.

Tôi ngồi không trước giường bệnh của Nhan Lãng tới hơn hai mươi phút, định đứng lên vào nhà vệ sinh, vừa mở cửa ra, liền bắt gặp ngay Chu Việt Việt đang sầm sập lao vào. Tôi vội vàng nghiêng mình nhường đường, cảm thấy khi Chu Việt Việt đi ngang qua, còn mang theo một luồng gió lạnh. Tôi rùng mình một cái, Chu Việt Việt sau khi thở hắt ra hai hơi, cất giọng oang oang trách: “Mẹ kiếp, bệnh viện kiểu gì vậy, làm bà đây đi tìm mệt chết đi được”.

Cậu thanh niên đang đọc sách ở giường phía đối diện cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, chúng tôi kinh ngạc phát hiện ra cậu ấy lại có ngoại hình gần giống với Quách Phú Thành.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Chu Việt Việt, tôi có thể lý giải được ánh mắt hối hận đó, đại ý chắc chắn là: “Bỗng nhiên lại bị mất mặt trước anh chàng đẹp trai này”. Dịch sang văn ngôn cổ đại là: “Vừa mới bị chê cười trước mặt trang nam tử này, ta rất hổ thẹn, rất hổ thẹn, thà rằng hành sự theo kiểu Chu Công, cũng không muốn phải mất mặt trước mặt trang mỹ nam như vậy, ta thật căm hận biết bao”.

Cánh cửa vừa được đóng vào lại bật mở ra, tôi và Chu Việt Việt cùng quay đầu nhìn, Lâm Kiều đang đứng ngoài cửa trong bộ dạng áo quần chỉnh tề, ánh đèn ngoài hành lang đã bị anh ta chặn lại hết cả rồi.


[1] Tinh thần Lôi Phong nghĩa là hãy sống như Lôi Phong, một tấm gương sáng về đạo đức của Trung Quốc, lấy việc giúp người làm vui, không vụ lợi so đo. (BT)

Advertisements

One thought on “Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 5.2

  1. Pingback: Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Đường Thất Công Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s