Liên hoa yêu cốt – Thời hiện đại

Thời hiện đạ 

Linh hồn đàn hương

Tựa

Bốn rưỡi sáng!

Trước cửa phòng phẫu thuật Bệnh viện Hoàng gia Hồng Kông, một vị phu nhân lớn tuổi ăn mặc sang trọng đang chực chờ đầy lo lắng, đôi tay không ngừng siết chặt vào nhau cầu nguyện. Vừa rồi con trai và con dâu bà bị thương rất nặng trong một vụ tai nạn xe cộ, hiện tại đang được tiến hành cấp cứu trong phòng phẫu thuật.

“Phụt”, đèn phòng phẫu thuật bỗng nhiên tắt ngóm. Cánh cửa bật mở, vị bác sĩ mổ chính từ bên trong bước ra.

“Bác sĩ, con trai và con dâu tôi thế nào rồi?” Vị phu nhân cuống quýt tiến tới hỏi.

“Rất xin lỗi, bà Hàn, chúng tôi đã cố hết sức, nhưng vợ chồng cậu Hàn đã tắt thở từ trước khi đến bệnh viện.” Bác sĩ mổ chính trả lời một cách nuối tiếc.

“Cảnh Minh, Linh Hiền, sao các con lại ra đi như thế!” Vị phu nhân khóc lóc ngã quỵ xuống đất: “Các con để mẹ già đơn độc một mình, mẹ biết sống làm sao…”.

“Bà Hàn, xin bà đừng như vậy!” Nhìn người phụ nữ được vệ sĩ đỡ dậy, bác sĩ bước tới an ủi: “Xin bà giữ gìn sức khỏe, ít nhất cũng vì cô cháu gái…”.

“Cháu gái nào?” Phu nhân đột ngột ngừng khóc.

“Ồ, là thế này: Trong quá trình cấp cứu, chúng tôi phát hiện ra con dâu bà đã mang thai năm tháng. Tuy chưa đủ tháng nhưng bào thai cũng đã thành hình. Vì còn quá nhỏ nên cháu bé cần được nuôi trong lồng kính cho đến khi đủ ngày đủ tháng.”

“Thật sao? Tôi nhớ ra rồi. Cảnh Minh từng nói có tin vui bất ngờ muốn nói với tôi, không ngờ Linh Hiền mang thai!” Vị phu nhân kích động nắm chặt tay bác sĩ: “Vậy đứa trẻ ra sao rồi? Có bị thương gì không?”.

“Bà yên tâm, cháu gái bà rất khỏe. Có lẽ lúc tai nạn xảy ra, con trai và con dâu bà đã cố hết sức để bảo vệ con mình nên đứa bé mới được bình an vô sự!” Bác sĩ cười an ủi: “Bà giờ đã thành bà nội rồi, xin chúc mừng”.

“Tôi thành bà nội rồi, tôi thành bà nội rồi!” Vị phu nhân kích động, vừa khóc vừa cười: “Cảnh Minh, Linh Hiền, các con yên tâm, mẹ nhất định sẽ nuôi dưỡng con gái của các con thành người. Nó là người thừa kế duy nhất của Hàn gia, mẹ sẽ dạy dỗ nó tử tế”.

“Chúc mừng bà chủ!” Cô Tuệ, người giúp việc đã theo Hàn phu nhân nhiều năm bước tới: “Bà chủ đặt cho cô bé một cái tên đi!”.

“Được, tôi nhớ Cảnh Minh và Linh Hiền đều rất thích hoa sen.” Ánh mắt vị phu nhân già bỗng sáng lên: “Đúng rồi, gọi con bé là Cổ Liên, Hàn Cổ Liên!”…

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s