Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 6.1

Chương 6

Tôi lập tức dùng ánh mắt oán trách Chu Việt Việt.

Chu Việt Việt không để ý tới ánh mắt trách móc của tôi, trừng mắt đầy khí thế nhìn Lâm Kiều: “Con người anh sao chẳng có chút lịch sự gì thế hả, tôi đã bảo anh đừng đi theo tôi, anh lại cứ bám theo. Đã học luật chưa? Có hiểu luật không? Anh có biết làm như vậy là xâm phạm tôi không? Tính chất hành vi này của anh vô cùng nghiêm trọng đấy!”.

Tôi sững người, cậu thanh niên yêu đọc sách ở giường đối diện cũng ngẩn người, Lâm Kiều tỏ vẻ thản nhiên, bước vòng qua Chu Việt Việt, tới giường thăm Nhan Lãng.

Chu Việt Việt thấy chúng tôi ngẩn người, bản thân cô ấy cũng sững sờ hồi lâu, sau một hồi liền vỗ tay lên trán nói: “Đừng hiểu nhầm, đừng hiểu nhầm, anh ta đã xâm phạm tới nhân quyền của tớ, câu ban nãy tớ nói là câu tỉnh lược, hôm qua chúng ta vừa mới học đấy thôi, là câu tỉnh lược chủ ngữ hay tân ngữ nhỉ? Anh ta chưa hề xâm phạm tớ, thật sự chưa xâm phạm tớ, tớ vẫn còn là trinh nữ”.

Tôi nói: “Ừm, tớ biết cậu vẫn còn là một trinh nữ. Cậu thật hiểu biết về pháp luật, học Ngữ văn cũng không tồi”.

Lâm Kiều dùng ánh mắt chuyên nghiệp quan sát Nhan Lãng một lượt từ đầu tới chân, bắt chuyện: “Mới phẫu thuật xong à?”.

Tôi nói: “Mắt anh mù hay sao, không tự nhìn thấy được hả?”.

Lâm Kiều đáp: “Chỉ là viêm ruột thừa thông thường thôi chứ?”.

Tôi nói: “Mắt anh mù hay sao, không tự nhìn thấy được hả?”.

Lâm Kiều ngẩng đầu lên: “Nhan Tống, hôm nay em ăn phải thuốc súng hay sao thế?”.

Tôi nói: “Mắt anh mù hay sao, không tự nhìn thấy được hả?”. Dứt lời cảm thấy có phần không phù hợp lắm, sau khi phản ứng lại, lập tức lớn tiếng trách mắng: “Anh mới là người ăn phải thuốc súng, cả nhà anh đều ăn thuốc súng, tổ tiên mười tám đời nhà anh đều ăn thuốc súng”.

Lâm Kiều không nói gì nữa, quay người ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường bệnh của Nhan Lãng, khoanh tay trước ngực, lạnh lùng nhìn tôi. Tôi ngồi xuống đầu giường, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, đó là cánh cửa sổ im lìm khép chặt, một ca khúc liên quan tới lương thực và dầu mỡ văng vẳng vang lên bên ngoài phòng bệnh: dầu và gạo, ta uống mi, ta ăn mi gì gì đó.

Tôi chợt nhớ, hình như ở nhà đã hết dầu cải rồi, chỉ còn một chai dầu lạc, là do tháng trước nữa Chu Việt Việt mang tặng, nhưng nếu xào rau bằng dầu lạc thì quá xa xỉ, chai dầu đó để dành cho Nhan Lãng ăn với mì, ngày mai vẫn phải đi mua một chai dầu cải.

Chu Việt Việt bừng bừng hứng khởi hết quay nhìn tôi một lát lại quay sang nhìn Lâm Kiều, chốc chốc lại không quên liếc nhìn về phía cậu thanh niên thích đọc sách có khuôn mặt gần giống với Quách Phú Thành kia. Nhưng vẻ yên lặng của cả tôi và Lâm Kiều khiến màn kịch có xu hướng kéo dài vô tận và không thể nắm bắt được, cô ấy kiên nhẫn chờ thêm một lát nữa, không có kết quả, liền tiến về phía giường bệnh của cậu thanh niên thích đọc sách kia bắt chuyện.

Chu Việt Việt hỏi: “Đồng chí, đọc sách à?”.

Anh bạn “đồng chí” ngước lên nhìn cô một lát, nói: “Ừm”.

Chu Việt Việt nói tiếp: “Đồng chí, đọc sách gì vậy?”.

Đồng chí khẽ mỉm cười, giơ quyển sách lên lắc lắc.

Chu Việt Việt nói: “Ồ, là tác phẩm của Ba Kim[1], tôi cũng thích đọc sách của Ba Kim, Ba Kim đúng là một vĩ nhân”.

Tôi vô cùng kinh ngạc, quay sang nhìn Chu Việt Việt.

Đồng chí kia dường như cũng có chút hứng thú, lại khe khẽ mỉm cười.

Chu Việt Việt nói: “Tôi thích nhất là tác phẩm Ai là người đáng yêu nhất[2] của ông ấy, đồng chí Hoàng Kế Quang[3] dũng cảm nhảy xuống hang sâu lạnh lẽo cứu cháu bé bị mất chân quả là tấm gương sáng để chúng ta noi theo”.

Trong giây lát, khuôn mặt của đồng chí kia tối sầm lại.

Chu Việt Việt vẫn hồn nhiên tiếp tục: “Những tác phẩm khác của ông ấy tôi cũng từng đọc, đều viết rất hay, chỉ có điều mấy năm gần đây, không thấy xuất hiện tác phẩm mới nào nữa, chắc là cũng cạn kiệt ý tưởng rồi, thật đáng tiếc”.

Tôi xót thương nhìn Chu Việt Việt, cảm thấy cô ấy và đồng chí kia nhiều lắm cũng chỉ dừng lại ở đây, không thể tiếp tục được nữa. Nhưng thật đáng sợ là cô ấy lại vẫn cứ kiên trì, tôi đau khổ nhắm mắt.

Chu Việt Việt tự đào huyệt chôn mình, nói: “Thời kỳ đầu ông ấy còn có một tác phẩm gì gì đó, viết một cách rất cuồng loạn, tác phẩm ấy thật có phong cách, tôi đọc xong liền yêu thích ông ấy ngay, để tôi nhớ xem, để tôi nhớ xem, hình như đó là nhật ký của một người mắc bệnh thần kinh, đúng, tác phẩm đó có tên là Nhật ký của người bị bệnh thần kinh”.

Đồng chí kia đã có vẻ không thể nhẫn nhịn được nữa, nói: “Tác phẩm mà cô nói chỉ có thể là Nhật ký người điên[4]”.

Chu Việt Việt vỗ mạnh vào đùi: “À, tôi nhớ nhầm rồi, đúng là Nhật ký người điên, tên khoa học đúng là như vậy, sao anh lại uyên bác thế chứ?”.

Tôi cảm thấy mình không thể ngồi nhìn sự việc cứ tiếp tục diễn biến như vậy được, lập tức đứng lên, bước ra ngoài.

Chu Việt Việt hét lên phía sau lưng: “Tống Tống, cậu đi đâu vậy?”.

Tôi đáp: “Mọi người cứ nói chuyện đi, tớ đi mua chút đồ ăn”.

Chân trước của tôi vừa rời khỏi cửa phòng bệnh, chân sau của Lâm Kiều đã đuổi theo ra ngoài. Tôi nghĩ mình nhất định phải thoát khỏi anh ta, nhưng hôm nay không đi xe đạp, sự việc có vẻ khó khăn hơn.

Tới khi đến cổng bệnh viện, anh ta vẫn bám theo tôi và luôn giữ khoảng cách chừng hai, ba mét. Tôi hoàn toàn không hiểu anh ta muốn làm gì, vậy nên cứ suy nghĩ xem rốt cuộc anh ta muốn thế nào, càng nghĩ lại càng không hiểu anh ta muốn cái gì, nghi vấn này luôn giày vò khiến tôi bứt rứt, sau khi rẽ vào một ngõ nhỏ, không thể chịu đựng nổi nữa, tôi hét toáng lên: “Mẹ kiếp, rốt cuộc anh có ý gì?”.

Câu nói này vừa thốt ra khỏi miệng, tôi còn chưa kịp phản ứng đã bị anh ta ép chặt vào bức tường bên cạnh đường.

Anh ta cúi đầu nhìn tôi, vì khoảng cách quả thực quá gần, khí cacbonic mà anh ta thở ra vừa hay phả cả vào mặt tôi. Trang thiếu niên điển trai xưa kia giờ đây đã trở thành một thanh niên trưởng thành cao lớn, thật khiến người ta khó có thể nhìn thẳng, tôi cúi đầu nhìn xuống đất, nói: “Đại hiệp, có chuyện gì chúng ta cùng bình tĩnh nói chuyện, anh hãy buông tôi ra đã, được không?”.

Lâm Kiều bật cười một tiếng trên đầu tôi: “Coi như anh đã hiểu rồi, chỉ có cách này mới trị được em, thả em ra, em lại sẽ bỏ chạy ngay thôi”.


[1] Ba Kim (1904 – 2005), nhà văn, danh nhân văn hóa, “Người thợ cả của văn học Trung Quốc”, nguyên Chủ tịch Hội Nhà văn, Phó Chủ tịch Hội nghị Hiệp thương Chính trị nhân dân Trung Quốc. (BT)

[2] Thực ra tác phẩm này là của Ngụy Nguy. Tác phẩm viết về những chiến sĩ đã anh dũng chiến đấu trong cuộc chiến tranh với Triều Tiên của nhân dân Trung Quốc. (BT)

[3] Hoàng Kế Quang: Anh hùng liệt sĩ của Quân đội Nhân dân Trung Quốc, anh đã lấy thân mình chặn họng súng của quân thù. (BT)

[4] Cuốn Nhật ký người điên này thực ra là của Lỗ Tấn. (BT)

Advertisements

One thought on “Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 6.1

  1. Pingback: Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Đường Thất Công Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s