Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 6.2

Tôi nói một cách đầy tha thiết: “Tôi sẽ không chạy đâu, tôi đảm bảo tuyệt đối sẽ không bỏ chạy, anh phải tin tôi, chúng ta vốn không biết nói dối, anh xem, anh cao lớn như vậy, tôi có bỏ chạy cũng không thể vượt qua anh được”.

Mặc dù tôi nói rất có lý, nhưng anh ta lại không hề nghe theo, vẫn túm lấy hai tay tôi, ép chặt người tôi vào tường trong tư thế vô cùng ngượng ngùng đó, hồi lâu mới nói: “Nhan Tống, anh mãi chưa có cơ hội để hỏi em, bao nhiêu năm qua, em sống có tốt không?”.

Tôi sững người lại, câu nói “bao nhiêu năm qua” của anh ta đã kích động tới tôi, mùa hè năm cuối cấp ba đó lập tức hiện lên như một bộ phim được chiếu lại, bất ngờ ập tới xâm chiếm đầu tôi. Thực ra, cho tới bây giờ, tôi vẫn thường xuyên mơ thấy, chỉ có điều không xuyên suốt như ngày hôm nay, chỉ là những hình ảnh rời rạc, ví dụ như khi mẹ của Lâm Kiều tặng cho tôi một cái bạt tai, hay như tôi đã quỳ suốt hai ngày trời dưới tòa nhà của gia đình Tô Kỳ, hoặc như mẹ tôi đã bị chiếc xe cảnh sát rú còi ầm ĩ bắt đi, như lưỡi dao dính đầy máu, mạch máu cổ tay cắt được một nửa rồi mà vẫn không dám cắt hết…

Đó là năm năm về trước, khi Lâm Kiều và Tô Kỳ ở bên nhau được ba năm, cũng là năm thứ ba tôi thầm yêu Lâm Kiều.

Từ năm lớp Mười, tôi đã bắt đầu thích Lâm Kiều, sau khi Lâm Kiều và Tô Kỳ kết đôi, chịu ảnh hưởng từ những cuốn tiểu thuyết ở thời kỳ đầu ca tụng người thứ ba của Quỳnh Dao, tôi cũng từng nghĩ liệu mình có nên tranh giành một phen. Nhưng hồi đó, rốt cuộc tôi chỉ mới mười bảy tuổi, không hề có kinh nghiệm làm người thứ ba, hơn nữa, mạng internet khi ấy cũng không phổ biến như hiện nay, không thể lên diễn đàn tìm kiếm một tấm gương làm kẻ thứ ba thành công của người đi trước để hướng dẫn chỉ bảo cho tôi, phần thắng của tôi hiển nhiên rất mong manh. Nhưng tôi bị tác động bởi tình cảm trong lòng, quả thực rất muốn trở thành người chiến thắng, sau khi suy nghĩ rất lâu, tôi quyết định về nhà hỏi bà ngoại thông thái của mình. Bà ngoại khi biết mọi chuyện, vô cùng phẫn nộ: “Bà đã đọc cho cháu nghe bao nhiêu tiểu thuyết tình cảm của Quỳnh Dao như vậy, chính là muốn nói với cháu rằng không thể làm kẻ thứ ba được, phá hoại hạnh phúc của người ta chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu. Cháu xem, Tân Nguyệt cách cách cuối cùng cũng chết đấy thôi, hừ, chết là còn may. Nhan Tống Tống, bà nói cho cháu biết, nếu cháu thật sự phá hoại tình cảm của người ta thì cứ đợi xem bà có đánh chết cháu không”.

Hồi đó bà ngoại tôi đã ngoài sáu mươi tuổi, nhưng vẫn luôn chú ý giữ gìn sức khỏe nên bà rất dẻo dai khỏe mạnh. Tôi sợ bị bà đánh chết, nên đã thử loại bỏ chút tâm tư tình cảm với Lâm Kiều ngay từ khi còn trong trứng nước. Nhưng đây quả thực là một việc rất khó khăn, mỗi khi tôi cảm thấy mình đã gần như không còn thích Lâm Kiều nữa thì anh ta lại chủ động xuất hiện trước mặt tôi, dùng một cây kem gấu hay một gói mứt trần bì là có thể dễ dàng đập tan toàn bộ thành lũy phòng ngự của tôi. Tôi biết, anh ta chỉ tiện tay mua thêm cho tôi một gói khi mua đồ ăn vặt cho Tô Kỳ, nhưng vẫn không có cách nào cưỡng lại được sự ấm áp dịu dàng vô tình để lộ ra đối với một người bạn.

Cặp đôi Lâm Kiều và Tô Kỳ là hình mẫu hoàn hảo mà mọi người hướng tới. Hồi đó, dưới ảnh hưởng của nền kinh tế thị trường, trong ngôi trường cấp ba trọng điểm cấp quốc gia này của chúng tôi, phần lớn các cặp đôi là những anh chàng đẹp trai như khủng long và những cô nàng xinh như công chúa ếch, vì thế mà phần tử trí thức trong trường đều lắc đầu thở dài ngao ngán, họ cảm thấy môi trường nhân văn như vậy đã ảnh hưởng tới thị hiếu thẩm mỹ của số đông. Trong khi đó, sự kết hợp giữa Lâm Kiều và Tô Kỳ lại khiến họ như nhìn thấy ánh bình minh rực rỡ trong cái nền ảm đạm của thị hiếu thẩm mỹ mà đại đa số mọi người lúc bấy giờ đang theo đuổi, bởi thế nên ai nấy đều vui mừng khôn xiết.

Vì thế hiện tại chính là, tôi thích Lâm Kiều, Lâm Kiều và Tô Kỳ lại yêu nhau, nếu như tôi làm người thứ ba, chen vào giữa Lâm Kiều và Tô Kỳ, sẽ không chỉ bị bà ngoại đánh chết, mà còn bị năm nghìn giáo viên cùng học sinh toàn trường nguyền rủa, khinh bỉ. Áp lực lớn như vậy đã đè nặng lên tôi suốt nửa học kỳ cuối cùng cũng được giải tỏa, đó chính là quyết định giữ khoảng cách với Lâm Kiều và Tô Kỳ để tránh một ngày nào đó, bản thân tôi không kiềm chế được lại đi vào ngõ cụt làm kẻ thứ ba.

Nhưng điều tồi tệ là, Lâm Kiều lại không muốn giữ khoảng cách với tôi.

Sau một tuần liên tục từ chối cùng nhau đi về, cuối cùng, anh ta nổi giận: “Em trở nên lắm điều từ bao giờ vậy? Bảo em cùng về thì cùng về, còn lảm nhảm gì nữa chứ?”.

Bên ngoài, trời đã chuyển sang sắc đen. Tô Kỳ đang đứng ngoài cửa lớp học hững hờ sửa móng tay.

Tôi cười hì hì: “Đó chẳng phải là vì không muốn làm bóng đèn đường cho hai người hay sao?”.

Lâm Kiều nói: “Mùa đông tan học muộn, em lại thuê nhà trọ ở bên ngoài, một mình đi về nhà, anh và Tô Kỳ đều không yên tâm”.

Tô Kỳ mỉm cười níu lấy cánh tay của Lâm Kiều: “Đúng vậy, đưa cậu về nhà xong bọn tớ đi chơi cũng được. Tống Tống, cậu còn chần chừ không đi nhanh thì sẽ lỡ mất buổi xem phim của tớ và Lâm Kiều đấy!”.

Lâm Kiều quay đầu lại mỉm cười với cô ấy.

Tôi thu dọn xong cặp sách, nói: “Được thôi, nếu hai người đã muốn học tập tinh thần Lôi Phong thì để cho hai người có cơ hội vậy”.

Tô Kỳ vòng tay ôm eo Lâm Kiều, ngồi vào yên sau xe đạp, áo khoác lông vũ trắng muốt nổi bật lên mái tóc đen huyền, khi mỉm cười là má lúm đồng tiền lại hiện ra.

Hồi đó tôi nghĩ, trong ti vi đã nói Mao Ninh và Dương Ngọc Bảo là một đôi kim đồng ngọc nữ, nói một cách khách quan, Lâm Kiều và Tô Kỳ quả thực cũng giống như vậy. Quãng đường về nhà trở nên xa vời vợi.

Advertisements

One thought on “Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 6.2

  1. Pingback: Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Đường Thất Công Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s