Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 7.1

Chương 7

Tôi bị ép buộc dằn vặt giữa Lâm Kiều và Tô Kỳ hệt như trong chốn nước sôi lửa bỏng cứ như vậy trong suốt hơn một học kỳ.

Buổi sáng đi học, ở bên bọn họ, buổi trưa ăn cơm, ở bên bọn họ, buổi chiều tan học vẫn phải ở cạnh bọn họ. Việc này khiến tôi nhanh chóng trở thành một học sinh ngoan ngoãn rất thích lên lớp học và thích vào nhà vệ sinh. Bởi vì chỉ có trong giờ học và lúc vào nhà vệ sinh, họ mới không cần tôi ở cạnh.

Nhưng cũng rất nhanh vài ngày sau sự kiện Trung Quốc gia nhập tổ chức WTO, cuối cùng tôi đã bị mất khoảng thời gian quý báu được tự do vào nhà vệ sinh, bởi vì Tô Kỳ hồ hởi phát hiện ra việc tôi và cô ấy có cùng giới tính là sẽ được nắm tay nhau bước vào nhà vệ sinh.

Tôi cảm thấy rằng nếu một ngày nào đó, bọn họ thuê phòng hẹn hò với nhau thì chắc sẽ mời tôi làm quan sát viên, nhưng trong ba năm học cấp ba, rốt cuộc họ có thuê phòng nghỉ hẹn hò hay không, đến nay vẫn là một ẩn số chưa có lời giải. Đám bạn học ai cũng cảm thấy tôi là một bóng đèn, nhưng đồng thời bọn họ cũng vô cùng băn khoăn, với tư cách là một bóng đèn, tôi lại có thể chung sống hòa thuận với cả nhân vật nam, nữ chính như vậy, tôi quả là một bóng đèn hài hòa.

Trong quá trình rèn luyện đau khổ suốt cả một học kỳ đó, tâm hồn tôi cũng đã được thăng hoa.

Ban đầu, chỉ nhìn thấy họ cầm tay nhau, tôi liền buồn bực suốt cả ngày, thậm chí còn muốn bỏ thuốc độc vào trong phần cơm của Tô Kỳ, nhưng khi kết thúc học kỳ, tôi đã có thể ngồi bên cạnh canh chừng giúp khi họ ôm hôn nhau.

Sự chung thủy và si mê mà Lâm Kiều giành cho Tô Kỳ là liều thuốc ngọt ngào đè nén những suy nghĩ đen tối luôn che giấu trong lòng đó của tôi. Anh là một người bạn trai tốt, thủy chung, kiên định. Một người luôn yêu đơn phương anh như tôi hiển nhiên là tương lai vô cùng ảm đạm, có thể cạo đầu xuất gia, nương thân chốn cửa Phật được.

Hồi đó tôi đã từng nghĩ, rõ ràng tôi thân với Lâm Kiều trước Tô Kỳ, rõ ràng là trong lúc anh còn chưa biết Tô Kỳ rốt cuộc ngồi bàn mấy, tổ mấy, tôi đã có biết bao cơ hội để ra tay, nhưng cuối cùng lại có kết quả như vậy, chỉ có thể than một câu, duyên phận thật kỳ diệu đến mức không thể diễn tả nổi.

Tôi viết tên anh trong cuốn sổ nhật ký của mình, Lâm Kiều, Lâm Kiều, Lâm Kiều. Viết bằng lối chữ Thảo có nghĩa là hôm nay anh rất buồn bực, viết bằng lối chữ Lệ có nghĩa là hôm nay anh rất bình tĩnh, viết theo thể chữ Hành có nghĩa là hôm nay anh rất vui vẻ, viết theo lối chữ Khải có nghĩa là hôm nay anh rất trầm lặng. Tôi biết rất rõ, trong thời đại mà ngay cả bao cao su cũng không an toàn này thì cuốn nhật ký có mã khóa cũng không đáng tin cậy như trong tưởng tượng của mọi người, nhưng, tình cảm vấn vương đầy ắp trong tâm trí quả thực không tìm được nơi để giãi bày, vì vậy, chỉ dám viết tên anh hết lần này tới lần khác trên trang nhật ký, Lâm Kiều, Lâm Kiều, Lâm Kiều. Không lâu sau, tôi đã có thể nắm bắt được một cách thành thục tất cả các cách viết của hai chữ Lâm Kiều, nhưng tiếc một điều, kỹ năng này mãi mãi không thể biểu diễn trước mặt người khác được.

Học kỳ hai của năm lớp Mười một, cuốn sổ nhật ký viết toàn tên của Lâm Kiều cuối cùng đã bị tôi bỏ quên, sau một hồi chạy lòng vòng, cuối cùng rơi vào tay của Tô Kỳ. Thực ra, người bạn nhặt được cuốn nhật ký này suy nghĩ rất đơn giản, cậu ấy sau khi đập vỡ hộp khóa của cuốn sổ, phát hiện ra mỗi dòng nhật ký đều viết tên của Lâm Kiều, đương nhiên sẽ đoán thứ đó là của Tô Kỳ. Vừa hay cậu ấy lại rất tốt bụng, lập tức đến lớp tôi trả lại cuốn nhật ký cho cô ấy.

Từ phòng tự học về, vừa hay nhìn thấy Tô Kỳ đang ngồi ở chỗ tôi với vẻ mặt trắng nhợt, trên tay là cuốn nhật ký của tôi, ổ khóa đã bị đập vỡ.

Lúc đó tôi nghĩ, tốt thôi, ngày này cuối cùng cũng đã tới, biết rồi hả, biết rồi thì hãy tránh xa tôi ra một chút, tôi vốn không muốn gây ra tội lỗi này.

Tô Kỳ là một nữ sinh vô cùng yêu thích môn tiếng Anh, hơn nữa sự yêu thích của cô ấy không giống tôi, không phải vì Lâm Kiều là một học sinh giỏi môn tiếng Anh mà yêu mến môn Anh văn. Sự yêu thích của cô ấy xuất phát từ tình cảm chân thành trong trái tim. Cô ấy ném cuốn sổ nhật ký của tôi lên bàn cái “bộp“, nói: “Nhan Tống, trước giờ tự học, hãy đợi tôi dưới gốc cây Bạch quả phía sau three teaching building”.

Tôi nói: “Được”, nghĩ một lát rồi lại nói: “Three teaching building là gì?”.

Cô ấy nói: “Tòa nhà giảng đường thứ ba”.

Tôi nói: “Ồ, thế thì không phải là three teaching building, mà là the third teaching building. Hơn nữa mới trước đây, quý bà Chu Thúy Hoa giàu lên nhờ bán dưa chuột chua ngọt đã quyên góp để sửa chữa lại nó, hiệu trưởng trình lên Bộ Giáo dục phê chuẩn đổi tên thành Tòa giảng đường Thúy Hoa, tên viết tắt là Thuy Hoa building”.

Tô Kỳ trừng mắt nhìn tôi một cái.

Tôi nghĩ, hiệp đầu tiên đã toàn thắng, không nên đuổi cùng giết tận, vậy nên vội vàng nói: “Dù sao cũng đứng đợi cậu dưới cây Bạch quả phía sau building đó là được chứ gì”.

Tô Kỳ lại trừng mắt nhìn tôi, tiếng chuông báo vào học vang lên trong ánh mắt đầy phẫn nộ của cô ấy.

Hai cây Bạch quả phía sau tòa giảng đường Thúy Hoa đã rụng hết lá trong mùa đông khắc nghiệt, thân cành khẳng khiu trơ trọi đứng đối diện nhau. Nếu cây cối cũng chia giống đực giống cái, mà hai cây này lại vừa hay là một đực một cái thì quả là một chuyện vô cùng khó xử.

Tô Kỳ hỏi: “Nhan Tống, cuốn sổ nhật ký đó là của cậu phải không?”.

Tôi đáp: “Tớ…”.

Cô ấy át lời: “Tớ luôn nghĩ rằng cậu là ngoại lệ, không ngờ ngay cả cậu cũng bị mê hoặc bởi vẻ ngoài của Lâm Kiều”.

Tôi lại lên tiếng: “Tớ…”.

Cô ấy kêu lên: “Không, đây không phải sự thật”.

Tôi nói: “Tớ…”.

Cô ấy nói: “Hãy nói với tớ, cuốn sổ nhật ký đó không phải của cậu, cậu không hề thích Lâm Kiều”.

Tôi thốt lên: “Tớ…”.

Cô ấy bịt hai tai lại: “Tớ không muốn nghe, tớ không muốn nghe, nhất định cậu đang lừa tớ, cậu là bạn thân nhất của tớ và Lâm Kiều cơ mà”.

Tôi đau khổ nhắm mắt lại: “Bạn à, có thể đợi tớ nói xong rồi hãy đưa ra ý kiến được không?”.

Bây giờ nghĩ lại, thực ra khi đó, tôi hoàn toàn có thể phủ nhận, bởi vì trong cuốn nhật ký không hề có tên Nhan Tống. Nhưng trên thực tế, tôi là một người luôn sốt sắng thừa nhận, dũng cảm thừa nhận, thừa nhận một cách như đổ thêm dầu vào lửa. Tôi nói: “Tô Kỳ, tớ thích Lâm Kiều đã được một năm ba tháng hai mươi mốt ngày rồi, vì vậy sau này đừng có vờ ngốc nghếch nữa, Lâm Kiều muốn tớ đi theo các cậu, để anh ấy vui vẻ, cậu cũng phải ngoan ngoãn cho tớ theo. Không sai, tớ là bạn thân của Lâm Kiều, nhưng tình cảm của tớ đối với cậu lại kém hơn một chút, cậu cũng không thích tớ lắm phải không nào, thực ra tớ có thể nhận ra được. Quan hệ của ba chúng ta như vậy, cả ngày lại quấn quýt bên nhau, đến lúc cậu bị tớ nẫng tay trên thì làm thế nào?”.

Advertisements

One thought on “Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Chương 7.1

  1. Pingback: Năm tháng là đóa lưỡng sinh hoa – Đường Thất Công Tử | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s