Cô phương bất tự thưởng – Chương 2.2

Làm nha đầu hai tháng, Sính Đình đâu được nếm những thứ điểm tâm ngon ngọt thế này, khuôn mặt lộ vẻ ngất ngây, nàng xuýt xoa: “Ngon quá”.

Hai cô gái ngồi trong kiệu tíu tít chuyện trò, dần thân thiết nhau hơn.

Không lâu sau, cả đoàn người đã ra khỏi thành.

Kiệu dừng, Hoa quản gia đứng bên ngoài khúm na khúm núm nói: “Tiểu thư, chúng ta đến rồi”.

Hoa tiểu thư đáp một tiếng, rồi nắm tay Sính Đình ra khỏi kiệu. Vị sư phụ trong chùa đứng bên ngoài đón từ trước dẫn Hoa tiểu thư vào Tĩnh Tư lâu. Xem ra, Hoa gia là đại thí chủ của ngôi chùa này.

Hoa quản gia, gia đinh và phu kiệu đều không được vào Tĩnh Tư lâu. Hoa tiểu thư và Sính Đình vào bên trong, rồi nhanh chóng khóa trái cửa lại.

“Có lúc Hoa quản gia sẽ từ xa nhìn vào qua cái khe cửa kia. Ngươi mặc áo của ta, ngồi ở đó đánh đàn”, Hoa tiểu thư dặn dò thêm, “Nhớ là, tiếng đàn không được dừng quá lâu, không nghe thấy tiếng đàn, có thể sư phụ và Hoa quản gia sẽ vào xem sao”.

Hoa tiểu thư vừa nói, vừa vội vã thay bộ áo cánh của thư sinh đã chuẩn bị sẵn từ nhà, lau sạch son phấn trên mặt, ngay lập tức hóa thân thành chàng công tử tuấn tú. Nhìn sang Sính Đình đã thay xong y phục, Hoa tiểu thư khẽ nháy mắt, động tác rất đỗi nhanh nhẹn, có vẻ như những việc thế này chẳng phải lần đầu.

“Ta đi đây, thời gian đến, ta khắc về.” Nói rồi, Hoa tiểu thư chui vào một góc, tìm nút ấn, mở cửa đường hầm, vẻ dương dương tự đắc: “Ngoài ta và chàng, không ai biết đường hầm này”.

Sính Đình chẳng hề ngạc nhiên vì khi ở vương phủ, nàng đã thấy nhiều đường hầm, gần như là phủ đệ lớn nào cũng có thứ này. Nhìn theo bóng dáng phấn khởi của Hoa tiểu thư đang dần khuất, Sính Đình mỉm cười lắc đầu.

Nàng ngồi trước đàn theo sự dặn dò của tiểu thư, ngón tay nhẹ lướt trên dây đàn.

Cảm giác năm ngón tay chạm vào dây đàn sao mà thân thiết quá!

Sính Đình rất thích chơi đàn. Những ngón tay thon dài của nàng linh hoạt lướt trên dây đàn, tựa như đang uống thứ rượu ngon nhất trần đời, khiến người ta không kìm lòng được mà đắm chìm trong cơn say ngất.

Chẳng khác nào truyền thuyết, mấy ai được gặp cô nương Sính Đình của vương phủ Kính An, nhưng có ai chưa từng nghe đến mưu trí, tài thêu thùa và cả tuyệt kỹ gảy đàn của nàng.

Ngay cả Đại vương cũng phải hâm mộ bởi vương phủ Kính An có một thị nữ tài năng như thế.

Tinh…

Như đang ngồi trước một bàn tiệc thịnh soạn, nếm thử món khai vị, Sính Đình khẽ gảy đàn, âm thanh trầm nhẹ hư ảo lập tức vang lên.

Trầm mà miên man, nhẹ mà khí chất.

Sau chuỗi âm trầm là hàng loạt những thanh âm tươi sáng cao vang, tựa núi rừng bỗng giật mình bừng tỉnh lúc bình minh khi mãnh thú gọi bầy, đàn cò trắng đập cánh bay khỏi rừng.

Khóe môi Sính Đình mỉm cười, những ngón tay thon dài của nàng miệt mài lướt trên dây đàn. Thanh âm trong trẻo vang lên, cuồn cuộn lấp đầy không trung, khiến lòng người vui vẻ thoải mái, rồi lại xúc động thở than.

Hết một khúc, Sính Đình cảm thấy hơi mệt. Nàng lấy khăn tay lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Nghĩ đến lời dặn dò của Hoa tiểu thư, nàng cười khổ sở: “Đàn liên tục thì khác nào muốn mình gảy đứt tay, xem ra tiểu thư không hiểu về đàn rồi”.

Bỗng nhiên, bên ngoài vọng vào giọng nam nhân.

“Cả đời, tại hạ chưa từng được nghe khúc nhạc nào hay đến thế. Không biết tại hạ có được phúc phận ngắm nhìn dung mạo của tiểu thư?”, giọng nói trong trẻo nho nhã, vừa nghe đã có cảm tình.

Chắc chắn người này đứng bên ngoài từ lúc nãy, nghe nàng đàn hết một khúc mới lên tiếng. Rõ ràng là một tri âm.

Nghe tiếng người ngoài cửa, Sính Đình bỗng thấy hơi hoảng hốt. Nàng tự trách mình đã quên mất thân phận, vô tình khoe khoang tuyệt kỹ. Sính Đình ơi là Sính Đình, rõ ràng thân đang ở nước địch, còn khoe khoang gì chứ? Tiểu thư còn đang hẹn hò với tình lang, nếu giờ người kia đẩy cửa bước vào, có phải mọi chuyện đều bị vạch trần hết không?

Ngón tay út của nàng khẽ chạm vào dây đàn, đang định cự tuyệt, người kia bỗng cất tiếng: “Trong tiếng đàn của tiểu thư, tại hạ nhận thấy có nỗi hối tiếc. Xem ra, hôm nay tiểu thư không muốn tiếp kiến tại hạ. Nếu đã như vậy, tại hạ đành chờ đến ngày có duyên gặp gỡ”.

Thật là một công tử thấu hiểu lòng người.

Sính Đình khẽ thở dài, cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Nàng chỉ nghe thấp thoáng có tiếng cười rồi hoàn toàn yên ắng. Sính Đình lặng lẽ đến bên cửa sổ nhìn trộm ra ngoài, hành lang chẳng một bóng người.

Đã rời đi rồi sao? Trái tim lo lắng của nàng bỗng nhẹ nhõm hơn, đôi mắt linh hoạt thoáng tia tiếc nuối.

Chần chừ giây lát bên song cửa, thấy Hoa quản gia đang đứng dưới gốc hòe lớn đằng kia nhìn về bên này, nàng vội rụt đầu lại.

Chiều tối, quả nhiên Hoa tiểu thư đã kịp trở về qua đường hầm, mặt mũi hớn hở, gò má ửng hồng, rõ ràng là một ngày vui vẻ. Hoa tiểu thư và Sính Đình thay áo xong, họ gọi Hoa quản gia, rồi lên đường về phủ.

Hai người lên kiệu, dọc đường đi, Hoa tiểu thư ríu rít kể chuyện gặp gỡ tình lang, nói đến đoạn vui vẻ, còn bụm miệng cười khúc khích. Thấy tiểu thư hoạt bát như thế, Sính Đình cũng vui vui.

“Nhưng mà, sao một ngày qua đi nhanh thế.” Nói đến đây, Hoa tiểu thư lại thở dài, “Nếu có thể không thành thân thì tốt biết mấy…”.

Sính Đình cũng thấy ngạc nhiên: “Lão gia yêu thương tiểu thư như thế, sao không để ý đến tâm nguyện của tiểu thư, lại hứa gả cô cho nhà họ Trần?”.

Vừa nhắc đến hôn sự, Hoa tiểu thư mặt mày ủ dột: “Tuy cha thương ta, nhưng nhà ta với nhà họ Hứa là đối thủ trong buôn bán, cha ta không bao giờ chịu gả ta cho con trai của người mà ông hận nhất. Tuyệt đối không được để cha ta biết chuyện này, nếu không, ông sẽ gả ta đi ngay lập tức”.

“Tiểu thư, hôn sự của tiểu thư đã cận kề, không thể trốn tránh mãi được.”

“Ta cũng biết điều này…”, Hoa tiểu thư chán nản nhìn Sính Đình, rồi chợt như nghĩ ra cách, nàng ta nắm chặt tay Sính Đình, chằm chằm nhìn nàng, nói: “Tiểu Hồng, chỉ cần ngươi không thêu xong áo cưới, ta sẽ không phải xuất giá nữa? Diệu kế, quả là diệu kế. Hằng ngày ngươi hãy tìm cách cắt vài chỗ trên áo của ta, để vú Trần và bọn họ thật bận rộn, được không?”. Nàng ta đắc ý nháy mắt với cô a hoàn.

Trong lòng thầm kêu gào, thật ngây thơ non nớt, Sính Đình không kìm được, liếc xéo tiểu thư một cái. Nàng đang định nói rằng chủ ý của Hoa tiểu thư thực không cao minh, thì ngoài kiệu truyền đến tiếng động lạ.

Một đám nam nhân không biết từ đâu đến đang vây kín kiệu của họ, rồi tới mười mấy con ngựa chầm chậm lại gần.

Đám người kia tuy ăn vận như thường dân, nhưng nét mặt vô cùng tinh anh, hành động cực kỳ thống nhất.

Sắc trời đã tối, kiệu nhà họ Hoa vẫn chưa vào thành, trên đường cũng chẳng còn người qua lại. Cứ ngỡ gặp đám cướp đường, phu kiệu vội túm tụm lại một góc. Hoa quản gia còn tạm gọi là tận tâm bảo vệ chủ nhân, khuôn mặt béo mập co quắp, miễn cưỡng đứng bên kiệu, chắp tay nói với tên nam nhân trẻ tuổi có vẻ như dẫn đầu đang xuống ngựa tiến về phía họ: “Trong kiệu là tiểu thư nhà chúng tôi. Hôm nay chúng tôi ra ngoài dâng hương, số bạc mang theo đã quyên góp hết ở chùa, còn lại chẳng đáng bao nhiêu…”.

Nam nhân trẻ tuổi khuôn mặt thanh tú, thấy điệu bộ luống cuống nói không ra lời của Hoa quản gia bèn mỉm cười bảo: “Quản gia hiểu lầm rồi, ta chỉ thay mặt chủ nhân đến tặng lễ vật”. Đoạn, quay lại phía kiệu, hắn cúi người cất giọng sang sảng: “Tại hạ vô lễ khiến tiểu thư hoảng sợ”.

Vốn quen được nuông chiều không biết hiểm nguy, Hoa tiểu thư chỉ cảm thấy việc này thật thú vị, liền hỏi vọng qua rèm che: “Chủ nhân nhà ngươi muốn tặng lễ vật gì?”.

“Tài đàn của tiểu thư có một không hai, chủ nhân lệnh cho tại hạ mang cây đàn cổ này tặng cho tiểu thư.”

Bất chợt giật mình, Sính Đình nghĩ ngay đến nam nhân cầu kiến mình ngoài cửa hôm nay. Nàng nói nhỏ vào tai Hoa tiểu thư một câu.

“Chủ nhân ngươi là ai?”, Hoa tiểu thư lại hỏi.

Nam tử kia hết sức lễ độ trả lời: “Mong tiểu thư thứ lỗi, chủ nhân chưa cho phép tại hạ nói ra tên người. Nhưng chủ nhân bảo, sau này có duyên nhất định sẽ đến phủ thăm hỏi”. Nói xong, nam nhân kia lại hành một lễ, trao tận tay cây đàn cổ cho Hoa quản gia rồi lập tức rời đi.

Thấy nam nhân ấy rời đi, những người khác dần dần tản ra, theo sau chàng trai trẻ.

Nhìn đám người lạ mặt dần khuất, Hoa quản gia thở phào nhẹ nhõm, đưa cây đàn cổ vào trong kiệu, thở hắt ra, nói: “Thật đã dọa ta một trận! Khà khà, chắc chắn vị công tử lắm tiền kia đã nghe thấy tiếng đàn của tiểu thư ở Tĩnh Tư lâu. Tôi cũng cảm thấy tiếng đàn của tiểu thư hôm nay thật khác, khiến quản gia tôi phải ngơ ngẩn ngồi nghe”.

Hoa tiểu thư nhìn Sính Đình, khẽ bảo: “Hóa ra tài đàn của ngươi thật xuất sắc, ta không nhận ra đấy”.

Sính Đình cúi xuống nhìn cây đàn cổ, thân đàn làm từ gỗ ngô đồng lâu năm. Nàng gập ngón tay gõ nhẹ, âm vang vang lập tức từ thân đàn phát ra.

Mặt Sính Đình biến sắc: “Đàn cổ Phượng Đồng[1] ư?”.

Đàn cổ Phượng Đồng vô cùng quý hiếm, thiếu gia không tiếc ngàn vàng vẫn không có được nó. Chẳng biết người đó thân phận thế nào mà có thể dễ dàng đem tặng thứ quý hiếm như vậy.

“Đàn quý tặng giai nhân, không ngờ vô tình ta lại trở thành bà mối, hứng thú quá.” Hoa tiểu thư vui mừng, nói với Sính Đình: “Người đó nói khi nào có duyên, chủ nhân của họ sẽ đến phủ thăm hỏi, chắc chắn là có ý với ngươi rồi”. Phong tục ở Quy Lạc và Đông Lâm đều phóng khoáng, nữ tử nói chuyện tình ái mà chẳng hề bẽn lẽn.

Có ý với mình sao? Sính Đình lặng lẽ đánh giá cây đàn.

Tâm tư tựa như cơn gió từ đâu bất ngờ thổi tới, mơn man nhấn chìm nàng, muôn vàn cơn sóng lòng lơ đãng gợn lăn tăn.

Đối phương hành sự quyết đoán, biết thắt biết mở, biết nắm biết buông, đầu tiên là nghe tiếng đàn ngoài cửa, kế đến thì mở lời cầu kiến, không được cầu kiến lại từ tốn cáo lui, lúc này đây còn sai người mang tặng đàn để khoa trương thanh thế. Mỗi bước đều ẩn chứa ý tứ sâu xa, rất đúng với binh pháp.

Tuy chưa từng gặp mặt, nhưng người đó cũng khiến lòng hiếu kỳ của Sính Đình trỗi dậy.

“Tiểu Hồng, nhìn ngươi thẫn thờ ngắm chiếc đàn kìa”, Hoa tiểu thư khẽ đẩy vai nàng, cười nói.

Sính Đình bất giác mỉm cười, ánh mắt vẫn chẳng rời cây đàn cổ.

Đông Lâm không phải vùng đất cát tường, vẫn nên cẩn thận thì hơn.


[1] Phượng đồng là loài cây nở đầy hoa màu trắng hoặc phấn hồng, tựa như phượng hoàng nằm trên cây, nó tượng trưng cho điềm lành ngàn năm mới gặp một lần.

 

Advertisements

One thought on “Cô phương bất tự thưởng – Chương 2.2

  1. Pingback: Cô phương bất tự thưởng – Phong Lộng | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s