XEM NHƯ ANH LỢI HẠI, ĐỒ XẤU XA! – Chương 1.1

Cố Tịch nhớ rằng dì đã từng coi bói cho cô, nói trước năm hai mươi bảy tuổi cô khỏi phải yêu đương gì, bởi vì tất cả đều sẽ kết thúc một cách vô cớ, chân mệnh thiên tử của cô sẽ từ trên trời rơi xuống vào năm cô hai mươi bảy tuổi.

Cố Tịch ban đầu không tin.

Năm hai mươi hai tuổi, cô yêu một chàng trai, ba tháng sau chia tay, bạn trai gương vỡ lại lành với thanh mai trúc mã của anh ta.

 Hai mươi ba tuổi, cô yêu lần nữa, hai tháng sau chia tay, cô bị kẻ khác cướp mất. Đúng, vì bạn trai của cô và kẻ thứ ba rất tâm đầu ý hợp, nên cô đã “bị cướp bạn trai” một cách vô tội.

Hai mươi tư tuổi, cô lại cố chấp yêu thêm người nữa, ai đó trước đêm tốt nghiệp đã thản nhiên nói với cô rằng, anh ta vì muốn xuất ngoại mà phải đính hôn với con gái của giáo sư.

Dì ơi, cái miệng quạ của dì có thể nào chuẩn hơn được không!

Tốt nghiệp xong, Cố Tịch không dám lại gần đàn ông. Mấy anh chàng đẹp trai đều trở thành những bông hoa trong mắt, cảm giác thèm ăn trong miệng, không dám hy vọng xa vời nữa.

Vậy là, khi ngày cuối cùng của tuổi hai mươi bảy tới, cô vẫn cô đơn.

Đúng lúc Cố Tịch đang định gào thét với dì rằng cái miệng thần cũng có lúc tính sai, thì không ngờ, trước mấy tiếng đồng hồ khi bước sang tuổi hai mươi tám, cô đã gặp phải kẻ đó, một sinh vật bụng dạ chứa đầy mưu mô, cô bắt đầu suy sụp!

Chương 1:  Mới quen

Cố Tịch mặt mày đau khổ từ nhà vệ sinh khách sạn bước ra, cảm giác buồn nôn lại ập đến. Cô rủa thầm một câu rồi dựa vào tường, hơi cúi xuống định nôn hết những thứ khác lạ trong dạ dày ra. Nhưng cái cảm giác vướng mắc ở cổ họng, không lên không xuống được ấy lại khiến cô càng thêm khó chịu.

Biết sớm thế đã không ăn nhiều như vậy. Nhưng thấy đồ ăn ngon mà không ăn thì chẳng phải có lỗi với danh xưng “Mỹ thực tiểu bá vương” của cô hay sao? Hơn nữa Phương Phi còn ăn nhiều gấp mấy lần cô, sao cô nàng không bị gì, lẽ nào cô đã ăn quá nhiều hải sản? Cố Tịch bực bội bước vào thang máy, yếu ớt dựa lên vách tường, chịu đựng cảm giác bị cả bụng lẫn dạ dày hành hạ.

Cố Tịch nhìn đèn thang máy từ từ thay đổi, nghĩ đến chuyện hôm nay không chỉ là ngày công ty tổ chức ăn tất niên, mà trùng hợp cũng là sinh nhật đón chào tuổi hai mươi tám của cô. Mọi năm công ty mở tiệc vào cuối tháng Mười hai, nhưng năm nay do Tết đến muộn, mà cuối tháng Mười hai nhiệm vụ kinh doanh quá nặng nên mọi người đều tập trung tinh thần hoàn thành nhiệm vụ. Vì thế Tổng giám đốc Mã vĩ đại đã dời tiệc tất niên trễ hơn một tháng. Kết quả là bữa tiệc được định vào ngày mùng Tám tháng Mười hai.

Lúc đó, Phương Phi vừa nghe tin này xong liền nháy mắt với cô, “Cậu lời rồi, năm nay công ty làm sinh nhật giúp cậu đó!”. Cố Tịch ngoài mặt thì tỏ vẻ không tình nguyện: “Sinh nhật mà, phải để dành còn mừng với người đặc biệt chứ”, nhưng trong lòng lại vui chết đi được. Hơn nữa nghe nói tiệc vẫn là kiểu buffet ở Hoa Mỹ Đạt, Cố Tịch chỉ nghĩ thôi mà đã bắt đầu chảy nước miếng. Đối với người thích ăn ngon như cô, ăn được những món ngon tuyệt đỉnh đã là chuyện hạnh phúc nhất cuộc đời rồi.

Quả nhiên cô còn chưa dứt lời, Phương Phi đã liếc một cái đầy vẻ kỳ thị, “Xin hỏi Cố mỹ nữ, người đặc biệt mà cậu nói đã ra đời chưa?”. Cố Tịch vội lau mép, kìm lại nước dãi sắp chảy ra, dịu dàng cười với Phương Phi, “Người đặc biệt nhất của tớ đương nhiên là Phi Phi cậu rồi”. Phương Phi trừng mắt, “Cậu còn bám riết lấy tớ thì sang năm tớ vẫn chưa ra khỏi bảng được đâu! Chỗ nào vui thì cút ra chỗ đó mà chơi đi”. Cố Tịch cười nịnh bợ, ôm cổ Phương Phi, “Chúng ta là chị em tốt, đương nhiên phải đồng cam cộng khổ, cùng tiến thoái. Yên tâm, đợi tớ ra khỏi bảng rồi, sẽ nhường cậu ngôi đầu bảng”. Bảng này, không biết là tên biến thái nào trong công ty đã xếp hạng, gọi là “Bảng gái ế Lương Thịnh”, mà bất hạnh hơn là Cố Tịch và Phương Phi đều vinh hạnh đứng đầu. Phương Phi mỗi lần nhắc đến đều nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng họ là mỹ nữ, nhưng lại bị gọi là gái ế, thật không cam tâm. Cố Tịch thì hoàn toàn không quan tâm, không phải cô không muốn yêu, mà thực sự là có nỗi khổ bất đắc dĩ.

Cố Tịch thấy thang máy sắp đến tầng cuối, cô chống vào vách đứng thẳng dậy, cảm giác khó chịu ở dạ dày lại dâng trào, cô nôn khan mấy lần mà vẫn không đỡ hơn.

Vừa ra khỏi khách sạn thì bị cơn gió lạnh ùa tới, Cố Tịch run lẩy bẩy. Hôm nay lạnh thật! Trời đang lất phất mưa, tí ta tí tách như muốn ngấm vào trong tim. Cô do dự chẳng biết có nên về thẳng nhà hay không. Năm nay công ty thật rộng rãi, không chỉ mở tiệc buffet mà còn đặt phòng ở bar Hồi Quy để nhân viên được chơi bời một phen thoải mái. Cố Tịch không mặn mà lắm, vốn đã nói ăn xong sẽ về nhà nhưng Phương Phi lại muốn đi.

Lúc nãy Cố Tịch vẫn đang đau khổ giải quyết trong toilet, Phương Phi đã gọi điện đến giục loạn cả lên. Cô đành bảo cô nàng đi trước, còn mình sẽ gọi taxi đến sau. Nhưng lúc này khi đứng trước cửa khách sạn, cô nhận ra mình đã sai lầm nghiêm trọng. Phương Phi đã mang theo cả áo khoác và túi xách của cô đi. Đồng phục nhân viên của cô chỉ là một chiếc áo len mỏng thêm áo sơ mi, thắt cà vạt. Cô không chỉ lạnh đến run lẩy bẩy mà trên người còn chẳng có xu nào, bi thảm hơn, chìa khóa nhà của cô lại ở chỗ Phương Phi! Cố Tịch thầm rủa trong lòng, xem ra cô phải chạy đi tìm Phương Phi rồi.

Cố Tịch bước nhanh ra bãi đậu xe, lúc này không thể bắt được taxi ở cửa khách sạn, cô định qua con đường đối diện để vẫy xe.

Cố Tịch đứng bên vệ đường, nhìn dòng xe chạy nhanh trong mưa, không chiếc taxi nào còn trống. Cô không ngừng run rẩy, chết tiệt, hôm nay chỉ có 7°C, mà cô lại mặc quần áo phong phanh đứng dầm mưa thế này. Phi Phi chết tiệt, chỉ biết chơi, không nghĩ rằng cô có khả năng sẽ bị đông cứng mà chết! Cố Tịch khó khăn lắm mới trông thấy từ xa một chiếc taxi còn trống, vội vàng vẫy tay điên cuồng. Nhưng bất hạnh là khi chiếc xe sắp đến gần, bên đường bỗng xuất hiện một người đàn ông nhảy ra chặn xe lại. Cố Tịch trợn mắt nhìn chiếc xe lướt qua mình, gã đàn ông kia còn ngồi trong xe vẫy tay bye bye cô nữa chứ! Hừ, chẳng có phong độ gì cả!

Mưa càng lúc càng nặng hạt, hạt mưa tuy nhỏ nhưng mỗi lúc một mau, nước bắt đầu lăn từ thái dương xuống. Cố Tịch xoa mũi, giậm giậm chân, hôm nay không bệnh mới lạ. Nhưng có lẽ là vì lạnh nên cảm giác khó chịu trong dạ dày hình như không còn nhiều nữa.

Cuối cùng, một chiếc taxi trống đi đến, Cố Tịch vừa huơ huơ tay vừa chạy tới. Taxi dần đậu lại ven đường, đúng lúc cô đang mở cửa xe định ngồi vào thì bị tiếng khóc sau lưng làm cho giật mình. Cố Tịch quay lại nhìn, gần đó là hai mẹ con, người mẹ bế đứa con gái bé bỏng căng dù đứng bên đường, cô bé chỉ khóc oa oa, người mẹ đành vừa an ủi vừa cuống quýt nhìn Cố Tịch. Cô nhìn họ, do dự, tài xế bực bội thúc giục, “Có đi hay không?”.

Cố Tịch sụt sịt mũi, nói lớn với hai mẹ con đang tới gần, “Hai người định đi đâu?”. Người mẹ nghe thấy Cố Tịch gọi thì vội vàng chạy lúp xúp: “Đến bệnh viện Số Sáu, con gái tôi sốt”. Cố Tịch nghe thế thì nhíu mày, không thuận đường. Đành vậy, không thể để cô bé bị cảm lạnh trong mưa được. Cô lùi ra sau, ra hiệu cho họ lên xe, người mẹ cảm kích rối rít cảm ơn, đến khi vào trong xe rồi mà vẫn không ngừng lẩm nhẩm, “Người tốt còn nhiều lắm”. Cố Tịch đóng cửa xe lại, nhìn chiếc xe chạy xa dần.

Cố Tịch tiếp tục đứng bên đường đợi xe, điện thoại của Phương Phi mãi không gọi được, có lẽ đang ở trong quán bar nên không nghe thấy. Mưa làm nhòa mắt, Cố Tịch dụi mắt trái, tệ quá, chớp chớp mắt, chỉ thấy mắt trái mờ nhòe. Khóc không ra nước mắt, cô đã dụi bay mất kính sát tròng mắt trái rồi, Cố Tịch cúi xuống nhìn vũng nước dưới chân, không phải chứ! Đúng là nhà dột còn gặp mưa dầm, có chuyện gì thảm hơn nữa không? Sinh nhật mừng tuổi hai mươi tám của cô lẽ nào phải đứng trong mưa gió lạnh lẽo, mở trừng mắt nhìn người khác cướp taxi? Phi Phi, tớ hận cậu! Cố Tịch vừa thầm rủa vừa nheo nheo đôi mắt mờ tịt vẫy tay liên tục, bây giờ chỉ có thể chờ đợi bác tài hảo tâm nào đó cứu vớt cô thôi.

Cuối cùng Thượng đế đã phái một bác tài tốt bụng đến trước mặt cô, một chiếc taxi từ từ dừng lại bên cạnh. Cố Tịch đang định kéo cửa ngồi vào trong thì cửa sau đã tự động mở ra. Cô giật mình lùi lại, đôi mắt mờ nhòe chỉ trông thấy một người đàn ông thò đầu ra, giọng nói trầm trầm vang lên, “Cô là nhân viên của Lương Thịnh phải không?”.

Cố Tịch ngớ ra ba giây rồi gật đầu thật nhanh. Thị lực tuy không rõ lắm nhưng vẫn có thể nhận ra người ngồi trong xe cũng mặc đồng phục nhân viên màu đen giống cô, trên cổ thắt cà vạt của Lương Thịnh. Cố Tịch lúc này chợt cảm thấy cà vạt của Lương Thịnh thật là đẹp, nhớ lại ban đầu cô đã vô cùng đau khổ khi thắt cái cà vạt này, vì cảm thấy cà vạt hoa hòe hoa sói đó xấu kinh khủng. Người này là đồng nghiệp trong Lương Thịnh, Cố Tịch rút ra kết luận.

“Lên xe đi, tôi cũng đang định đến bar Hồi Quy đây”, người đàn ông ngồi sâu vào bên trong, bảo cô nhanh lên xe.

Cố Tịch không do dự nữa, chui vào trong xe, lúc này cứ đứng bên ngoài chịu lạnh là kẻ ngốc. Tuy trong lòng cô vẫn đang lẩm bẩm, người này sao mình chưa từng gặp? Nhưng bộ đồng phục trên người anh ta chắc không biết nói dối, vì hình như cô còn nhìn thấy bảng tên của anh ta trên ngực áo cũng giống của cô. Tuy thị lực không tốt, căn bản không nhìn rõ tên, nhưng chí ít có thể chắc chắn người này không phải kẻ xấu bắt cóc thiếu nữ. Hừm… tuy cô không thể tự xưng là thiếu nữ, nhưng mẹ đã nói, không được có cái tâm hại người, nhưng không thể không đề phòng người khác.

Advertisements

One thought on “XEM NHƯ ANH LỢI HẠI, ĐỒ XẤU XA! – Chương 1.1

  1. Pingback: Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa! – Hốt Nhiên Chi Gian | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s