Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa! – Chương 1.2

Cửa xe vừa đóng lại, Cố Tịch bỗng được không khí ấm áp trong xe vây quanh. Có lẽ do chịu lạnh quá lâu bỗng nhiên được sưởi ấm khiến cô không quen nên hắt xì liền ba cái. Cố Tịch bịt miệng, ngại ngùng gật đầu với người bên cạnh. Anh chàng đó vẻ mặt tỉnh bơ lấy trong túi ra một bịch khăn giấy, rút một tờ đưa cho cô.

Cố Tịch vội nhận lấy lau mũi, nước trên mặt liền thấm ướt miếng khăn giấy, cô ngại ngùng lau mặt, nhưng tay cũng ướt nước, càng lau càng ẩm. Người đàn ông lại đưa một tờ khác, Cố Tịch vội vàng lau mặt. Khi cô nắm chặt tờ giấy thứ hai ướt đẫm trong tay, nước từ tóc vẫn tiếp tục nhỏ xuống khuôn mặt, Cố Tịch cảm thấy bản thân thật thê thảm. Chính lúc cô đang do dự có nên xin thêm khăn giấy nữa không thì người đàn ông lại đưa cả bịch khăn cho. Cố Tịch chỉ thấy mặt nóng lên, vội vàng nhận lấy, lau mặt và tóc, khi cuối cùng đã lau hết nước, Cố Tịch mới nhận ra cô vẫn chưa biết tên người ta.

Cố Tịch mở đôi mắt lờ mờ của mình nhìn người ấy, hai bên thị lực không cân bằng hại cô nhìn đồ vật nào cũng đều thấy như có hai cái. Gương mặt người ấy trở thành những hình ảnh chồng chéo dao động trước mắt, cô nuốt nước bọt mở miệng, “Chào anh, tôi là Cố Tịch, phòng Kế hoạch. Anh thuộc phòng nào thế?”. Nhân viên trong công ty, cô thường có ấn tượng, nhưng người này cô chưa từng gặp.

Người ấy trả lời đơn giản, “Tôi là Vi Đào, người mới”. Cố Tịch ngẩn ra, công ty dạo trước có một đợt nhân viên mới, nghe nói đang trong quá trình đào tạo, có thể vẫn chưa chia bộ phận.

“Cảm ơn anh, nếu không có anh tôi chắc đã chết cóng rồi”, Cố Tịch vẫn không quên cảm kích. Nhưng không biết là vì trong xe quá ấm, hay do cửa xe đóng quá kín, cô cảm thấy dạ dày lại bắt đầu đảo lộn. Ôi, làm ơn đừng, cô lại muốn ói rồi.

Cố Tịch bụm miệng, cố gắng nén cảm giác khó chịu xuống.

Vi Đào nhìn cô không nói gì, cũng giữ im lặng.

Chiếc xe lao nhanh trên đường, Cố Tịch lau lớp sương mờ bám trên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Sắp tới rồi, cô thầm mong xe đến nhanh, cô sắp không chịu nổi nữa, thứ trong dạ dày như đã lên đến cổ họng, nghẽn lại không cho cô nuốt xuống. Cô bịt miệng, ra sức đè nén cảm giác buồn nôn, cuống quýt muốn chết.

Cố Tịch không dám nhìn Vi Đào ngồi cạnh, chỉ có thể bịt miệng, vẻ mặt nhăn nhó khó coi tới cùng cực. Cô biết bộ dạng này của mình chắc chắn rất quái dị.

Cuối cùng chiếc xe dừng trước cửa bar Hồi Quy. Cố Tịch bịt miệng, ngại ngùng nhìn Vi Đào, tay chỉ chỉ vào tài xế, sau đó quay người mở cửa ra ngoài thật nhanh. Thật xấu hổ, không phải cô không muốn trả tiền xe, nhưng thực sự cô không thể mở miệng, cảm thấy dạ dày sắp lộn tung lên rồi.

Cố Tịch bụm miệng, nhanh chóng xuống xe tiến về phía bức tường cạnh quán bar. Đến một góc khuất, cô buông tay, cúi người, định nôn hết ra. Nhưng khi cô muốn nôn thì lại không nôn được, chỉ là nôn khan, cảm giác có một luồng khí trong dạ dày đang chặn đứng những thứ trong đó, không để chúng thoát ra. Cô khó nhọc nôn khan, suýt thì cho ngón tay vào móc họng. Khi cô đang đau khổ thì tiếng của Vi Đào vang lên sau lưng, “Cô vẫn ổn chứ?”.

Cố Tịch cúi người ra sức lắc đầu, chết tiệt, cô không dám quay lại, bây giờ chắc trông cô thảm hại lắm. Cô khoát tay để anh vào trong trước, chỉ cần ở lại một chút là cô sẽ ổn hơn.

Nhưng Vi Đào không rời đi, ngược lại còn đến sau lưng cô, hỏi thêm, “Cô không khỏe à?”.

Không khỏe, rất không khỏe, Cố Tịch vất vả định đứng thẳng lên nhìn Vi Đào, bỗng lưng cô bị vỗ mạnh, chỉ cảm thấy dạ dày nghiêng ngả, những thứ trong đó vượt qua rào chắn, thoát hết ra ngoài.

Cố Tịch bỗng thấy như được giải thoát, cô mặc kệ tất cả mà nôn ra hết, như muốn dốc mọi thứ trong dạ dày ra ngoài. Đến khi dịch đắng trong dạ dày cũng ra, cô mới thấy đỡ hơn. Có một bàn tay to nhẹ nhàng vuốt lưng cô, cô biết là Vi Đào, thật khổ cho anh quá. Cố Tịch yếu ớt dựa vào tường, vẫn cúi người, khóe môi vương đầy dịch vị, nhất định là xấu chết đi được.

Cô nghe sau lưng có tiếng bước chân dần xa, Vi Đào đã lặng lẽ bỏ đi. Cố Tịch thầm thấy hụt hẫng, tuy biết mình hiện giờ rất xấu, nhưng cô vẫn chưa cảm ơn anh mà. Cố Tịch lấy tay quẹt miệng, dần dần đứng lên, dịch sang bên, nhắm mắt dựa vào tường. Cô cần nghỉ ngơi một lúc, vừa nãy nôn tới nỗi mật xanh mật vàng đều ra hết cả.

Lát sau cô nghe thấy tiếng bước chân đến gần, ngạc nhiên mở mắt ra. Vi Đào đang cầm chai nước khoáng và một bịch khăn giấy bước tới. Cố Tịch khẽ cười trong lòng, hóa ra anh chỉ giúp cô đi mua nước thôi.

Vi Đào mở bịch khăn giấy lấy một tờ cho cô, sau đó mở nắp chai nước đưa đến, “Súc miệng cho sạch”.

Cố Tịch cố cười, đón lấy chai nước, dốc một ngụm lớn vào miệng, sau đó nhổ sang bên. Súc miệng xong, cô mới tỉnh táo trở lại.

Cố Tịch đang định cảm ơn thì di động của Vi Đào đổ chuông. Anh lấy điện thoại ra, nhanh chóng bấm nghe, “Tôi đã tới rồi, ở cửa”.

Cố Tịch đoán nhất định là đồng nghiệp trong công ty gọi điện cho anh, đang nghĩ thì di động của cô cũng reo vang.

Cô lấy điện thoại ra, Phương Phi cuối cùng cũng nhớ tới cô, điện thoại vừa thông là tiếng hét của cô nàng xộc vào tai, “Tịch Tịch, sao cậu chưa tới?”.

Cố Tịch cười yếu ớt, “Tới rồi, tớ vào ngay, ở phòng nào?”, cô vừa nghe điện thoại vừa nheo đôi mắt mờ tịt nhìn Vi Đào, anh chỉ nói vài câu rồi cúp máy.

Cố Tịch cũng nhanh chóng cúp máy, cười cảm kích với anh, “Cảm ơn anh”.

Vi Đào lại đáp gọn, “Đừng khách sáo”.

Đối mặt với sự lạnh nhạt của Vi Đào, Cố Tịch nhất thời không biết phải nói gì, cô cầm chai nước, đứng thẳng lên định vào quán bar, nhưng một tiếng gọi đã khiến cô sững người.

“Vi Đào.”

Cố Tịch mở đôi mắt mờ tịt nhìn người đang đến gần, tuy không thấy rõ nhưng giọng nói này cô lại vô cùng quen thuộc. Người đến là Tổng giám đốc Mã Sở Vân của Lương Thịnh, Cố Tịch ngẩn ngơ nhìn Tổng giám đốc Mã đến gần, tới khi lờ mờ thấy sắc mặt kỳ lạ của ông ta, “Cố Tịch, sao cô lại ở đây?”.

Cố Tịch đỏ mặt, ngượng ngập chào, “Chào Tổng giám đốc Mã”. Cô… chỉ là phát sinh tình huống bất ngờ thôi mà.

Mã Sở Vân có vẻ nghi ngờ, quay sang Vi Đào, rất ư tự nhiên đặt tay lên vai trái của anh, nở nụ cười, “Tôi còn tưởng cậu không tìm được chỗ chứ”. Vi Đào cười và nhún vai.

Cố Tịch thấy dáng vẻ thân mật của hai người thì ngớ ra. Nhân viên mới này sao lại oách thế, không chỉ đích thân ông Mã ra nghênh tiếp mà còn khoác vai thân mật đến vậy? Không lẽ, anh ta là họ hàng của Tổng giám đốc Mã?

Đang lúc Cố Tịch suy nghĩ lung tung thì giọng Phương Phi bỗng vang lên như hồn ma, “Tịch Tịch”. Rồi một loạt tiếng bước chân vẳng đến, Phương Phi chạy tới.

Khi nhìn rõ Tổng giám đốc Mã, cô nàng Phương Phi phanh “kít” lại, ngượng ngập cười, “Chào Tổng giám đốc Mã ạ”, sau đó đưa ánh mắt vô cùng cổ quái nhìn Cố Tịch. Cố Tịch chỉ có thể cười, đừng nhìn tớ, tớ cũng không rõ tình hình đây này.

Tổng giám đốc Mã nhìn Phương Phi và Cố Tịch, vỗ vai Vi Đào, “Đây đều là đồng nghiệp trong công ty”. Sau đó thấy bộ dạng ngạc nhiên của hai cô gái, ông ta tỏ vẻ nghiêm túc, trầm giọng giới thiệu, “Đây là Vi Đào, phó tổng mới tới của công ty”.

Cố Tịch hóa đá! Đôi mắt hơi nheo lại giờ trợn to, thật to thật to! Anh ta… anh ta lại là phó tổng giám đốc mới!

Advertisements

One thought on “Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa! – Chương 1.2

  1. Pingback: Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa! – Hốt Nhiên Chi Gian | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s