Điệu Waltz dưới ánh trăng – Chương 3.2

Ryan không nhịn được cười trước sự hãnh diện lộ liễu của cô.

Trước phản ứng của anh, Bethany nói, “Này, đúng là thế thật đấy. Không khoác lác chút nào đâu, chàng cao bồi. Tôi hầu như sống trên lưng ngựa trước khi tai nạn xảy ra”. Ánh mắt cô sáng long lanh. “Nhà có năm người anh, tôi là đứa con gái duy nhất nhưng tính khí như con trai. Nếu bố tôi không hăm he này nọ thì chắc tôi đã ngủ trong chuồng ngựa rồi.” Cô xoa xoa con Rosebud lần cuối rồi hạ người xuống trở lại trong vòng ôm của Ryan, hai tay đan quanh cổ anh. “Cảm ơn anh rất nhiều vì đã mang tôi đến đây, Ryan. Thậm chí cái mùi chuồng ngựa dường như vẫn vẹn nguyên sự tuyệt vời sau ngần ấy năm. Tôi không khi nào quên được cái mùi này.”

Khuôn ngực của Bethany giờ ấn vào xương đòn anh, chỉ cách cằm anh một chút. “Chẳng phải hai trong mấy người anh của cô vẫn còn nuôi ngựa ư?”

“Anh Jake và anh Zeke, tôi tin rằng vào một ngày nào đó anh Hank cũng sẽ nuôi lại. Đương nhiên hiện tại chỉ ở quy mô nhỏ hơn rất nhiều vì nhà tôi không còn trang trại. Họ chỉ nuôi cho vui. Anh Isaiah và anh Tucker hiện tại không ở đây. Hai người đang làm bác sĩ thực tập nội trú.”

“Bác sĩ?”

“Bác sĩ thú y.” Bethany mỉm cười. “Hai người hy vọng sau khi học xong sẽ bắt đầu làm việc cùng nhau ở đây. Cả hai cũng yêu ngựa. Có lẽ anh có thể mời họ khi họ ra trường. Để gây dựng được danh tiếng chắc cũng không phải dễ dàng gì.”

“Tôi sẽ lưu tâm trường hợp này”, Ryan cau mày. “Xin lỗi nếu có hơi tò mò, nhưng tôi không thể không hỏi. Hai anh trai vẫn tiếp tục nuôi ngựa mà sao cô lại không bao giờ đến gần ngựa?”

Vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng vẻ tươi tắn đã nhạt bớt. “Điều đó làm mẹ tôi buồn, thậm chí tôi chỉ cần nhìn một con ngựa thôi.” Bethany đưa mắt xuống chiếc xe lăn, rõ ràng là mong đợi anh đặt cô xuống. Khi nhìn lên, cô bật cười, “Thế anh không định đặt tôi xuống à, hay để cho hai cánh tay anh tê cứng đi mới thôi?”

Ryan miễn cưỡng nới lỏng tay. Chúa ơi. Anh gặp rắc rối mất rồi. Anh cần phải trấn tĩnh, hít một hơi thật sâu.

Chuyện quái quỷ gì thế này không biết? Anh cũng biết có đàn ông vừa nhìn phụ nữ là ngay lập tức đờ người ra, nhưng anh chưa từng nằm trong số đó. Hơn nữa, cách hành xử của Bethany cho thấy cô là người thận trọng và cần tiếp cận từ từ. Anh mà đi quá nhanh thể nào cô cũng hoảng lên mà thu mình lại mất.

Ý nghĩ đó treo lơ lửng trong đầu Ryan. Nếu anh đi quá nhanh ư? Chính xác là đến khi nào anh mới có được một cuộc hẹn hò đúng nghĩa cùng cô để hai người có thể gần gũi hơn?

Ryan cúi người đặt Bethany xuống xe lăn, nhận thức rất rõ ràng khi bàn tay anh sượt qua khuôn ngực tròn đầy của cô. Cô thật ngon lành, không biết có từ nào đúng hơn không.

Sau khi yên vị, Bethany khom người về phía trước nhấc đầu gối trái lên để đặt chân vào cái giá đỡ. Ryan vội giúp nốt chân bên kia. Khi cô tựa người ra sau, anh ngước đầu lên và ánh mắt hai người giao nhau. Trong một lúc, anh có cảm tưởng như mình không thể cử động và tách khỏi ánh mắt cô. Nếu anh nghĩ đúng thì có lẽ cô đang nín thở. Anh vẫn có thể thở bình thường nhưng tim đập nhanh đến nỗi lồng ngực như muốn vỡ tung.

Khi rốt cuộc đã đứng lên được, cổ họng anh nghẹn ứ một thứ xúc cảm gì đấy mà anh không thể và cũng không muốn gọi tên. Nhìn vào ánh mắt biết nói của cô, anh biết cô cũng cảm thấy như vậy. Và điều đó khiến cô lo sợ đến điếng người.

Vừa quay người rút then cổng chuồng ngựa, anh vừa cố tìm điều gì đó, bất cứ điều gì cũng được, mong làm loãng bớt không khí căng thẳng lúc này. “Vậy chắc là cô bị thương ở lưng trong khi cưỡi ngựa hả?”

Đấy không phải là một câu hỏi. Còn có lý do nào khác khiến cho mẹ cô kém vui bất cứ khi nào cô nhìn một con ngựa chứ?

“Khi tôi tham gia một cuộc thi cưỡi ngựa vượt chướng ngại vật.” Giọng Bethany khàn khàn và cô im lặng một chút, đoạn nói tiếp, chất chứa u sầu. “Cuộc thi cấp tiểu bang, năm thứ tư tôi tham gia. Lúc đó tôi nhắm tới giải quốc gia. Con ngựa của tôi, con Wink ấy, sa chân vào một cái hố và khụy xuống khi bắt đầu một chỗ rẽ. Tôi bị nảy bật qua đầu nó, rơi xuống, người vắt ngang qua hàng rào và kết cục là thế này.” Cô chùi chùi một vệt đất trên quần jean, rồi hất mái tóc đen óng mượt ra sau. Anh muốn chạm vào đó ghê gớm. “Tôi đã rất may. Khi hàng rào đổ xuống, tôi ngã đúng vào đường chạy của con Wink và nó không thể dừng. Nếu cả sức nặng đó ập hết xuống người tôi thì chấn thương cột sống chắc là tệ hơn nhiều.”

Ryan đưa mắt nhìn đôi chân cô. Tệ hơn? Chúa ơi, cô đã bị liệt từ eo trở xuống. Không thể nào tệ hơn được nữa.

Để giải thích cho điều ấy, cô nói tiếp. “Hầu hết chấn thương nằm vào một bên cột sống, và không như đa số những người bị liệt khác tôi có cảm giác chỗ này chỗ kia. Điều đó khiến cho sinh hoạt hằng ngày của tôi dễ dàng hơn nhiều.”

Ryan khoanh vùng ngay vào điều cô vừa nói, tự hỏi không biết “cảm giác chỗ này chỗ kia” khiến cuộc sống của cô dễ dàng hơn là như thế nào. Liệt là liệt thôi. Đúng không?

Trông thấy nét mặt bối rối của anh, cô cười. “Tôi chỉ nói được đến chừng ấy thôi. Còn lại anh phải tự nghĩ ra chứ.”

Anh nhận ra cô đang ám chỉ đến khả năng kiềm chế đại tiện, một khả năng mà nhiều người bị liệt không có.

Cô đưa mắt nhìn quanh chuồng. “Anh có bao nhiêu ngựa, Ryan?”

“Ở đây có ba mươi ba con, chỗ anh Rafe có hơn ba mươi con. Số thì để làm việc, số khác để biểu diễn. Bên cạnh đó, chúng tôi còn nhân giống và bán ngựa non.”

Anh dịch chuyển chiếc xe lăn một chút để đẩy cánh cửa chuồng mở rộng ra. “Đừng căng thẳng nhé. Giờ con Rosebud đã chấp nhận cô rồi nên nó sẽ rất ngoan. Tôi thực sự tin rằng mình có thể đặt một em bé ngay dưới chân nó.”

“Tôi đâu có căng thẳng.”

Muốn được vỗ về thêm, con ngựa cái bồn chồn trong chuồng.

“Ryan, đáng yêu chưa kìa. Nó rất thích tôi.”

Đúng vậy. Con ngựa cái xăm xăm tiến lại gần Bethany. Con non loạng choạng trước cử động đột ngột của mẹ nó. Vô cùng thích thú, Bethany cúi người về phía trước vỗ về con ngựa. Con Rosebud khịt khịt mừng rỡ, trông giống như đang cho phép. Ngắm nhìn Bethany cùng hai mẹ con Rosebud, Ryan nghĩ thầm trong bụng, thật là tiếc khi sự ham thích ngựa của cô gái này lại bị bỏ phí.

“À này, nếu tôi không nhầm thì người ta có bán yên ngựa dành cho người bị liệt đấy.”

“Vâng, tôi có biết.” Giọng cô như hụt hơi.

“Cô sợ cưỡi ngựa trở lại à?”

“Thực lòng tôi cũng không chắc. Từ lúc bị tai nạn đến nay tôi không cưỡi ngựa nữa.” Cô quay lại ngắm nghía con non. “Mà có lẽ là sẽ không nữa. Chuyện xảy ra với tôi không phải là lỗi của con Wink. Nó đã từng – và luôn là – con vật tuyệt vời nhất.”

“Nó vẫn còn sống ở đâu đó hay sao?”

“Ồ vâng. Chúa phù hộ cho anh Jake vì đã cứu con vật tội nghiệp ấy. Anh đã mang nó đến chỗ mình và ngay tuần sau đó bán cho một chủ trang trại địa phương dùng nó để đi chăn bò. Nó chỉ mới mười ba tuổi và vẫn còn sung sức lắm.”

“Cô bảo Jake đã cứu sống nó là sao?”

“Bố tôi suýt nữa bắn chết nó. Bố thật vô lý khi cứ một mực đổ tội hết trên đầu con Wink.” Bethany mân mê hai tai con ngựa mẹ. “Wink đâu có cố ý làm tôi bị thương.”

“Tôi hiểu ý cô. Anh Rafe của tôi cũng đã buộc tội một con ngựa đã gây ra cái chết cho vợ và các con anh ấy, và đã ra lệnh bắn chết con ngựa đó.”

“Tôi có nghe chuyện.”

“Giờ thì chuyện cũng đã qua rồi, tạ ơn Chúa. Chúng tôi đã tới miền Bắc để mua con đực giống.” Ryan hất đầu về phía con ngựa mới sinh. “Flash Dancer, bố của nó đấy. Anh Rafe đưa cả vợ, chị Susan, và hai con đi cùng. Chúng tôi đi nghỉ cuối tuần ở đấy luôn. Tham gia cuộc đua tài giữa các chủ trang trại, đưa bọn trẻ đi xem lễ hội hóa trang, cùng đủ thứ hoạt động khác đại loại vậy. Trên đường về gặp cơn mưa đá, rơi lộp độp xuống toa móc khiến con ngựa giống hoảng loạn. Anh Rafe thì ngồi trong một chiếc xe ngựa đi theo sau xe tải và toa móc. Anh ấy gọi điện đàm cho tôi bảo có lẽ anh và tôi nên ngồi cùng trong toa móc một lúc để trấn an chú ngựa kẻo nó tự làm hại mình vì sợ.” Giọng Ryan nghèn nghẹn khi nhớ lại chuyện buồn. “Chị Susan đã lớn lên ở đây nên cũng quen lái xe trong điều kiện có tuyết và mưa đá. Hai anh em tôi chẳng mảy may nghĩ thời tiết đó có thể gây khó khăn gì cho chị ấy.”

“Ôi không”, Bethany thì thào.

“Ừm”, Ryan nuốt khan. “Đi được chừng hai dặm thì chị bị mất tay lái tại một khúc cua khiến chiếc xe ngựa đâm vào bờ kè. Chị ấy và cả hai cháu tắt thở ngay tại chỗ.” Anh chà hai tay lên mặt và chớp mắt. “Anh Rafe đã điên cuồng ra sức cứu sống bố mẹ con. Sau đó anh không còn như trước nữa. Chuyện này gần như giết chết anh ấy. Rồi một ngày Rafe bỏ nhà đi mà không nói với ai một tiếng. Cứ thế biến mất tăm trong hơn hai năm trời.”

Bethany ngước lên nhìn anh chằm chằm, mắt mở to xúc động.

“Dù sao…” Ryan so vai. “Tôi đã không bắn con Flash Dancer hay bán nó. Và câu chuyện kết thúc có hậu. Anh Rafe đã gặp được người vợ thứ hai, chị Maggie. Kiểu như tình yêu sét đánh ấy. Họ sống bên nhau kể từ khi đó, lúc nào cũng ngập tràn hạnh phúc.” Anh gượng cười. “Tôi có thể hiểu người ta hành xử vô lý thế nào khi người thân yêu của mình bị tổn thương. Trong trường hợp của Rafe, tôi nghĩ anh ấy đổ lỗi cho con ngựa thì dễ hơn cho chính mình, đấy chính xác là cảm giác của anh ấy. Thế nhưng nói gì thì nói, lỗi là do anh ấy hết.”

Advertisements

One thought on “Điệu Waltz dưới ánh trăng – Chương 3.2

  1. Pingback: Điệu Waltz dưới ánh trăng – Catherine Anderson | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s