Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa! – Chương 2.2

Cố Tịch lôi hộp đồ trang điểm ra, nhanh chóng giặm lại phấn, vẽ lông mày, thoa son, nhìn chính mình đã trở lại tươi tỉnh trong gương, Cố Tịch cuối cùng cũng nở nụ cười tự tin, mỹ nữ, cố lên!

Cố Tịch đeo kính vào, trong lòng bình thản hơn nhiều. Cô về phòng, thấy Phương Phi vẫn đang so tài uống rượu với Lưu Văn Long, liền ngồi xuống cạnh họ. Phương Phi quay lại thấy cô đã thay kính thì ngẩn ra rồi cười, “Tịch Tịch, lại đây chơi cùng đi”. Vừa nói vừa đưa chiếc ly rỗng cho cô, định rót rượu. Cố Tịch nói không muốn uống, nhưng Lưu Văn Long đã giơ ly rượu của mình tới trước mặt cô, sau đó nâng ly. Phương Phi nhét ly vào tay cô, “Nào nào, hôm nay vui, nhất định phải ăn uống no say”. Cố Tịch liếc bạn, nếu là bình thường cô đương nhiên có thể ăn uống no say nhưng vì vừa nôn xong, nên chắc chắn lúc này không được. Tuy vậy, cô vẫn nâng ly lên uống cạn.

Phương Phi đòi Cố Tịch tham gia chơi đổ xúc xắc, Cố Tịch vội khoát tay, “Mọi người chơi đi”. Cô ngồi dựa vào sô pha, nhìn quanh phòng. Đám đồng nghiệp thường ngày chỉnh tề đứng đắn, dưới ánh đèn xanh đỏ đã tháo bỏ lớp ngụy trang, toàn tâm toàn ý chơi bời vui vẻ. Nhìn họ uốn éo, nhảy nhót sung sướng, Cố Tịch mỉm cười. Phương Phi thích kiểu náo nhiệt này, còn cô lại thích yên tĩnh hơn, nên những lúc như vậy chỉ khiến cô cảm thấy ồn ào khó chịu. Vậy là Cố Tịch cứ yên lặng ngồi đó, nhìn ngó xung quanh.

Ánh mắt bất ngờ chạm vào một ánh mắt khác, Cố Tịch thót tim, Vi Đào cùng Tổng giám đốc Mã ngồi ở một góc trong phòng, hai người đang trò chuyện say sưa, gương mặt Vi Đào luôn nở nụ cười nhẹ. Ánh mắt chạm nhau khi nãy như chỉ là tình cờ, vì cái nhìn của anh cuối cùng dừng ở ly rượu, nâng lên uống cạn.

Cố Tịch thu lại tầm mắt, nhìn rượu trên bàn, ngớ người, sau đó cầm ly của mình lên, cũng uống cạn. Mới nuốt hớp rượu cay nồng mát lạnh cuối cùng thì di động trong túi rung lên, cô đặt ly xuống, nhìn số điện thoại nhà nhấp nháy trên màn hình.

Cố Tịch cầm điện thoại bước nhanh ra khỏi phòng, đến hành lang, cô vội nghe máy.

“Tịch Tịch, sinh nhật vui vẻ”, giọng mẹ cô vang lên.

Cố Tịch thấy lòng ấm áp, cười nói, “Mẹ, cảm ơn mẹ, đã vất vả vì con”. Sinh nhật cô cũng là ngày mẹ cô khó nhọc nhất, mỗi năm vào lúc này cô đều gọi điện cảm ơn mẹ. Năm nay đúng tiệc tất niên, lại thêm một chuỗi những việc bất ngờ xảy ra, khiến cô suýt thì quên.

“Ngoan, sinh nhật vui không? Bên con sao ồn thế?” Giọng mẹ có vẻ nghi hoặc, muộn thế này rồi sao Tịch Tịch chưa về nhà.

“Mẹ, hôm nay công ty có tiệc tất niên, con chưa về nhà.” Cố Tịch rất thành thật với mẹ, hai người giống như chị em, chẳng việc gì là không nói được.

“Đừng uống rượu nhé, muộn quá về nhà một mình không an toàn, tìm bạn nam đồng nghiệp nào đáng tin cậy đưa con về”, mẹ dặn dò. Cố Tịch lè lưỡi, mẹ biết con gái thỉnh thoảng cũng uống chút rượu, nhưng không cho phép cô uống nhiều. Bên kia đầu dây bỗng có một giọng chen vào, “Bảo bạn trai nó đưa về là được”. Cố Tịch nghe ra là giọng của dì lớn, cuống lên, cô làm gì có bạn trai. Quả nhiên lập tức nghe thấy tiếng hét của mẹ và những bà dì khác, mẹ vội hỏi, “Tiểu Tịch, con có bạn trai hả?”. Cố Tịch vội phủ nhận, bà dì lớn chỉ thích nói bậy. Mẹ bình thường không có sở thích gì mà chỉ thích tụ tập họ hàng, mỗi cuối tuần thường thích gọi bà con đến nhà chơi mạt chược.

Mẹ lại nói, “Nếu con muốn yêu cũng không cần giấu gia đình, nhưng phải nhớ là không được tùy tiện đưa đàn ông về nhà”. Cố Tịch cầm điện thoại, mắt trợn trắng. Cái gì thế này? Bạn trai cô còn chẳng biết đang ở đâu, làm gì có đàn ông mà đưa về nhà. Bà dì lại ở bên kia la hét, như định giật điện thoại của mẹ, “Tiểu Tịch, khi nào đưa về nhà cho cả nhà xem nào”.

Cố Tịch bực bội kêu lên nho nhỏ, “Thật sự không có mà, dì đừng nói lung tung”. Bà dì không tin, “Dì tính rồi, năm nay con nhất định sẽ gặp bạch mã hoàng tử. Hê hê, đừng mắc cỡ”.

Cố Tịch trợn mắt, chỉ có thể tiếp tục biện bạch, “Không có thật mà”. Cô nghe mẹ đang tranh cãi với dì, “Có phải là có thật không, nếu có thì Tiểu Tịch chắc chắn sẽ nói với chị”. Bà dì không cam lòng, “Chị, lời em nói chị không tin sao, lần nào em bói mà chẳng chuẩn, năm nay nó chắc chắn sẽ gặp được một người đàn ông tốt”. Cố Tịch đỡ trán, trong lòng kêu gào, ngay đến gấu quần của đàn ông tốt cô còn chẳng thấy, bà dì lại dám nói là chuẩn! Bên kia điện thoại đã bị mẹ giật lại, “Tiểu Tịch, đàn ông tốt phải túm chặt”. Cố Tịch khóc không ra nước mắt, đành vâng dạ, sau đó lại nói vu vơ vài câu rồi vội cúp máy.

Đàn ông tốt, cô cũng muốn túm chặt. Nhưng đàn ông tốt nếu không phải đã kết hôn thì cũng đang nằm trong suy tính của mẹ, cô cho rằng mình chẳng nên nghĩ tới. Trong đầu bỗng hiện ra một đôi mắt đen, tim bất ngờ đập loạn, Cố Tịch vội lắc đầu, mày uống nhiều rồi, lại còn mê trai nữa. Không thể, không thể, Cố Tịch vừa kêu gào trong lòng, vừa về lại phòng.

Vừa vào phòng, ánh mắt bất giác quét về phía góc nào đó, người kia như cảm nhận được, từ từ ngẩng lên, ánh mắt nóng bỏng chiếu vào cô. Cố Tịch đứng bất động, ngày cuối cùng của tuổi hai mươi bảy, cô gặp được Vi Đào, nhưng anh là cấp trên của cô.

Advertisements

One thought on “Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa! – Chương 2.2

  1. Pingback: Xem như anh lợi hại, đồ xấu xa! – Hốt Nhiên Chi Gian | BachVietBooks

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s