Tôi như ánh dương rạng rỡ – Chương 1.1

Chương 1

Cuối tháng Ba của năm cuối đại học, tôi kết thúc kỳ thực tập ở một cơ quan chuyên về kế toán, trở lại đại học ở Nam Kinh. Thực ra tôi rất muốn nằm ì ở nhà thêm mười ngày nửa tháng nữa để làm con sâu lười, nhưng rõ ràng tình mẹ bao la của mẹ tôi đã sắp cạn, thế là tôi, sau khi ấm ức quét sạch tủ lạnh trong nhà, đành nặng nề mệt mỏi lê tấm thân về Nam Kinh.

Lúc còn ở trên xe tôi gửi tin nhắn cho các bạn trong phòng ký túc xá: Dưa Hấu tớ đã lăn về Nam Kinh rồi đây, các cậu phải đứng xếp hàng ở cổng trường chào đón đó nhé!

Mười phút sau mới nhận được tin nhắn của Tư Tịnh: Cậu là ai, không quen.

Tôi cười hì hì, ngón tay bấm nhanh: Haizzz, vậy thì thôi, tội nghiệp tớ tay trái một con gà, tay phải một con vịt, nặng quá đi thôi, hay là tớ vứt lại trên xe cho rồi.

Lần này chỉ cách mười giây, và không chỉ một tin nhắn.

Tư Tịnh: A! Người yêu ơi hóa ra cậu về rồi à, đứng ở cổng trường đừng đi đâu, chị sẽ ra đón.

Tiểu Phượng: Dưa Hấu, ngày ngày nhớ mong mà không gặp, đến nay đã cùng gặm đùi vịt.

… Thật nhiệt tình tới mức sởn cả da gà.

Vừa xuống taxi, quả nhiên trông thấy một đám người rất nổi bật đứng ngay trước cổng, phòng của chúng tôi tổng cộng có sáu người, mà lại đến tận chín kẻ, năm nữ bốn nam…

Tất cả có một con gà một con vịt, đâu cần đưa cả họ hàng tới chứ? Tôi thầm hối hận đã không gặm trước một cái đùi gà trên taxi cho rồi.

“He he he he… Mọi người thật là trịnh trọng quá…”

Lão đại bước tới nhéo tai tôi: “Đồ chết tiệt, cậu thật biết lựa lúc mà về, bọn này hôm nay sẽ ăn liên hoan ở Hà Thịnh”.

Tôi đã hình thành phản xạ có điều kiện với hai chữ “Hà Thịnh” – Hà Thịnh = cá hấp dưa chua ngon nhất = thịt sợi xào ngon nhất = đậu phụ xào thịt cua ngon nhất…

Tôi vừa chảy nước dãi, vừa giơ gà và vịt trong tay lên. “Tớ có được tính là cống hiến đặc biệt, không cần trả tiền không?”

Tư Tịnh tỏ ra không chịu nổi vẻ mặt của tôi: “Cậu đừng có làm mất mặt phòng chúng ta, hôm nay Trang Tự đãi”.

Tôi ngớ người, Trang Tự à… Tôi liếc nhìn người đứng phía xa, trông thấy tôi, những người khác ít nhiều cũng tiến lại gần mấy bước, chỉ có anh vẫn đứng tại chỗ, mặc áo len màu xám nhạt, tỏ vẻ dửng dưng.

Trang Tự, tôi cũng có phản xạ có điều kiện với cái tên này, Trang Tự = sinh viên cừ nhất khoa Tiền tệ quốc tế – một anh chàng đẹp trai chỉ cần xuất đầu lộ diện liền nâng bộ mặt của đám nam sinh trong trường lên một tầng cao mới = “bạn bè” mờ ám của Dung Dung…

Bằng với…

Nhiếp Hy Quang là đồ ngốc, đồ đần!

Hình như mắt hơi cay, lâu thế rồi mà vẫn… thật kém cỏi! Có thứ gì đó như chực trào ra…

Tôi lập tức ngẩng đầu nhìn trời, một giây, hai giây…

“Rốt cuộc cậu đang nhìn gì thế?”, lão đại xưa nay bạo lực bước tới nhéo mạnh tai tôi.

Có lẽ bọn nó cũng ngước lên nhìn theo tôi một lúc, tôi cười khì, chớp mắt vẻ vô tội. “Lạ thật, trời hình như không đổ mưa đỏ.”

Trang Tự chưa từng khao ai, cho dù đoạt học bổng hạng nhất. Mọi người đều biết bố anh đã qua đời từ lâu, trong nhà chỉ còn một người mẹ ốm yếu bệnh tật, và cả một cậu em đang học cấp ba, mà anh thì không xin cả trợ cấp dành cho sinh viên nghèo.

Nói ra mới phát hiện câu này gần như là châm biếm, mọi người đều hơi ngượng ngập, A Phân trừng mắt với tôi vẻ trách móc, nhéo mạnh tay tôi trước mặt tất cả.

Đau quá! Móng tay cô nàng bao lâu rồi chưa cắt! Nước mắt tôi suýt thì bị cô nàng “nhéo” ra rồi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s