Tôi như ánh dương rạng rỡ – Chương 1.2

Tội nghiệp tôi bị đám bạn cùng phòng ngược đãi đã quen, bây giờ cũng chỉ dám giận mà không dám nói, trong lòng ấm ức tủi thân vô cùng – tôi có phải cố ý đâu, chó cuống lên cũng biết cắn người… Tôi cuống lên đương nhiên cũng biết…

Cuối cùng vẫn là Dung Dung cười nói giải vây, “Trang Tự ký hợp đồng với ngân hàng A ở Thượng Hải rồi, tiền lương hơn vạn tệ đó”.

“A”, ngân hàng A, lương tháng hơn vạn, số tiền đó ngay cả nghiên cứu sinh cũng chưa chắc bằng!

Tôi hơi sửng sốt nhìn Trang Tự, anh cũng đang nhìn tôi, đôi mắt đen nhánh nhìn tôi chằm chằm, giống như muốn biết tôi sẽ có phản ứng gì vậy.

Đây… là ảo giác chăng!

Dù thế nào, tôi cũng nên chúc mừng anh, tôi bước tới, thành tâm thành ý nói: “Chúc mừng nhé, Trang Tự… Ưm, chuyện đó, sau này đến Thượng Hải chơi sẽ nhờ cậu đấy, bao ăn bao ở, bao uống chơi bời…”.

“Chẳng phải ngày mai cậu mới về hay sao?”

Tôi đang huyên thuyên thì bị giọng nói trầm trầm rõ ràng của anh cắt ngang, tôi ngớ người nhìn tư thế cao ngạo từ trên nhìn xuống của anh, trong đầu có phần hồ đồ, anh đang hỏi tôi cái gì?

A Phân bỗng bước tới kéo tay tôi, lôi xềnh xệch về phía Hà Thịnh, “Trang Tự, cậu có mời hay không nào, mình sắp đói chết rồi”.

Về sau, lúc tôi nhìn một bàn đầy ắp đồ ăn thức uống ngon lành ở Hà Thịnh mới sực nhớ, nếu không phải mẹ đuổi tôi thì chắc chắn ngày mai tôi mới về, hôm qua gọi điện nói với các bạn trong phòng, cũng là ngày mai.

Trang Tự anh… căn bản không muốn mời tôi chứ gì.

Theo lý mà nói người có khí phách một tí sẽ ném ngay đôi đũa mà bỏ đi, nhưng… tôi là người có khí phách hả?

Hừ! Tôi cắn phập miếng sườn, ăn gấp đôi mới phù hợp tính cách của tôi. Thế là tôi chỉ lo ăn thức ăn mà không ăn cơm, ăn toàn những món đắt tiền, nước uống thì phải là hoa quả ép…

Cái gọi là gió cuốn mây tan, cái gọi là ăn như hùm như hổ, cái gọi là gắp đũa như có thần…

“Dưa Hấu, cậu rất giống một loài động vật nào đó”, Tiểu Phượng ngồi bên trái tôi nhìn tôi vẻ nể sợ.

Lúc này tôi mới phát hiện ra mình đã thành tiêu điểm của mọi người, không biết từ bao giờ mà tất cả đều dừng đũa nhìn một mình tôi ăn. Trang Tự ngồi ngay đối diện, nhìn tôi một cái, sau đó đưa tay gọi phục vụ.

“Chúng tôi muốn chọn mấy món nữa.”

Mặt tôi chưa kịp đỏ, lão đại bên phải đã nhéo mạnh vào đùi tôi, “Kiềm chế lại cho tớ”.

Lại nhéo tôi…

Bực ghê, tôi chẳng qua là hóa bi thương thành sức ăn, có cần bạo lực vậy không?

Không ăn thì không ăn, dù sao tôi cũng không ăn nổi nữa, tôi uể oải cầm đũa chọc chọc vào miếng giò heo trong bát, có chút không nghĩ ra lúc nãy mình đã nuốt được thế nào, dầu mỡ thế này cơ mà.

Không khí trong bàn ăn nhanh chóng vui vẻ trở lại, trung tâm cuộc trò chuyện đương nhiên là công việc của Trang Tự. Bạn trai của lão đại và bạn trai của Tư Tịnh đều chung phòng với Trang Tự, khi uống nhiều bia rồi, hai người một trái một phải khoác vai Trang Tự, oang oang: “Trang Tự, người trâu bò nhất khoa chúng ta là cậu, anh em sau này sẽ lăn lộn với cậu…”.

Tư Tịnh cười tươi thấy thế, nói, “Xem ra Dung Dung phải tìm công việc lại rồi”.

Tiểu Phượng vừa ăn vừa lúng búng hỏi: “Tại sao phải tìm lại, công việc bây giờ rất tốt mà”.

“Vì công việc này làm ở Nam Kinh, xa Thượng Hải quá”, Tư Tịnh nói với vẻ mờ ám, chớp mắt tinh nghịch.

“Ồ…”, Tiểu Phượng kéo dài giọng như hiểu ra, bỗng quay sang tôi: “Dưa Hấu!”.

“Hả?”, tôi đang chăm chú chọc cái giò heo trong bát, bị cô nàng làm cho giật mình, chẳng phải đang nói về Dung Dung hay sao, gọi tôi làm gì?

“Gà cậu mang về ngon thật”, cô nàng nói vẻ vô cùng thỏa mãn.

Tôi câm nín…

Tiểu Phượng, cậu mới là heo.

“Cái đồ heo này.”

Lão đại không hề nương tình nói ra tiếng lòng của tôi, xem ra người có suy nghĩ đó không chỉ mình tôi.

Tư Tịnh cười, rồi đột nhiên chuyển chủ đề: “Gần đây hình như có buổi tuyển dụng của Thượng Hải, Dung Dung cậu có đi không?”.

“Tại sao lại hỏi vậy, đương nhiên là đi”, Dung Dung đặt đũa xuống rất thanh lịch, “Thượng Hải cơ hội nhiều không gian phát triển rộng, trước kia tớ vẫn luôn nộp hồ sơ mà”.

Tư Tịnh chớp mắt: “Bọn này có nói gì cậu đâu, cậu cuống lên thanh minh cái gì?”.

Cuối cùng tôi đã nuốt trọn miếng giò heo đầy mỡ đó vào trong miệng, bỗng cảm thấy bữa cơm này vừa vô vị vừa dài dằng dặc, có lẽ vì trước đó đã ăn quá no rồi chăng. Ánh mắt bất giác nhìn Trang Tự, anh đang nghiêng đầu nói gì đó với Trác Huy, bạn trai của Tư Tịnh, hình như không hề chú ý đến câu chuyện bên này của đám con gái.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s