Tôi như ánh dương rạng rỡ – Chương 2.1

Chương 2

Hơn một tiếng đồng hồ, mọi người mới cơm no rượu say ra khỏi phòng. Trang Tự đến quầy tính tiền, tôi cố ý đi sau cùng, cách thật xa mọi người, vì tôi lại bắt đầu nấc cụt rồi.

= =

Ra khỏi quán ăn bắt buộc phải đi qua quầy tính tiền mà Trang Tự đang đứng, tôi bịt miệng đang định đi nhanh qua, ai ngờ cổ họng lúc này lại cực kỳ không hợp tác mà nấc liền hai tiếng rõ kêu.

Tôi cứng đờ, nhìn bóng lưng rắn rỏi của Trang Tự.

Anh không nghe thấy không nghe thấy, xin đừng quay đầu lại.

Tiếc rằng ông trời không giúp đỡ, Trang Tự đang tính tiền bỗng quay lại, nhìn thấy tôi rồi tỏ ra dửng dưng quay đi.

Tôi vội bước nhanh ra ngoài, mất mặt chết được.

Ra ngoài rồi lại bị lão đại và Tiểu Phượng không nể tình mà cười nhạo một hồi, buồn bực tăng gấp đôi. Bọn Tư Tịnh đang bàn bạc tiếp đó sẽ đi đâu chơi thì Trang Tự đi ra, xưa nay Trang Tự luôn im lặng là vàng, lần này lại đề nghị: “Đi hát karaoke đi”.

“Wow, Trang Tự, cậu hôm nay hào phóng thế, lúc này mà đi kara thì đắt lắm đó.”

“Đúng thế, chẳng phải nói đi bar Ẩm Thủy đánh bài đó thôi, hay là đi dạo chợ đêm?”

“Không có gì, nhất thời có hứng thôi”, Trang Tự nói rồi đột ngột liếc nhìn tôi, ánh mắt sâu xa, khóe môi lại như phảng phất nụ cười.

Tôi ngớ người.

Mọi người đều tán thành, hứng chí lên cao, chỉ có Tiểu Phượng phản đối, “Không được, Dưa Hấu cứ nấc như thế làm sao mà hát”.

Đúng vậy, tôi hiện tại đang như thế này, lẽ nào hát một câu lại nấc một cái? Nghĩ sao cũng thấy tức cười.

Trang Tự biết rõ, như thế… là cố ý ư? Suy nghĩ đó khiến tôi có chút khó chịu, mặt lại không kiểm soát được mà nóng bừng lên.

Nhưng có lẽ anh chỉ vô tình mà thôi, tôi không cần nhạy cảm đến vậy, anh cũng không nhất thiết phải thế. Nhưng, ánh mắt lúc nãy là ý gì?

Nghe Tiểu Phượng nói thế, mọi người đều có vẻ cụt hứng. Lão đại nhéo tôi một cái, “Cậu thì lắm tật, không cho nấc nữa”.

“Haizzz, tớ không đi đâu, mọi người cứ chơi đi”, tôi nói.

“Cậu về một mình làm gì?”, Tư Tịnh hỏi.

“Tôi…”, đang tìm lý do thì điện thoại đột ngột reo vang, tôi vội lấy ra, đi xa mấy bước để nghe.

Là cậu gọi.

“Hy Quang, mẹ con nói con về Nam Kinh rồi, sao không gọi điện cho cậu?”

“Con vừa về tới thì có buổi họp mặt bạn bè.”

“Xong chưa, buổi tối đến nhà cậu, cậu nói thím Trương dọn dẹp cho con hết rồi.”

“Ồ… con đang định đi đây ạ.”

“Con đang ở đâu, cậu nói chú Trương đi đón.”

“Không cần đâu, con tự bắt xe.”

Nói vài câu với cậu rồi tôi cúp máy, quay lại. Bọn họ đứng gần đó đã cười nói ồn ào trở lại, không khí thân thiện vui vẻ, ngẫm lại không khí lúc nãy, có lẽ tôi không đi thì tốt hơn.

Có lẽ nửa năm trước tôi không nên dọn về ký túc xá.

“Tớ không đi đâu”, tôi đến gần họ, “Phải đến nhà họ hàng”.

Tôi không kìm được nhìn sang Trang Tự, thầm nghĩ tôi nói thế có lẽ anh sẽ thoải mái chăng, nhưng lại thấy anh quay đi, hình như không có cảm xúc nào thừa thãi, nụ cười bên khóe môi đã lạnh lẽo.

“Đi muộn một chút không được à?”, Tư Tịnh níu kéo.

“Thôi, ngồi xe mệt chết được, không còn sức chơi nữa”, tôi vẫy tay, “Đi trước nhé, tạm biệt”.

Tạm biệt họ rồi, tôi từ từ đi đến trạm xe bus, từng chiếc xe trờ tới nhưng mãi không thấy xe số 12X tôi đợi. Xe bus Nam Kinh có lúc rất thích trêu ngươi, mãi không thấy chiếc nào, nhưng đã tới thì cả mấy chiếc cùng lúc.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s