Nơi cuối con đường – chương 7.3

Lúc này, Đinh Tiểu Quân, ngồi cạnh Lâm Nặc, cũng đang trò chuyện giao lưu, tuy không thể xem là cuộc nói chuyện tâm đầu ý hợp nhưng sự chủ động và nhiệt tình của đối phương khiến cô không khỏi kinh ngạc.

Dù sao thì, sau lần phỏng vấn lần trước, bên ngoài phòng phỏng vấn cô ta đã liếc cô, ánh mắt lạnh lùng đến mức có thể làm đông cứng cả một con voi. Khi đó rõ ràng là sự lạnh lùng thờ ơ thế mà giờ đây thái độ cô ta lại chuyển biến nhanh đến vậy.

Tuy nhiên Lâm Nặc lại nghĩ, sau này họ làm chung một văn phòng nên sớm tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp, thuận hòa là điều vô cùng cần thiết. Có lẽ, Đinh Tiểu Quân cũng suy nghĩ tương tự như vậy.

Tan tiệc, đường phố đều đã sáng đèn.

Mọi người ai về nhà nấy, chia tay nhau tứ phía, Giám đốc Lý cùng trợ lý đã rời đi từ lâu, Lâm Nặc đứng nán lại một lúc gọi điện thoại về nhà, rồi đợi đèn đỏ để sang trạm xe buýt đối diện bên đường.

Đêm thu mát mẻ, cô khoanh tay buồn chán đứng nhịp nhịp chân tại chỗ.

Chính lúc đó, sau lưng cô vọng lại tiếng người cùng tiếng động, theo bản năng cô quay lại, chỉ thấy một tốp người đi qua cánh cửa xoay ra khỏi nhà hàng.

Người đi đầu tiên có thân hình mảnh khảnh cao ráo, gương mặt tuấn tú lộ ra dưới ánh đèn sáng.

Vừa lúc Giang Doãn Chính đi ra liền nhìn thấy ngay Lâm Nặc.

Khoảng cách hai người không quá xa, ánh mắt anh thoáng vẻ ngạc nhiên, Lâm Nặc cũng cảm thấy thật trùng hợp. Giang Doãn Chính thu lại ánh nhìn, tiếp tục thấp giọng chuyện trò cùng người bên cạnh.

Hai người họ không hề chào hỏi, tựa như gặp phải một người đi đường xa lạ, ánh mắt dừng lại chưa đến một giây.

Lâm Nặc nghiêng người, trông thấy họ đi đến cạnh ba bốn chiếc xe, vài người ngồi vào trong, đèn xe nháy sáng, từng chiếc phóng lên từ con dốc rồi mất dạng trong màn đêm tĩnh mịch.

Lúc này đèn giao thông trên đường đã chuyển sang màu xanh, cô như hoàn hồn lại cất bước qua đường.

Xe buýt đến rất nhanh, người lại đông, vốn dĩ cô không có thời gian để suy nghĩ vì sao lúc nãy mình lại hoảng hốt như vậy.

Hơn tám giờ tối, Lâm Nặc chen lấn trong đám đông hành khách, khó khăn lắm mới chụp lấy được tay nắm trên xe buýt, không khí trong xe không thoải mái, xe cứ lắc lư di chuyển chậm rãi, dường như mãi mãi chẳng đến đích.

Không lâu sau, điện thoại trong túi xách bắt đầu đổ chuông, cô không khỏi thở dài, nhăn mặt. Phải biết rằng, trong hoàn cảnh hiện tại, đứng đã là một việc chẳng dễ dàng gì rồi.

Cố gắng một hồi, cô mới lần được tới chiếc điện thoại đang đổ chuông không ngừng, một dãy số dài hiển thị dưới ánh đèn.

Hiển nhiên, đó là một số điện thoại chưa từng lưu trong danh bạ.

Lâm Nặc do dự trong giây lát rồi nhận điện, áp di động vào tai khẽ nói: “A lô”.

Đầu dây bên kia tĩnh lặng trong giây lát, sau đó vọng đến một giọng nam hơi trầm: “Xin chào, anh là Giang Doãn Chính”, giọng điệu dửng dưng, ngữ điệu bình thản.

Lâm Nặc sững sờ, “… Ồ, chào anh”, một phụ nữ bên cạnh đang chen ra, cô cố gắng đứng vững. Cô cũng chẳng lấy làm lạ nữa, đến cả ký túc xá của cô anh còn tìm được huống hồ là số điện thoại.

Giang Doãn Chính trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Em đang đi xe buýt về trường à?”. Chắc là anh nghe thấy tiếng tạp âm và còi xe từ đầu dây bên này.

“Vâng.”

“Lúc nãy thật ngại quá”, anh lại nói, “Bận đi cùng khách, nên không chào hỏi em được”.

Lâm Nặc nào có ngờ anh gọi điện thoại đến chỉ là để nói việc này! Nghe ngữ khí thì dường như là lời xin lỗi chân thành. Ngược lại cô cảm thấy ngại, vội vàng nói: “Không sao, không sao cả ạ”.

Giang Doãn Chính cũng không nhiều lời nữa, chỉ nói, “Thế thôi nhé, em đi đường cẩn thận”, sau đó liền gác máy.

Lâm Nặc nhét điện thoại vào túi xách, chợt nghĩ, có lẽ lúc này anh cũng đang trên đường về nhà. Chỉ là ban nãy nhìn tốp người đó mặt mày đỏ ửng, chắc là đã uống khá nhiều rượu, vừa rồi cô cũng không để ý đến sắc mặt của anh nhưng nếu phải xã giao cùng khách hàng, thì e là chẳng tránh được.

Lái xe trong tình trạng như thế, có lẽ người phải dặn đối phương đi đường cẩn thận chính là cô.

Ánh đèn neon chớp nháy ngoài cửa sổ, ánh sáng cùng bóng tối đan xen nhau.

Xe buýt đang lăn bánh trên đường, hướng về phía trước, dù rằng di chuyển chậm chạp nhưng chắc chắn sẽ đến nơi cần đến.

Nơi cuối con đường – chương 7.2

Trong ký túc xá không còn ai, Từ Chỉ An đang xem bài vở trên máy vi tính, hộp cơm mang về vẫn đặt trên bàn.

Lâm Nặc nhăn mặt, rất kiên nhẫn: “Em đã ăn rồi, làm sao đây? Thật lãng phí quá!”.

Từ Chỉ An liếc nhìn cô: “Anh cứ ngỡ em phải ngủ đến trưa mới dậy cơ”.

“Đầu nhức muốn chết luôn, còn tâm trí đâu mà ngủ?”, cô vừa nói vừa đi tới, dựa vào mép bàn, chăm chú ngắm nhìn anh, trách: “Haizz, anh cũng uống đâu có ít, sao trông chẳng hề hấn gì thế?”.

Từ Chỉ An nắm lấy bàn tay tinh nghịch đang sờ mặt mình, khẽ nhíu mày: “Không phải là em mới ăn cơm hả, sao tay lạnh thế này?”.

“Trước giờ em vẫn luôn như thế mà”, vừa nói Lâm Nặc vừa thuận thế sà vào lòng đối phương, cảm nhận được vòng tay cùng hơi thở ấm áp thoải mái của anh.

Trước đó cả hai lục đục không vui, rồi lại bận rộn tìm việc làm, chuẩn bị bài vở tốt nghiệp, dường như họ chẳng có thời gian gặp mặt. Lúc này, bên cạnh chẳng có ai, Lâm Nặc ngồi trên đùi Từ Chỉ An, khẽ ngẩng đầu nhìn anh, không nhúc nhích.

Khoảng cách gần thế này, hơi thở họ vấn vít vào nhau, đôi môi nóng bỏng của anh sà xuống, cô nắm chặt vai anh, từ từ khép mắt lại.

Một lúc lâu sau, cô ôm chặt lấy cổ anh, dường như đột nhiên nghĩ ra: “Sang năm là bắt đầu thực tập rồi, đến lúc đó chẳng phải chúng mình có thể cùng đi làm sao?”. Đôi mắt cô mang theo hơi nước long lanh, trong vắt, lóe lên niềm phấn khích.

Từ Chỉ An lại lắc đầu: “Chưa chắc đâu”.

Quả nhiên, đến ngày ký hợp đồng chính thức, Lâm Nặc dò hỏi mới biết, hóa ra Từ Chỉ An công tác tại Công ty thiết kế xây dựng Dung Giang tọa lạc ở Thành Tây, cách Tổng công ty Tập đoàn Dung Giang tại trung tâm thành phố ít nhất là bốn mươi lăm phút đi xe.

Trước khi ký hợp đồng, Giám đốc Lý hỏi: “Mọi người còn chỗ nào chưa rõ nữa không?”.

Có người đưa ra những câu hỏi liên quan đến quyền lợi của bản thân, khi ánh mắt Giám đốc Lý dừng ở Lâm Nặc, cô lắc đầu. Nhưng thực ra thì cô có câu hỏi.

Theo thông tin tuyển dụng thì phòng Hành chính chỉ có hai vị trí, nhưng đến nay đã có ba người đồng loạt trúng tuyển. Ngoài cô và Đinh Tiểu Quân có biểu hiện xuất sắc trong buổi phỏng vấn, vẫn còn một nam sinh nữa.

Là trúng tuyển ngoài kế hoạch dự kiến ư? Hay là còn có nguyên nhân gì đặc biệt? Lâm Nặc không tài nào biết được, thế nhưng cô nghĩ, đây chỉ là chuyện nhỏ nên cô đặt bút ký tên.

Từ đó trở đi, cô, Đinh Tiểu Quân cùng người con trai tên Trì Nhuệ trở thành đồng nghiệp của nhau.

Buổi tối tiệc chào đón nhân viên mới được tổ chức ở một nhà hàng lớn ngay gần Tập đoàn Dung Giang.

Giám đốc Lý chủ trì nói, “Do hôm nay Tổng giám đốc Giang có buổi tiệc xã giao rất quan trọng nên tôi thay mặt ngài ấy, nhiệt liệt chào đón những nhân viên mới của công ty”, nói rồi ông thì nâng ly lên, vẻ rất phóng khoáng và thân thiện, “Nào, tôi xin mời mọi người một ly!”.

Mọi người liền lần lượt đứng dậy, uống một hơi cạn ly.

Thực ra, lời ông ta nói là thật. Chí ít thì biểu hiện bên ngoài cùng địa điểm chiêu đãi chính là nhà hàng cao cấp của thành phố, phòng bao trang hoàng lộng lẫy.

Nhà hàng bài trí hai bàn ăn, bởi lẽ tất thảy đều là sinh viên mới ra trường, giữa họ có rất nhiều điểm tương đồng nên nhanh chóng tụ tập thành một nhóm, nâng ly tán gẫu, không khí vô cùng náo nhiệt.

Nơi cuối con đường – chương 7.1

Chương 7

Bước đường chậm rãi

Có một số việc, mãi sau này Lâm Nặc mới biết.

Như việc trong suốt một năm qua khó khăn lắm Giang Doãn Chính mới được ăn một bát cơm trắng, những buổi tiệc lớn nhỏ dường như chiếm hết thời gian dùng cơm của anh.

Lại như việc, cô là người con gái đầu tiên mời cơm kể từ khi Giang Doãn Chính trưởng thành đến nay, còn là người đầu tiên mời anh ăn cơm trong nhà ăn sinh viên.

Thế nhưng lúc này đây, Lâm Nặc chỉ cảm thấy thú vị.

Một người đàn ông ăn mặc lịch thiệp chỉnh tề ngồi trong nhà ăn xô bồ, phong cách tinh tế, nho nhã trong con mắt người khác thật sự là một bức tranh thiếu cân đối hài hòa.

Cô cầm đũa lên, cụp mắt xuống mỉm cười. Lúc này Giang Doãn Chính không buồn quan sát mọi thứ, trái lại trong hoàn cảnh này anh còn tỏ ra điềm tĩnh, bình chân như vại.

Những biểu hiện bên ngoài của anh, chẳng qua chỉ là thói quen hình thành từ rất lâu. Trên thực tế, giờ phút này, anh như trở lại quãng thời gian trước đây, kí ức tuy mơ hồ nhưng tuyệt đẹp.

Và người con gái trước mặt lúc này, đem đến cho anh một thứ cảm giác rất mãnh liệt.

Người ta thường nói tình hữu nghị phần nhiều được thiết lập trên bàn ăn. Điều này, Lâm Nặc rất đồng cảm. Sau bữa cơm được coi là đạm bạc giản đơn đó, hai người càng trở nên thân thiết hơn. Với Lâm Nặc, Giang Doãn Chính tựa như người bạn xuất hiện đột ngột, còn thân phận Tổng giám đốc của Tập đoàn Dung Giang kiêm sếp của cô trong tương lai trái lại càng trở nên lu mờ.

Có lẽ từ trước đến nay, cô vốn dĩ không mấy ý thức về chuyện này.

Trong suy nghĩ của cô, anh là người lần đầu gặp gỡ tại nghĩa trang, cơ thể thoang thoảng hương hoa cỏ, là người đã giải vây giúp cô ở KTV và lái xe đón cô trong cơn mưa.

Ăn cơm trưa xong, Lâm Nặc tiễn Giang Doãn Chính ra cổng trường, từ xa đã trông thấy xe của anh, đúng lúc đó điện thoại đổ chuông, là số điện thoại ký túc xá Từ Chỉ An.

Cô bước chầm chậm nhận điện thoại, Giang Doãn Chính quay đầu nhìn cô rồi đưa mắt nhìn thẳng phía trước, hai tay đút túi quần, cô đi trước anh theo sau, giữ một khoảng cách chừng ba bước chân với cô.

Giữa những người yêu nhau, dù chỉ là đối thoại thông thường cũng khiến người bên cạnh đoán ra được.

Đợi Lâm Nặc gác máy, anh nhướn mày hỏi: “Bạn trai à?”.

Quả nhiên, Lâm Nặc gật đầu.

Anh cười dửng dưng, rút chìa khóa xe ra, quay đầu lại nói: “Không phải tiễn anh nữa, em vào đi!”.

Lâm Nặc không khách sáo, chỉ vẫy tay nói: “Vậy anh đi đường cẩn thận nhé! Còn nữa, hôm nay cảm ơn anh”.

“Người cần phải cảm ơn là anh chứ”, anh không nói gì thêm, quay người rời đi.

Nơi cuối con đường – 6.4

Mọi người đều đi học rồi, bữa sáng trên bàn các bạn để phần đã nguội lạnh. Lâm Nặc xuống giường lục tìm trong túi một hồi, lúc này mới phát hiện ra chẳng thấy điện thoại đâu nhưng nhất thời không nhớ ra để ở chỗ nào, trong lòng vô cùng lo lắng, khi đối diện với sự thật rằng mình đã làm mất điện thoại cô càng thấy ủ dột hơn.

Do uống quá say, hai mắt Lâm Nặc hơi sưng lên, mặt mày ủ ê, cô nhìn mình trong gương, sau cùng miễn cưỡng quyết định không đi học nữa.

Ở lì trong ký túc xá mãi đến trưa, lúc này cô mới cầm phiếu cơm đi ăn, vừa xuống dưới lầu liền trông thấy bác quản lý gọi: “Lâm Nặc, có người tìm, bác đang định lên gọi cháu đây”.

Cô nhìn hướng tay bác ấy, bên ngoài mái hiên rộng lớn, một dáng hình mảnh khảnh đang đứng đó. Mưa lúc này đã tạnh, ánh nắng giữa trưa len lỏi thoát ra từ trong tầng mây, chiếu lên người anh, rõ ràng chỉ là những tia sáng vụn vỡ le lói nhưng vẫn chói lòa rực rỡ.

Cô thật sự bất ngờ, chủ động tiến về phía trước: “Hi”, chào hỏi xong cô nhướn mày hỏi: “Anh tìm em à?”.

Giang Doãn Chính cúi xuống nhìn cô, ánh mắt trong vắt, anh lôi từ túi quần ra một vật màu bạc.

Mắt cô sáng lên, không ngờ vật mất đi rồi lại tìm được, mà quá trình tìm kiếm cũng thật kỳ diệu.

“Sao lại ở chỗ của anh?”, nhận chiếc điện thoại từ tay anh, cô cười sung sướng.

Giang Doãn Chính nhướn mày, bình thản nói: “Lẽ nào em không quan tâm vì sao anh biết chỗ ở của em?”.

“Ồ?”, cô ngẩn người, rồi lại hoảng hốt gật đầu, “Đúng nhỉ, sao anh lại tìm được chỗ này?”. Đột nhiên cô cảm thấy, trước mặt anh, mình như người chậm hiểu vậy.

Giang Doãn Chính đưa ra hai chữ, “Lý lịch”, đôi môi mỏng khẽ cong lên, nhoẻn thành nụ cười dịu dàng.

Lúc này, sinh viên mà buổi sáng không có tiết học lần lượt ra khỏi ký túc xá, vội đến nhà ăn trước giờ cao điểm buỏi trưa, trông thấy Giang Doãn Chính, các nữ sinh không khỏi liếc nhìn.

Lâm Nặc để ý hôm nay Giang Doãn Chính mặc chiếc áo len màu đen cổ chữ V, khoác áo gió mỏng bên ngoài, trông anh trẻ trung hơn so với trang phục công sở. Không chỉ những nữ sinh, mà ngay cả cô, lúc này đây cũng không khỏi thầm thán phục. Diện mạo cùng khí chất của anh, e là trong số hàng trăm ngàn người chỉ lựa được một người.

Hai người đứng ngay trước cửa ký túc xá, chắn đường mọi người, Giang Doãn Chính gần như cảm nhận được ánh mắt cùng sự bàn luận của những người xung quanh, khẽ nhíu mày, anh cúi đầu nhìn Lâm Nặc, hỏi: “Em chuẩn bị đi ăn cơm à?”.

“Vâng”, Lâm Nặc tiến về phía trước, hai người cùng đi xuống bậc thang, cô lại nói: “Cảm ơn anh đã mang điện thoại đến trả em”. Trong suy nghĩ của cô, anh là người bận rộn, không nên vì chút chuyện cỏn con này mà đến đây.

“Không có gì”, giọng Giang Doãn Chính vẫn dửng dưng, “Hôm nay anh cũng chẳng có việc gì, coi như ra ngoài hóng gió vậy”.

Hai người đi cùng nhau một đoạn, rất nhanh họ đến ngay trước cửa nhà ăn, Lâm Nặc dừng lại, xoay người đối mặt với Giang Doãn Chính nói, “Để cảm ơn, em mời anh ăn cơm!”, rồi nói thêm, “Dĩ nhiên là nếu anh không chê và có thời gian rảnh”.

Người đàn ông đối diện hơi sững người lại rồi khẽ mỉm cười, vẻ mặt anh tú thư thái.

 

Nơi cuối con đường – chương 6.3

Trước khi đến nơi, Lâm Nặc gọi điện thoại thì biết mọi người đã ở nhà hàng rồi, cô đành lắp bắp xin lỗi: “… Các cậu đợi thêm năm phút nữa thôi, sắp đến rồi, còn không mọi người cứ gọi món trước đi…”.

Đợi cô nhận xong điện thoại, Giang Doãn Chính quay sang, hỏi, “Có tiệc tùng sao?”, giọng điệu thờ ơ.

“Vâng, gần như thế”, lúc này Lâm Nặc mới sực nhớ, lần mời cơm này có liên quan rất nhiều đến anh, dù gì cô cũng đang ăn mừng vì được gia nhập công ty anh đấy thôi.

Xe dừng ngay trước tòa nhà Chính Đại, Lâm Nặc nói lời cảm ơn, Giang Doãn Chính mỉm cười, đôi mắt đen láy nhìn cô, “Đi chơi vui vẻ nhé!”.

“Vâng”, Lâm Nặc cười, rồi khoác túi xách bước xuống xe.

Đi về trước vài bước, cô vẫn không quên quay lại vẫy tay, chỉ tiếc là trong màn đêm u tối cô không trông thấy biểu cảm của người ngồi trong xe.

Khi Lâm Nặc khuất bóng, Giang Doãn Chính mới thu lại ánh nhìn.

Ngoài trời mưa tuy lớn nhưng trong xe cũng chẳng lạnh lắm, trái lại còn hơi nóng nữa. Người con gái lạnh đến mức xoa hai tay vào nhau đã xuống xe nên anh tiện tay tắt luôn điều hòa, nhìn vào gương chiếu hậu, chuyển hướng xe, dưới ánh đèn yếu ớt chiếc xe chậm rãi rời đi.

Đến khi xe chạy được một đoạn khá xa, dưới ánh đèn Giang Doãn Chính vô tình trông thấy một vật nằm trên ghế phụ.

Đó là chiếc điện thoại nắp gập nhỏ màu bạc, nằm ngay chỗ Lâm Nặc ngồi vừa rồi, nói một cách chính xác là kẹp giữa ghế phụ và hộp cần số.

Đưa bàn tay thon dài ra cầm lấy, anh mỉm cười, trên điện thoại còn dán một tấm sticker, nụ cười Lâm Nặc dịu dàng ấm áp, ánh mắt kiên cường mạnh mẽ… hệt như nửa tháng trước, lần đầu anh gặp cô trong cơn mưa.

Hôm đó, anh ngồi ngay cửa sổ xe, vô tình nhìn ra ngoài và trông thấy cô.

Thực ra lúc đó, cửa kính bị nước mưa dội vào xối xả cảnh vật bên ngoài trở nên mơ hồ, nhưng anh vẫn có thể hoàn toàn nhìn rõ biểu cảm của cô. Rõ ràng, cô xoay người khập khiễng bỏ đi, thế nhưng cô gái bé nhỏ đó vẫn giữ dáng vẻ kiên cường, đến cả sống lưng cũng thẳng đứng.

Trong khoảnh khắc đó, anh đã ghi nhớ cô.

Nhớ một người, không cần quá nhiều lý do, chỉ là xuất hiện đúng thời gian và địa điểm hay không mà thôi.

Và Lâm Nặc, đã xuất hiện đúng lúc.

Cơn mưa về đêm ở thành phố làm giao thông ùn tắc. Trong khi chờ đợi, Giang Doãn Chính bỏ chiếc di động vào túi áo.

Còn Lâm Nặc sáng hôm sau mới phát hiện mình đánh mất công cụ liên lạc quan trọng.

Tối hôm trước, sau khi ăn cơm cả nhóm còn đi hát, đến cả Từ Chỉ An xưa nay vốn không thích hoạt động này, cũng đi cùng mọi người.

Cả buổi tối, đề tài mọi người đề cập nhiều nhất là: bến bờ, lứa đôi, tình cảm trai gái mà hai người chính là trung tâm của đề tài, khó tránh khỏi bị chuốc cho say khướt đến thất điên bát đảo. Lúc trở về trường, Lâm Nặc nôn thốc nôn tháo, dựa vào vai của Từ Chỉ An, nhắm nghiền mắt chẳng hé môi kêu ca nửa lời.

Tửu lượng của Từ Chỉ An vốn không cao lắm, hiển nhiên lúc này cũng uống khá nhiều, hơi thở mang hơi rượu không ngừng phả ra.

Về đến ký túc xá Lâm Nặc vội vàng tắm rửa rồi leo lên giường ngủ, sáng ra tỉnh dậy đầu đau nhức, theo thói quen cô lấy điện thoại xem giờ nhưng quờ mãi mà không thấy.

Nơi cuối con đường – chương 6.2

Lâm Nặc chẳng mấy để tâm, có lẽ do tâm trạng nên lúc này những giọt nước mưa mát lạnh lại cực kỳ đáng yêu. May là cổng trường chỉ cách lớp học vài trăm mét, cô lấy túi che đầu, chạy vội ra ngoài.

Ra khỏi cổng trường là đến trạm xe, đúng giờ tan tầm, xe buýt chật cứng người, sương mù xám xịt bao phủ, chỉ thấy trước mắt một vùng tối đen kìn kịt.

Lâm Nặc đợi một lúc lâu bèn quyết định đón taxi.

Như mọi khi, phải đứng xếp hàng từng người lên một, mãi mới đến lượt cô, bác tài lại nói vì phải giao ca nên không chạy vào trung tâm thành phố. Lúc này mưa càng lúc càng nặng hạt, rơi cả lên da mặt, thấm vào người, ẩm ướt lạnh lẽo, dẫu cho tâm trạng cô đang rất vui vẻ cũng chẳng ngăn được phiền muộn.

Lâm Nặc che một tay trên đỉnh đầu, đi tới đi lui trong mưa, nghe thấy tiếng còi xe đột ngột vọng đến. Cô quay lại thì thấy một chiếc xe đen tuyền sang trọng đỗ ngay cạnh.

Cần gạt nước mưa che khuất tầm nhìn, cô vẫn đang cố nhìn xem người bên trong là ai thì cửa xe chợt mở ra.

Cô ngẩn người khi nhìn thấy gương mặt chẳng rõ có thể coi là quen thuộc không.

Giang Doãn Chính chống một tay lên cửa xe, nhìn cô gật đầu nói: “Lên xe đi, anh chở em”. Rõ ràng hai người chỉ mới gặp nhau một hai lần, điều kỳ quái nhất là lời nói này từ miệng anh ta phát ra lại chẳng có chút đường đột nào.

Lâm Nặc sững lại, anh chỉ đứng đó không thúc giục, vẫn bộ trang phục vest đen vừa vặn, trong màn mưa u ám mà khuôn mặt lộ vẻ thanh tú đến lạ thường.

Ngồi trong xe, Lâm Nặc xoa xoa đôi bàn tay lạnh cóng, mỉm cười nói: “Làm phiền anh, thật ngại quá!”.

Giang Doãn Chính không nói gì, đưa tay ấn nút, khí ấm từ từ lan tỏa ra.

Lâm Nặc khẽ mím môi, cô cảm thấy lúc này nên nói cái gì đó, không thể để không khí lạnh lẽo thế này! Thế nhưng, giờ đây cô vẫn đang trong trạng thái mơ hồ. Lần trước gặp ở sảnh mờ mờ ảo ảo của KTV chỉ có ngắn ngủi vài phút vậy mà hôm nay anh lại dừng xe để đón cô, còn cô, cứ thế lên xe của anh là sao?

Lâm Nặc ngắm mưa bên ngoài cửa kính, cứ thế suy ngẫm về hành động của mình. Còn anh thì sao? So với cô, anh lại thiệt thòi hơn, cả tên cô là gì anh vẫn chưa biết, lúc này còn làm tài xế nữa.

Nghĩ đến đó, cô vội nói: “Em là Lâm Nặc”.

Người cầm lái thờ ơ nhìn cô, khẽ gật đầu: “Giang Doãn Chính”.

Lâm Nặc lại cười: “Em biết”. Trong thời đại internet ngày nay, tên của Tổng giám đốc Tập đoàn Dung Giang, làm sao lại không tra ra được chứ?

“Lần trước ở công ty, em đã gặp anh rồi”, cô lại nói.

“Anh cũng trông thấy em”, Giang Doãn Chính chậm rãi đáp, không trông thấy vẻ ngạc nhiên của Lâm Nặc, dừng đèn đỏ ngay bùng binh, hỏi: “Đi đâu?”.

“… Hả?! À, Trung tâm thương mại Chính Đại”, cô quay đầu sang, chỉ thấy gương mặt trông nghiêng cùng biểu cảm lãnh đạm của đối phương, mùi nước hoa thoang thoảng bay vào mũi cô, tựa như mùi hoa cỏ sau cơn mưa mùa hạ.

Một số cảnh tượng nhẹ nhàng đan chéo nhau, trong một khoảnh khắc những tia sáng điện chợt lóe lên. Cuối cùng, cô đã nhớ ra lần đầu gặp anh là ở nghĩa trang hôm đó.

Hóa ra là anh, cô nhìn sang thầm nghĩ.

Thật kỳ diệu, hóa ra cuộc gặp gỡ của họ còn sớm hơn họ tưởng.

Nơi cuối con đường – chương 6.1

Chương 6

Gặp nhau

 Khi nhận được điện thoại của Giám đốc Lý, Lâm Nặc đang ở ký túc xá xem truyện tranh.

Đã vào tháng Mười một rồi, thời tiết bắt đầu lạnh, nhìn qua cửa sổ có thể trông thấy cây cối bên ngoài đang không ngừng lay động trước gió. Bởi thế tuy là giữa trưa nhưng chẳng ai muốn ra ngoài, tất cả đều trốn hai tiết lý luận buổi sáng chẳng mấy quan trọng, vui vẻ hí hửng ngồi chơi bên máy vi tính.

Gác điện thoại, Lâm Nặc im lặng trong hai giây mới tuyên bố, giọng bình thản: “Tớ trúng tuyển rồi!”.

Lý Mộng ngồi gần cô nhất là người phản ứng đầu tiên. Chỉ thấy đôi mắt to tròn đen láy của cô ấy sáng lên, tiếp đó thì áp sát lại gần, giọng kinh ngạc, dường như còn vui hơn cả Lâm Nặc nữa.

Thế nhưng Lâm Nặc phản ứng rất nhanh, quay đầu nhìn Hứa Tư Tư, còn cô ấy đang tỏ ra rất đỗi vui mừng, chẳng lộ chút buồn bã nào.

“Đừng nhìn tớ, cái này có gì lớn lao đâu chứ!” Cô bạn tính tình vốn phóng khoáng phẩy phẩy tay, như thể đã lường trước sự việc: “Tớ nói rồi, biểu hiện hôm đó của tớ thảm lắm, bọn họ mà tuyển tớ mới là lạ ấy chứ”.

Tuy nói thế, Lâm Nặc vẫn cảm thấy khó xử, dù gì mối quan hệ của hai người họ vẫn luôn tốt đẹp, huống hồ còn đi thi tuyển cùng nhau, kết quả cuối cùng lại không được như ý nguyện.

Hứa Tư Tư vẫn vô tư cười nói: “Mời cơm đi, mời cơm đi!”.

Mọi người rất thích thú với việc “cải thiện bữa ăn”, vừa nghe xong, liền hưởng ứng ngay.

Cuối cùng ông Lâm nói trong điện thoại rằng: “… Đi ăn chỗ nào ngon ngon vào, mang hóa đơn về rồi bố thanh toán cho!”.

“Cảm ơn bố, vậy thì con không khách sáo đâu nha!”, biết bố đang vui, Lâm Nặc đùa với ông.

Đầu dây bên kia trầm ngâm: “Bố cũng không mong con khách sáo đâu!”.

Lâm Nặc cười phá lên.

Do buổi trưa thời gian còn ít nên cô tổ chức ăn mừng vào buổi tối.

Hơn ba giờ chiều Lâm Nặc có hai tiết môn tự chọn, kỳ thi tốt nghiệp đã gần kề, cô phải cố gắng hết sức ở những môn ngoại khóa, hơn nữa giáo viên lại “nổi tiếng” nghiêm khắc, thế nên cô chẳng dám trốn học. Còn Từ Chỉ An đã đi làm gia sư hơn hai năm nay, hôm nay vừa đúng buổi cuối, từ nhà học trò tới ít nhất cũng mất hơn một tiếng đồng hồ ngồi xe. Những người còn lại trong ký túc xá ai cũng đều có bố trí xong xuôi đâu đấy cả. Tất cả mọi việc cứ như vấn vít vào nhau, thế nên mọi người chia ra mỗi người một việc, đúng sáu giờ tối hẹn gặp nhau tại nhà hàng Hồng Kông tầng tám trung tâm thương mại Chính Đại.

Sau buổi chiều đó, đến khi Lâm Nặc trấn tĩnh lại mới cảm thấy có chút khó hiểu.

Vốn dĩ cô cứ ngỡ chẳng cách gì chiến thắng nổi, nhưng lại may mắn được Tập đoàn Dung Giang tuyển chọn, hơn nữa cấp trên còn chính là Giám đốc nhân sự Lý, xem ra cũng là một người hòa nhã.

Lần đầu tiên cô tìm việc đã thuận lợi mỹ mãn thế này, sao có thể không khiến người ta phấn khởi chứ?

Khó khăn lắm mới kết thúc giờ tự học, Lâm Nặc khoác túi ra khỏi lớp, mới phát hiện trời mưa lâm thâm tự lúc nào.

Những bạn học xung quanh cùng kêu lên, hiển nhiên không ai ngờ rằng năm nay mưa thu lại nhiều như vậy, không ai mang theo ô nhưng cũng không muốn bị lỡ thời gian nên họ chỉ có thể đội mưa mà đi.

Nơi cuối con đường – Tình Không Lam Hề – chương 5.3

Lâm Nặc nằm trong nhóm năm cô gái, rất tình cờ chỉ mỗi cô là sinh viên của Đại học Z, vì thế cô rất căng thẳng, cảm giác một thân một mình xông pha chiến đấu. Nhưng kỳ lạ là căng thẳng thì căng thẳng, cô phát hiện ra bản thân vẫn có tâm trạng nhởn nhơ quan sát tình hình của bốn đối thủ cạnh tranh kia.

Trong số đó, có một người tên Đinh Tiểu Quân, là sinh viên khoa Quản trị kinh doanh Đại học F. Theo đánh giá của Lâm Nặc, thực lực cô ta khá nhất, hiển nhiên là thế, ý kiến của các phỏng vấn viên cũng tương tự cô. Cô phát hiện ra, mỗi lần đến lượt Đinh Tiểu Quân phát biểu ý kiến, những phỏng vấn viên ngồi ở hàng ghế đầu, đều lộ vẻ quan tâm và hứng thú.

Thôi, thế là xong rồi. Cô chán nản, chỉ có hai vị trí, e là khó khăn gian nan lắm mới rơi vào mình đây.

Có lẽ vì những suy nghĩ đó, lời lẽ cử chỉ cô lại càng thoải mái phóng khoáng. Đến lượt Lâm Nặc, người đàn ông trung niên ngồi ở chính giữa hỏi: “Mời cô Lâm trình bày kế hoạch và mục tiêu của mình trong năm năm tới”. Câu hỏi rất đơn giản nhưng lại khó trả lời, vì quá khiêm tốn hay quá phô trương đều có thể để lại ấn tượng không tốt.

Lâm Nặc nhận ra người đặt câu hỏi, chính là Giám đốc nhân sự Lý, người chủ trì buổi diễn thuyết ở trường hôm đó, ông ta có thân hình hơi đẫy đà cùng gương mặt hòa nhã gần gũi.

Cô suy nghĩ lát, đột nhiên nói: “Tôi xin phép trả lời câu này bằng tiếng Anh, có được không?”.

Không thực sự tự tin mà ngược lại nụ cười cô mang vẻ ngượng ngùng nhưng lại khiến những phỏng vấn viên mắt sáng rực lên, có người liền cười, nói: “Được thôi, hiếm khi có người chủ động yêu cầu. Xem ra, tiếng Anh là một thế mạnh của cô Lâm!”.

“Không phải thế”, cô cũng mỉm cười, giọng rất thoải mái, “Chỉ là tôi có chuẩn bị trước một chút, không nói thì tiếc quá!”. Nói dối khỏa lấp đôi chút, trên thực tế, cô chỉ dốc hết sức đánh canh bạc cuối, hy vọng có thể để lại ấn tượng về mình nhiều hơn một chút.

Những từ đơn hình thành một câu nối tiếp nhau phát ra miệng, có lúc ngay cả Lâm Nặc cũng chẳng rõ bản thân mình đã nói những gì, cô chỉ dựa vào bản năng để diễn đạt bất chấp quy phạm câu cú và cách dùng từ, cô ngây người trong giây lát, chờ đợi phản ứng của những người ngồi trước mặt mình, nét mặt họ chẳng có vẻ gì là giễu cợt hay mất kiên nhẫn, tâm trạng của cô cũng dần tốt lên.

Cho đến khi nói xong câu cuối cùng, Lâm Nặc thấy trong số đó không chỉ một người khẽ gật đầu, lúc này cô mới thở phào, thầm cảm ơn Lý Mộng suốt bốn năm đại học ngày nào cũng kéo cô đi luyện tập môn Nghe nói.

“Rất tốt”, cuối cùng cũng có người nói, ánh mắt tỏ vẻ tán dương.

Bước ra khỏi phòng, Hứa Tư Tư chạy lại, hỏi thăm về tình hình phỏng vấn. Cô chưa kịp trả lời, thì bắt gặp một ánh mắt khó hiểu phức tạp, ngoái đầu lại, vừa kịp trông thấy Đinh Tiểu Quân.

Cô cười, phần nào hiểu được đối phương đang suy nghĩ gì, chỉ có điều cô chẳng màng để tâm đến.

Thật ra cô muốn dũng cảm đánh cược một lần, vả lại, xem ra thành quả thu hoạch được cũng không tồi.

Dù sao thì kết quả vẫn chưa biết thế nào, mỗi người đều có quyền cố gắng và tranh đấu.

Chỉ có điều, khi cùng Hứa Tư Tư ra khỏi Tập đoàn Dung Giang, Lâm Nặc không ngờ mấy ngày sau cô lại gặp Giang Doãn Chính lần nữa.

Cho dù gặp lại, cô cũng không biết rằng hóa ra cũng có khi chỉ là những ngôn từ và cử chỉ vô tình, có thể đưa đẩy đời người rơi vào một quỹ đạo hoàn toàn mới.

Nơi cuối con đường – Tình Không Lam Hề – chương 5.2

Cuối tuần về nhà, mẹ cô vừa xào rau vừa trò chuyện cùng cô. Nói đến chuyện dầu, gạo, mắm, muối, đột nhiên lại nhắc đến cuộc sống tương lai sau này.

Bà Lâm thuận miệng hỏi: “Từ Chỉ An có biết làm việc nhà không?”.

Lâm Nặc đang ăn vụng, không cẩn thận ngón tay bị bỏng, vừa xuýt xoa vừa trả lời qua loa: “Có ạ”.

“Thế thì tốt rồi”, bà Lâm cười, “Chứ không thì lấy một cô gái mười đầu ngón tay chưa từng dãi nắng dầm mưa như con về, mà chồng cũng không biết làm việc nhà, sau này việc nhà hai đứa sẽ ra sao? Đâu thể vừa tốt nghiệp ra trường đã thuê người giúp việc chứ…”.

Lâm Nặc lại vâng dạ một tiếng, mang thức ăn ra khỏi nhà bếp.

Mẹ tình cờ nói về tương lai sau này chẳng phải lần đầu. Thế nhưng, đây là lần đầu tiên cô không muốn tiếp tục chuyện trò quá sâu về chủ đề này.

Khi càng gần với thực tế, thì những bất an xao động trong cô dường như cũng dần được thức tỉnh.

Cô gặp lại Giang Doãn Chính hôm thứ Hai trước khi phỏng vấn. Ngay cả Lâm Nặc cũng không ngờ được, trong thành phố rộng lớn thế này, hai người lại có cơ hội gặp lại nhau.

Lúc đó, cô cùng Hứa Tư Tư líu ríu đứng tại sảnh tầng một tòa nhà Tập đoàn Dung Giang, cùng nhóm người phỏng vấn đứng chờ thang máy.

Sau đó cô trông thấy anh.

Anh mặc bộ vest đen với năm sáu người vây quanh, bước từ ngoài vào, nhân viên đang đi lại trong tòa nhà đều dừng lại chào hỏi, anh đều đáp lại, dưới ánh đèn đôi mắt anh trông càng đen và sáng long lanh hơn.

Trong một thoáng, ánh mắt sâu thẳm ấy dường như đảo sang, dừng lại ở những thanh niên đang đứng chờ thang máy rồi xoay người bỏ đi luôn.

Lâm Nặc hơi ngẩn người, trông thấy anh và những người bên cạnh cùng bước vào một thang máy khác cách đó không xa, lúc này Hứa Tư Tư mới vỗ vào vai cô: “Nhìn gì thế?”.

“Không có gì”, cô lắc đầu, thôi không nhìn nữa, theo chân mọi người, tiến vào một không gian nhỏ hẹp.

Lúc nãy, cô nghe rõ mồn một, nhân viên đều nhất loạt cung kính gọi anh: “Tổng giám đốc Giang”, lại thêm khí chất nữa, thân phận của anh xem chừng không nói cũng rõ cả rồi.

Hóa ra, thế gian này thật quá nhỏ bé, chẳng phải thế sao?

Thật ra, ngay cả Giang Doãn Chính cũng chẳng ngờ được, người con gái anh không biết tên đó lại xuất hiện ở đây. Dù chỉ một ánh nhìn thoáng qua, anh vẫn có thể thấy cô, đôi mắt sáng long lanh, khóe môi hơi bướng bỉnh khẽ mím lại, đứng giữa những gương mặt xa lạ và mơ hồ khác quả thực vô cùng nổi bật.

Không, có thể chỉ là đặc biệt thu hút ánh nhìn của anh mà thôi.

Rất nhanh, trong mớ hồ sơ ứng tuyển anh tìm thấy bộ hồ sơ của cô.

Trên đó viết khá rõ ràng những thông tin liên quan đến cô, anh đưa mắt lướt nhanh, sau đó không nói gì trả vào chỗ cũ. Tuy nhiên, có lẽ anh đã vô tình để lộ ra vẻ quan tâm, Trưởng phòng Nhân sự khi ôm mớ hồ sơ ứng tuyển, trong lòng hiểu rõ, âm thầm lặng lẽ ghi chép lại cái tên đó.

Cuộc phỏng vấn hai mươi phút sau sẽ bắt đầu.

Theo thông lệ, đầu tiên ứng viên giới thiệu về bản thân, rồi đến kinh nghiệm làm việc theo nhóm, cuối cùng trả lời những câu vấn đáp dường như vô tận, trổ tài hùng biện và năng lực ngay tại chỗ, mỗi người đều cố gắng đưa ra những đáp án hoàn hảo cho câu hỏi của mình.

Nơi cuối con đường – Tình Không Lam Hề – chương 5.1

Chương 5

                                                          Đánh cược

Trước khi quay lại phòng bao, Lâm Nặc không khỏi ngoái đầu nhìn lại, lúc này Giang Doãn Chính đã đi xa, dưới ánh đèn mờ ảo chỉ còn nửa gương mặt trông nghiêng – thanh tú, thờ ơ lãnh đạm, dường như đó là khí chất bẩm sinh của anh chẳng can hệ gì đến thái độ.

Lâm Nặc sững sờ, chỉ vì bóng hình mảnh khảnh gầy gầy ấy dường như cô đã gặp ở đâu đó, có chút quen thuộc đến kỳ lạ. Tuy nhiên, não bộ chưa kịp hoạt động thì tiếng ồn ào huyên náo đã ập vào xóa tan hồi ức mong manh ít ỏi ấy.

Đó là ký ức về nghĩa trang lạnh lẽo, xơ xác, tiêu điều.

Thế nhưng, đôi mắt ấy đã khắc sâu vào ký ức cô. Sau này hồi tưởng lại, cô vẫn không khỏi kinh ngạc.

Ngày hôm sau, cuối cùng Từ Chỉ An cũng xuất hiện.

Lúc đó, Lâm Nặc đang xách hai phích nước bước ra khỏi phòng đun nước, chợt cảm thấy tay nhẹ hẫng, quay đầu lại, chẳng rõ Từ Chỉ An đã đứng ngay cạnh tự lúc nào.

Lâm Nặc quay đi, nhìn về phía trước chẳng nói lời nào. Sự chủ động tối qua của cô bị khước từ, là một việc khiến người ta đau lòng và mất mặt. Vì vậy, lúc này cô không có ý định nhượng bộ thêm nữa.

Thế mà, từ lúc gặp Từ Chỉ An vẫn trầm mặc, chỉ xách nước giúp cô, hai người đi trên đường, hệt như ngày trước, như một cặp tình nhân bình thường trong trường.

Đi được một đoạn, anh mở miệng nói: “Tối nay ký túc xá bọn anh liên hoan, em cũng tham gia nhé”.

Lâm Nặc chẳng suy nghĩ nhiều, liền nói: “Không đi”. Giọng cô lạnh lùng, sau đó, mới hoảng hốt bừng tỉnh, lối thoát tốt như vậy, sao cô lại bỏ lỡ như thế chứ! Thế nhưng, tất cả chỉ là trong vô thức cô đã trả lời.

Quả nhiên, Từ Chỉ An liếc nhìn cô rồi chẳng nói gì nữa.

Trong lòng Lâm Nặc cũng chẳng rõ hối hận hay giận dữ nữa, khi về đến trước cửa ký túc xá, cô nói, giọng hơi tức giận: “Lần sau anh mà như vậy nữa thì em mặc kệ anh luôn đó!”.

Như vậy nữa? Ý là nói chuyện ở bệnh viện hay là cú điện thoại tối qua? Thực ra ngay cả cô cũng chẳng thể nói rõ. Thế nhưng, Từ Chỉ An chỉ lặng im trong giây lát, khẽ gật đầu, thấy tinh thần cô khá lên, anh dịu giọng nói: “Vậy tối nay em có đi ăn tối với anh không?”.

Đúng lúc đang là giữa trưa, dưới ký túc xá người ra kẻ vào tấp nập, một bạn học đi qua, trông thấy hai người, bèn khúc khích chào hỏi. Lâm Nặc đón lấy phích nước gật đầu bừa coi như đồng ý, rồi cùng bạn ấy đi lên lầu.

Đi một lúc, đột nhiên nhớ đến câu nói trước đây của Hứa Tư Tư.

Cô ấy nói: “Lâm Nặc, sao mình cứ cảm thấy cậu toàn chiều theo ý của Từ Chỉ An vậy?”.

Khi cô ấy nói câu nói này, Lâm Nặc cảm thấy đau lòng, thế nhưng dường như cô đã quen rồi.

Cũng như bây giờ, hai người tưởng như hòa hợp như trước nhưng nguyên do tranh cãi lại bị giấu kín. Tuy cô không biết bản thân đã làm sai những gì nhưng cô hiểu rõ, chưa chắc Từ Chỉ An đã cảm thấy đó là lỗi của anh. Nếu đã như vậy, e rằng nhắc lại việc này, họ chỉ rơi vào bế tắc thêm nữa mà thôi.

Lần này, cứ xem như cô nhượng bộ đi vậy.