Sát nhân mạng – Chương 5

Ở góc trên cùng bên trái màn hình máy tính của Phate xuất hiện một hộp thoại nhỏ:

Những gì Phate nhìn trên màn hình chính là những gì Jamie Turner thấy trên máy tính của mình, ở cách đó vài dặm, trong Học viện Thánh Francis.

Điểm đặc biệt trong trò chơi của hắn đã kích thích Phate ngay từ lần đầu tiên gã xâm nhập vào hệ thống của cậu bé cách đây một tháng.

Phate đã mất rất nhiều thời gian xem xét các file của Jamie và tìm hiểu được đầy đủ thông tin về thằng bé như những gì hắn đã biết về Lara Gibson mới đây.

Ví dụ:

Jamie Turner ghét thể thao và lịch sử nhưng lại yêu thích toán học và khoa học. Thằng nhóc đọc sách một cách say mê. Đứa trẻ này là một kẻ nghiền game MUD[1]. Nó dành hàng tiếng đồng hồ trong các phòng chat MUD trên Internet, rất giỏi các game nhập vai cũng như việc sáng tạo và duy trì những mạng xã hội ảo đã quá phổ biến trong MUD. Jamie còn là một tay viết code cừ khôi, một lập trình viên tự học. Nó đã thiết kế trang web của riêng mình và giành được giải khuyến khích từ Web Site Revue Online. Nó đã nảy ra ý tưởng cho một trò chơi điện tử mới kích thích trí tò mò của chính Phate và rõ ràng là thằng bé có tiềm năng thương mại rất lớn.

Nỗi sợ hãi lớn nhất của cậu nhóc gợi cho hắn nhớ đến nỗi sợ hoang tưởng của Lara Gibson, là mất đi thị lực, nó đã đặt hẳn một cặp kính không vỡ đặc biệt từ một cửa hàng online.

Thành viên duy nhất trong gia đình mà nó dành nhiều thời gian liên lạc và trò chuyện qua email là anh trai, Mark. Cha mẹ của chúng khá giàu có nhưng lại bận rộn nên thường chỉ trả lời sau khi con trai họ đã gửi năm hay sáu cái email.

Jamie Turner, theo như Phate nhận định, là rất thông minh, có trí tưởng tượng phong phú và dễ bị tổn thương.

Và thằng bé cũng là kiểu hacker sẽ vượt mặt hắn vào một ngày nào đó.

satnhanmang1.md

Tiếp tục đọc

Sát nhân mạng – Chương 4

Trong suốt nửa tiếng đồng hồ khốn khổ, Wyatt Gillette ngồi im trong phòng giam lạnh lẽo thời trung cổ, cố không suy đoán xem điều đó có thực sự xảy ra hay không – rằng hắn sẽ được thả. Hắn sẽ không cho phép bản thân mình hy vọng, dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi ở trong tù, hy vọng là thứ đầu tiên phải chết.

Rồi, với một tiếng “cách” nhỏ như không, cánh cửa mở ra và những cảnh sát quay trở lại.

Gillette ngẩng lên nhìn và thấy trên dái tai bên trái của Anderson có một lỗ khuyên đã tịt từ lâu. Viên cảnh sát nói, “Có một thẩm phán đã ký lệnh tạm thả”.

Gillette nhận ra rằng nãy giờ mình vẫn ngồi im với hai hàm răng cắn chặt và đôi vai căng cứng. Hắn thở phào nhẹ nhõm vì thông tin vừa rồi. Cảm ơn, cảm ơn…

“Giờ thì, cậu có một lựa chọn. Trong suốt thời gian ở ngoài, cậu muốn bị còng tay hay một cái xiềng chân có thiết bị phát tín hiệu?”

Tên tù cân nhắc và đáp, “Xiềng chân”.

“Đó là một sản phẩm mới”, Anderson nói. “Bằng Titanium. Cậu chỉ có thể đeo vào và tháo ra bằng một chiếc chìa khóa đặc biệt. Chưa từng có ai thoát khỏi cái này.”

“Chà, có một gã đã làm được đấy”, Bob Shelton nói đầy hào hứng. “Nhưng hắn phải chặt chân mình để thoát ra. Hắn chỉ chạy được có một dặm trước khi chảy máu đến chết.”

Lúc này, Gillette chẳng ưa gì Shelton, chẳng khác gì việc tay cớm lực lưỡng ấy cũng ghét bỏ hắn vậy.

“Nó theo dõi tín hiệu của anh trong phạm vi sáu mươi dặm và phát tín hiệu xuyên qua cả kim loại”, Anderson tiếp tục.

“Ông đã đạt được mục đích”, Gillette nói. Rồi quay sang viên giám ngục, “Tôi cần vài thứ trong buồng của mình”.

“Thứ gì?”, ông ta càu nhàu. “Anh sẽ không nhởn nhơ ở ngoài lâu đến thế đâu, Gillette. Không cần phải thu dọn đồ đạc.”

Gillette nói với Anderson, “Tôi cần vài quyển sách và sổ ghi chép của mình. Tôi có rất nhiều tài liệu có ích từ những tạp chí như Wired 2600”.

Viên cảnh sát CCU nói với người giám ngục, “Việc đó thì ok”.

Một âm thanh điện tử inh tai kêu ầm ĩ gần đó. Gillette giật bắn mình vì tiếng động đó. Phải mất đến một phút để định thần đó là âm thanh gì, hắn chưa bao giờ nghe thấy nó ở San Ho. Frank Bishop trả lời điện thoại. Viên cảnh sát nhấc máy, nghe một lúc, gõ nhẹ vào phần tóc mai, rồi trả lời, “Vâng, thưa đại úy… Và?”. Trong suốt một khoảng lặng kéo dài, ông ta mím chặt môi. “Ông không thể làm được gì?… Vâng, thưa ngài.”

Ông ta dập máy.

sat nhan mang

 

Tiếp tục đọc

Sát nhân mạng – Chương 3

Đó thật sự là một cú hack hay ho.

Nhưng không hề khó khăn như hắn đã nghĩ.

Phate – cái tên giả danh của hắn, theo đúng kiểu đánh vần của hacker là Ph chứ không phải F – giờ đang lái xe về căn nhà ở Los Altos, nằm trong trung tâm Thung lũng Silicon.

Hắn đã bận rộn cả buổi sáng hôm nay: Hắn đã vứt bỏ chiếc xe tải màu trắng với vệt ố màu máu mà hắn lợi dụng để khơi lên nỗi sợ hãi hoang mang trong lòng Lara Gibson ngày hôm qua. Và hắn đã quẳng đống đồ hóa trang – mái tóc tết lọn, chiếc áo khoác dã chiến và kính râm trong vai kẻ theo dõi và bộ đồ của nhân viên công ty máy tính vô hại dành cho vai diễn Will Randolph, anh họ của Sandy Hardwick.

Giờ thì, hắn là một kẻ hoàn toàn khác. Tất nhiên, không phải tên thật hay nhân dạng thật của hắn – Jon Patrick Holloway, chào đời cách đây hai mươi bảy năm ở Upper Saddle River, New Jersey. Không, lúc này hắn là một trong sáu hay bảy nhân vật hư cấu mà hắn mới tạo ra. Với hắn, họ như những người bạn, có đủ bằng lái xe, thẻ nhân viên, thẻ an sinh xã hội và tất cả các giấy tờ cần thiết không thể thiếu để xác nhận danh phận trong thời buổi này. Thậm chí hắn còn phân vai cho các nhân vật của mình bằng giọng nói và các nhân cách khác nhau mà hắn cần cù luyện tập.

Bạn muốn là ai nào?

Câu trả lời của Phate cho câu hỏi này là: Giống với bất cứ ai trên thế giới này.

Nhớ lại vụ hack Lara Gibson, hắn thấy thật quá dễ dàng để tiếp cận người quá tự hào về việc bản thân là nữ hoàng tự vệ chốn thành thị.

Và đã đến lúc nâng mức chơi lên một chút rồi.

 

satnhanmang1.md

 

 

Tiếp tục đọc

Sát nhân mạng – Chương 2

Chầm chậm, chầm chậm…

Đừng huỷ hoại chúng, đừng làm vỡ chúng.

Từng con ốc bé xíu long dần ra khỏi chiếc vỏ nhựa màu đen của chiếc đài radio nhỏ và rơi xuống những ngón tay dài chắc khỏe của gã đàn ông trẻ tuổi. Có lúc, hắn gần như đã làm trờn rãnh của một con ốc và phải dừng lại, ngồi xuống ghế và nhìn ra ngoài ô cửa sổ nhỏ bé, nơi bầu trời u ám đang bao phủ Hạt Santa Clara, cho đến khi cơn căng thẳng qua đi. Bây giờ là 8 giờ sáng và hắn đã làm cái công việc nặng nhọc kỳ công này hơn hai tiếng đồng hồ rồi.

Cuối cùng thì, mười hai con ốc cố định vỏ ngoài của chiếc radio đã được tháo hết ra và đặt lên phần mép dính của tấm giấy nhớ màu vàng. Wyatt Gillette tháo khung của chiếc đài Samsung ra và nghiên cứu nó.

Sự tò mò của hắn, như mọi khi, lại tung vó lao về phía trước như một chú ngựa đua. Hắn tự hỏi tại sao những người thiết kế có thể chấp nhận một khoảng trống lớn như vậy giữa các tấm mạch, và tại sao vạch chỉ tần số lại sử dụng loại dây có kích cỡ đặc biệt này, rồi thì, tỉ lệ kim loại trong mối hàn là bao nhiêu.

Có thể đây là thiết kế tối ưu nhất, nhưng cũng có thể không.

Có thể những kỹ sư đã lười biếng hoặc bị mất tập trung.

Liệu có cách lắp ráp nào tối ưu hơn không?

Hắn tiếp tục tháo rời nó ra, mở những con ốc trên các tấm mạch.

Chầm chậm, chầm chậm…

Ở tuổi hai mươi chín, Wyatt Gillette có khuôn mặt hõm sâu của một gã đàn ông cao hơn mét tám và nặng bảy mươi ki lô gam, một mẫu người mà mọi người luôn dễ dàng tưởng tượng ra. Hắn nên được vỗ béo. Hắn có mái tóc tối màu gần như đen, và đã lâu chưa được cắt gội. Trên tay phải của hắn có hình chú chim mòng biển bay qua cây cọ được xăm một cách vụng về. Hắn mặc chiếc quần jean màu xanh da trời bạc phếch và chiếc áo sơ mi màu xám khoác hờ.

 

satnhanmang1.md

Tiếp tục đọc

Sát nhân mạng – Chương 1

Chiếc xe tải trắng cũ kĩ khiến cô cảm thấy bất an.

Lara Gibson ngồi bên quầy bar trong nhà hàng Vesta’s Grill tại De Anza, Cupertino, California, tay giữ chặt đáy ly Martini lạnh ngắt và phớt lờ hai chuyên viên phần cứng trẻ tuổi đang đứng gần đó liếc mắt ve vãn cô.

Cô lại hướng mắt ra ngoài lần nữa, nhìn sâu vào màn mưa u ám, và không thấy bất kỳ dấu hiệu nào của chiếc Econoline kín mít không cửa sổ, cô tin chắc rằng nó đã bám theo mình từ căn hộ cách đây vài dặm đến tận nhà hàng này. Lara tụt khỏi chiếc ghế ở quầy bar và bước tới cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. Chiếc xe đó không đậu trong bãi đỗ của nhà hàng. Cũng chẳng ở bên kia đường, trong bãi xe của Apple Computer hay bãi bên cạnh, thuộc công ty Sun Microsystems. Không bãi đỗ xe nào trong số này là nơi hợp lý để theo dõi – nếu gã tài xế đó thực sự đang đeo bám cô.

Không, chiếc xe đó chỉ là một sự trùng hợp mà thôi, cô kết luận, sự trùng hợp bị cường điệu hóa bởi một dạng hoang tưởng.

Cô trở lại quầy bar và liếc nhìn hai gã trai trẻ, giờ đến lượt họ lờ cô đi và nhếch mép cười.

satnhanmang1.md

Tiếp tục đọc

Hỏa Ngục – Chương 4

Chương 4

Trong khoảnh khắc, Langdon cảm thấy như thể thời gian ngừng lại.

Bác sĩ Marconi nằm bất động trên sàn, máu tuôn ra từ ngực ông. Langdon cố cưỡng lại tác dụng của thuốc an thần trong cơ thể, ngước mắt nhìn lên kẻ ám sát đầu đinh lúc này vẫn đang sải bước ngoài hành lang, băng qua nốt mấy thước cuối cùng để tiếp cận khuôn cửa bỏ ngỏ vào phòng anh. Khi gần đến ngưỡng cửa, ả nhìn về phía Langdon và lập tức chĩa vũ khí về hướng anh… nhằm thẳng vào đầu.

Mình sắp chết, Langdon nhận ra như vậy. Ở đây và ngay lúc này.

Một tiếng đập chát chúa vang lên trong phòng bệnh chật hẹp.

Langdon giật nảy, chắc chắn anh đã bị va đập, nhưng tiếng ồn đó không phải là tiếng súng của kẻ tấn công. Thay vào đó, tiếng đập ấy là tiếng đóng cánh cửa thép nặng nề của phòng bệnh khi bác sĩ Brooks lao người vào cửa và xoay ổ khóa.

Đôi mắt dại đi vì sợ hãi, bác sĩ Brooks lập tức thụp xuống bên cạnh người đồng nghiệp đẫm máu của mình, cố gắng bắt mạch. Bác sĩ Marconi thổ ra một búng máu, tràn dọc từ má xuống bộ râu dày. Rồi ông lả đi. Tiếp tục đọc

Món quà tình yêu – Chương 4.4

Cuối cùng, anh cũng để lộ thái độ cho cô thấy. Cô ước gì mình đã đoán sai. Chúa ơi, vẻ mặt cau có của anh nóng như thể hơi nóng mặt trời đang chói vào họ.

Nhưng đôi mắt anh… rất sống động, rất chân thật và rất mê hoặc. Khi anh nhìn thẳng vào mắt cô, Sara lạc mất hơi thở. Một ý nghĩ bất chợt xuất hiện trong tâm trí cô. Gã Viking của cô thật sự rất đẹp trai.

Tại sao mình không chú ý đến điều này trước kia chứ? Cô tự hỏi. Chúa lòng lành ơi, liệu có phải cô đang thấy anh hấp dẫn không?

Nathan kéo cô khỏi dòng suy nghĩ khi hỏi, “Em cho là mình đã tìm ra cách hủy bỏ hôn ước ư?”.

“Không.”

“Tốt”, anh đáp trả. Rồi sau khi suy nghĩ lại, anh thêm vào, “Như ta đã nói với em, ta không có ý định hủy bỏ hôn ước này, Sara”.

Cô không thích giọng điệu kiêu ngạo của anh. “Tôi biết rõ điều đó trước khi được chỉ dẫn.”

“Em đã biết?” Tiếp tục đọc

Heo yêu Diêm Vương – Chương 4.3

“Đi thôi, tôi sẽ không xóa bỏ ký ức của cô nữa, xóa bỏ không được, cô lợi hại quá, đến Boss cũng để mắt đến cô.” Thư Đồng lầm bầm, rất tự nhiên khoác vai Tiểu Tiểu như người thân quen.

“Cô nói vậy là có ý gì?”

“Boss đó, cô chẳng phải đã gặp rồi sao?” Thư Đồng cười xấu xa, dùng vai hích hích Tiểu Tiểu: “Có phải là rất đẹp trai không? Nhưng mà có đẹp trai hơn nữa cũng không che giấu nổi nội tâm đáng sợ của anh ta, ghê gớm chết đi được. Hôm nay để cô chạy đi mất, tôi suýt nữa đã bị lột da rồi đấy”.

Tiểu Tiểu cảm thấy có chút mơ hồ, không phải như cô tưởng tượng chứ? Lẽ nào cô vừa chạy khỏi hang sói, giờ lại sa vào hang hùm? Lúc này Mạnh Mạn bước ra ngoài cốc cốc vào đầu Thư Đồng: “Em lại ngứa ngáy chân tay rồi”. Tiếp tục đọc

Lời nguyền mỹ nhân – Chương 2.5

– Được rồi bà ơi, bà về đi thôi. – Đông Phương Phong Hoa đặt tay lên vai bà nửa khuyên nửa ép bà đi về phía cửa chính.

 – Thế tối nay cháu nhất định phải đến chỗ hẹn đấy nhé. – Lão phu nhân nhắc.

 – Cháu biết rồi.

– Chàng chỉ biết nói vâng.

 – Cư xử cho phải với người ta…

 – Vâng, cháu hiểu, bà đừng lo, cứ về nhà nghỉ ngơi đi! – Chàng tiễn bà ra cửa, đưa mắt ra hiệu cho lái xe kiêm bảo vệ luôn túc trực ở đấy, người lái xe biết ý lập tức đưa lão phu nhân ra phía thang máy đi xuống lầu.

 Lúc này Đông Phương Phong Hoa mới thở hắt ra, thuận tay hất mái tóc dài rồi quay đầu nhận ra Triệu Mộ Hiền đang đứng ngây ngay sau lưng chàng có vẻ như đang suy nghĩ rất lung. Tiếp tục đọc