[Mục lục] Gái già xì tin – Nguyễn Thu Thủy
Vậy chúng ta không cần dài dòng nữa nhở :))
Cùng sánh bước với “Gái già xì tin” – Nguyễn Thu Thủy nào :X :X
Dưới đây là trích nguyên văn lời của tác giả nha binh đoàn nhà mọt:
♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Về tớ!
Tam ngu: Ngu đường, ngu tiền, ngu tình. Cho nên 28 tuổi rồi ngày ngày kêu rên bị lạc đường, bị hết tiền, và bị thất tình!
Tam ham: Ham ăn, ham ngủ, ham chơi! Cho nên người lúc nào cũng ủn à ủn ỉn, lăn hết chỗ nọ đến chỗ kia
)
Tự dìm hàng là thế. Còn giờ thì là lăng xê nè (mắt chớp chớp, miệng đớp đớp):
+ Chữ đẹp, ke ke!
+ Hát karaoke hay (hí hí, thiên hạ bảo thế, và tớ tin ngay)
+ Gõ mổ cò choanh choách, âm thanh rất vui tai. ^.^
+ Viết làm chút thơ, biết viết chút văn.
Đặc điểm nhận dạng: Tròn quay, béo ỉn, mắt đen, tóc đen, 1 cái răng hơi mẻ vì 1 lần phi xuống miệt mài hôn mặt đường.
Vài bút danh: Thủy Vũ, Thủy Nguyên, Nguyễn Trung Thu, Hạnh Nguyên…
Email: thuynguyenscr@gmail.com
Yahoo: cucvang832002
Một “ngôi nhà” khác của tớ mà các bạn có thể ghé thăm là đây ![]()
http://vn.360plus.yahoo.com/cucvang832002/
♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Giới thiệu phát
Bạn Bi năm nay 28 tuổi, đang sống cuộc sống của 1 GÁIGIÀ. Công việc của bạn là viết những kịch bản phim truyền hình mà ngày ngày dân tình vẫn không ngừng ném đá và chửi rủa í! Cuộc sống của bạn tự do nhưng bất an. Mọi người, nhất là bố mẹ bạn Bi từ lâu đã kêu la thảm thiết về việc bạn Bi cần có 1 tấm chồng. Cũng bõ công rỉ rả mưa dầm thấm lâu, dần dần, bạn Bi cũng tự thấy là cần phải kiếm 1 “tấm” thật. Nhưng, “thằng đó” vẫn nhởn nhơ ở đâu đó, bạn Bi chưa tìm ra ,cũng có khả năng không thể tìm ra
(, huhu. Mà bạn lại ko có can đảm như ai đó, tuyên bố ra đường vập mặt vào thằng nào đầu tiên là quỳ xuống cầu hôn luôn ngay thằng í (lỡ sứt môi lồi rốn thì sao, bạn Bi hơi háo sắc mà, he he!)
1 ngày, bạn Bi thấy 1 cái tít trên Dân trí, 1 tờ chuyên Cướp giết hiếp, có 1 cái tít là “Gái già xì tin” he he, bạn mọc mầm ra ý tưởng viết về 1 truyện về bọn Gái già nói chung, và gái già Bi nói riêng.
Hihi, câu chuyện có 1 chút thực tế + rất nhiều hư cấu. Ai tin gì thì tin, không tin cũng không sao cả. Đây sẽ là chuyện dài đầu tiên bạn viết, chẳng theo trường phái nào, cũng không tính toán trước quá xa, đến đâu hay đến đấy, nham nhở hihi he he cũng búa xua. Chỉ hi vọng không vứt bỏ giữa chừng là okie rồi.
Lịch trình: cứ khoảng 2, 3 ngày /chương (đề ra để có động lực phang gạch vào máy)
Bạn Bi chỉ post tại blog này và trang http://vn.360plus.yahoo.com/cucvang832002, là những trang cá nhân của bạn.
Ngay cả ko ai đọc hết, thì, cũng coi như bạn Bi đang viết cho thời tuổi trẻ đang khép lại của chính mình đi.
Và, câu chuyện của Gái già bắt đầu.
♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥♥
Mục lục:
(Chương 2.1) (Chương 2.2) (Chương 2.3) (Chương 2.4)
(Chương 3.1) (Chương 3.2 + 3.3)
(Chương 4.1) (Chương 4.2) (Chương 4.3)
(Chương 5.1) (Chương 5.2) (Chương 5.3) (Chương 5.4)
(Chương 6.1) (Chương 6.2) (Chương 6.3) (Chương 6.4)
(Chương 7.1) (Chương 7.2) (Chương 7.3)
(Chương 8.1) (Chương 8.2) (Chương 8.3)
(Chương 9.1) (Chương 9.2) (Chương 9.3)
(Chương 11.1) (Chương 11.2) (Chương 11.3)
(Chương 12.1) (Chương 12.2) (Chương 12.3) (Chương 12.4)
Không thể quên em – Hoa Thanh Thần
KHÔNG THỂ QUÊN EM
Tác giả: Hoa Thanh Thần
Người dịch: Dennis Q.
Đơn vị xuất bản: Bách Việt Books
Thời gian phát hành: tháng 2/2012
“Nếu khoảng cách giữa chúng ta là một ngàn bước chân, chỉ cần em đi bước đầu tiên, anh sẽ đi về phía em nốt chín trăm chín mươi chín bước còn lại…”
Tang Du là một cô nữ sinh xinh đẹp, nhà giàu, giỏi võ, nhưng vì thiếu thốn tình thân gia đình nên cô rất nổi loạn, thường xuyên đánh nhau, quậy phá… làm đau đầu thầy cô. Thẩm Tiên Phi ngược lại, anh là một chàng trai nhà nghèo nhưng học rất giỏi, tính cách trầm tĩnh, lạnh nhạt, luôn tránh xa “con gái” và “yêu đương”.
Nếu không vì Thẩm Tiên Phi đã 2 lần cản trở “chuyện tốt” của Tang Du, thì oan gia đã không gặp nhau, Tang Du đã không lên kế hoạch “bắt chim”, và Thẩm Tiên Phi cũng không phải vắt óc nghĩ cách trốn tránh cô…
Chuyện tình của cá – chim bắt đầu… Không hề suôn sẻ, cũng không hề lãng mạn… Và còn kéo dài mãi những năm về sau, để lại khúc mắc và nỗi đau khôn nguôi trong lòng Tang Du. Buồn thay, Thẩm Tiên Phi không hề biết điều đó…
Đôi trai tài – gái sắc này liệu có đến được với nhau?
[Mục lục]
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5
Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10
Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15
Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20
Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25
Lễ tình nhân đến muộn – Tử Trừng
Thông tin xuất bản:
Tên truyện: Lễ tình nhân đến muộn (Văn học Đài Loan)
Tác giả: Tử Trừng
Người dịch: Hữu Sử
NXB liên kết: Thời Đại
Số trang: 268
Khổ sách: 11×18
Giá bìa: 50.000 đồng
Thời gian phát hành: ngày 8/2 tại Hà Nội và ngày 14/2 tại TP Hồ Chí Minh.
Trích đoạn:
“Nếu có thể chọn lựa, cô hy vọng “Lễ tình nhân” chưa bao giờ tồn tại trên thế giới này.
Đối với cô, lễ tình nhân không phải là một truyền thuyết đẹp, cũng không phải là một ngày kỷ niệm cho tình yêu, mà là dấu tích của một quá khứ tràn đầy đau khổ, một dấu tích không thể xóa nhòa trong suốt cuộc đời này.
Nếu không có lễ tình nhân của ba năm trước, cô sẽ không gặp Cận Trọng Kỳ; nếu không có cuộc gặp gỡ hôm ấy, sẽ không có cuộc hôn nhân “tương kính như tân” ba năm nay; nếu không có lễ tình nhân hôm nay, cô sẽ không quyết định tự tay hủy diệt cuộc hôn nhân dài dằng dặc mà bản thân đã khổ tâm vun đắp ba năm, tất cả những điều ấy, tất cả duyên phận ấy, đều xuất hiện một cách nực cười trong ngày lễ đáng căm hận này…”
Tóm tắt:
Không muốn tâm huyết cả đời của cha bị hủy hoại, Kế Chỉ Tường đã đồng ý một “cuộc hôn nhân doanh nghiệp” với Cận Trọng Kỳ, tổng giám đốc của tập đoàn xây dựng nổi tiếng, để có thể cứu công ty của gia đình đang trên bờ vực phá sản. Bắt đầu một cuộc hôn nhân không tình yêu, Chỉ Tường vốn không hy vọng vào sự rung động của trái tim nhưng không biết từ bao giờ Trọng Kỳ đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô. Nhưng suốt ba năm ở bên anh lặng lẽ cố gắng vun đắp tình cảm, cố gắng để bước vào trái tim anh thì những gì cô nhận được chỉ là những tổn thương ngày một chất chồng. Vì cô vô tình xem những tấm ảnh của người anh yêu ngày xưa, anh cấm cô không được bước vào văn phòng của anh; cũng vì một cú điện thoại của người con gái ấy, anh bỏ cô lại một mình giữ căn nhà trống trong ngày Tết sum vầy của gia đình. Ngay cả khi cha cô mất, anh cũng không lựa chọn đứng cùng cô bên linh cữu mà xuất hiện như một vị khách xa lạ và đi bên cạnh anh, không ai khác, vẫn là người con gái ấy.
Quá đau đớn với những tổn thương, quá mệt mỏi với những chờ đợi, Chỉ Tường bỏ lại sau lưng tất cả mọi thứ cùng một tờ đơn li hôn và ra đi.
Có phải những tổn thương này đều là anh cố ý, hay tất cả chỉ là một sự hiểu lầm? Có phải những chờ đợi kia đều là vô nghĩa hay đó chỉ là sự chờ đợi dài hơn để đến được một một hạnh phúc lớn hơn?
“Muốn tìm lại trái tim của cô ấy, thật ra không cần đến vật chất gì cả, chỉ có một thứ rất đơn giản lại có giá trị nhất là có thể đổi lấy trái tim của cô ấy, có điều, phải xem cậu có chịu bỏ ra không?”
“Cái gì?” Chỉ cần cô ấy quay về, muốn điều kiện gì anh cũng đồng ý!
“Trái tim, trái tim của cậu! Chỉ cần cậu trao cho cô ấy trái tim cậu, tất cả tình yêu của cậu…”
[Mục Lục]
Tiết tử
Chương 1.1 Chương 1.2 Chương 1.3 Chương 1.4 Chương 1.5
Chương 2.1 Chương 2.2 Chương 2.3 Chương 2.4 Chương 2.5 Chương2.6
Chương 3.1 Chương 3.2 Chương 3.3 Chương 3.4 Chương 3.5 Chương 3.6
Chương 4.1 Chương 4.2 Chương 4.3 Chương 4.4 Chương 4.5
Tác phẩm mới của Điệp Chi Linh?
Rất nhiều bạn đã hỏi về “Tình yêu đau dạ dày” và đây là một món quàthay cho câu trả lời mà Bách Việt muốn gửi đến cac bạn. ^^
Tình yêu đau dạ dày – Điệp Chi Linh
Tình yêu đau dạ dày (Văn học Trung Quốc)
Phát hành ngày 14/02 đồng thời tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh.
Tác giả: Điệp Chi Linh
Người dịch: Dương Kiểm
NXB liên kết: NXB Hồng Bàng
Số trang: 624
Khổ sách: 16×24
Giá bìa: 135.000 đồng
“Anh chỉ mang đến cho em toàn là đau khổ … Có lẽ vì vậy mà em yêu Anh. Bởi vì niềm vui thì dễ quên, còn đau khổ thì không bao giờ.”
“Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi.”
Con đường tình yêu vốn lắm chông gai huống chi là một tình yêu bị người đời dị nghị. Vệ Đằng như một con nhím xù sôi nổi và ấm áp, Tiêu Phàm một con người lạnh lùng và khó gần. Hai con người như hai thái cực tương phản, đi trên hai đường thẳng song song mà lý ra không bao giờ gặp nhau. Nhưng định mệnh đã kéo họ lên cùng một toa tàu mà đích đến là chuyến du lịch tại Quế Lâm để từ đó, câu chuyện tình yêu đau dạ dày bắt đầu…
Vệ Đằng lần đầu tiên biết yêu, mà khốn khổ thay lại là yêu đơn phương vì người cậu yêu – Tiêu Phàm đã sớm trao trái tim cho người con trai khác. Thế nhưng Tiêu Phàm cũng chỉ yêu đơn phương bởi vì Lâm Vi, người mà anh yêu, đã là một đôi với Diệp Kính Văn. Vì vậy, Vệ Đằng quyết định dùng nhiệt tình của mình để sưởi ấm và làm tan chảy lớp vỏ băng giá của Tiêu Phàm. Tuy nhiên, dù đã quyết tâm như vậy nhưng trước sự lạnh lùng của Tiêu Phàm khiến cho Vệ Đằng có cảm giác mối tình này cũng giống như cơn đau dạ dày, cứ thỉnh thoảng lại nhói lên không báo trước, cứ đau quặn lên rồi lại dịu dần đi mà không biết lúc nào lại quay lại hành hạ cậu. May thay, cuối cùng sự cố gắng của cậu đã được đền đáp, Tiêu Phàm dần chấp nhận, để cậu bước vào cuộc sống của anh. Tưởng như hạnh phúc sẽ đến với Vệ Đằng khi Tiêu Phàm dịu dàng ôm cậu vào lòng và hứa sẽ đối xử tốt với cậu nhưng hóa ra những “hạnh phúc tưởng như” thường mong manh….
[Mục Lục]
Quyển I: Chuyến du lịch kỳ lạ
Chương 2.1 Chương 2.2 Chương 2.3 Chương 2.4
Chương 3.1 Chương 3.2 Chương 3.3 Chương 3.4 Chương 3.5
Chương 4.1 Chương 4.2 Chương 4.3 Chương 4.4
Chương 5.1 Chương 5.2 Chương 5.3 Chương 5.4
Chương 6.1 Chương 6.2 Chương 6.3 Chương 6.4
Có thật vậy không? Từ trước tới giờ, cô dù không phải là kẻ ham mê công việc quá mức nhưng thừa hiểu rằng công việc không phản bội cô. Thời gian cô dành cho nơi khác có thể chỉ lưu lại cho cô hồi ức về một giai đoạn mà cô không muốn quay lại; sự nỗ lực của cô ở nơi khác cũng không có kết quả tốt đẹp mà toàn những khổ đau. Chỉ có công việc mới mang cho cô cảm giác thỏa mãn cả về vật chất lẫn tinh thần.
Nhưng lúc này, khi đôi môi nóng bỏng của anh đặt lên môi cô, cô không ngần ngại đáp lại, cô nghĩ chí ít thì lúc này không có gì quan trọng hơn điều ấy.
Giai đoạn này, Hứa Chí Hằng bận cũng không kém Diệp Tri Thu. Tất cả các nhân viên và thiết bị đã được chuẩn bị đầy đủ để khẩn trương bắt đầu giai đoạn lắp ráp và vận hành thử. Vu Mục Thành sau khi xong xuôi công việc của mình ở Công ty Thiết bị máy móc xong cũng dành thời gian đến giúp anh tăng ca, xử lý tất cả những việc phức tạp trước khi chính thức bắt đầu công việc.
Buối tối, TạNamlái xe tới, cô mang theo cả một bình canh gà nóng, gọi hai người tới bàn làm việc ăn. Hứa Chí Hằng vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon, Vu Mục Thành âu yếm nhìn TạNam: “Thời tiết xấu, em đến muộn thế này làm gì, ngày mai còn phải đi làm mà”.
TạNamcười hi hi nói: “Em đến kiểm tra xem có đúng là anh đang làm thêm giờ không”.
Hứa Chí Hằng ngưỡng mộ nói: “Tôi ăn canh xong sẽ đi ngay, các vị đợi tôi đi rồi tiếp tục âu yếm cũng chưa muộn”.
TạNamhơi đỏ mặt, cô nói: “Chí Hằng, A May hôm nay hỏi anh đấy!”.
“Cảm ơn cô ấy đã nhớ tới, nhưng tôi đã có bạn gái rồi.” Anh vừa ngẩng đầu lên đã thấy cả Vu Mục Thành và TạNamđều nhìn anh đầy hứng thú: “Tin này bất ngờ lắm sao? Mục Thành tôi nói cho anh biết, đều là do anh chị cứ luôn miệng nói những lời âu yếm trước mặt tôi khiến tôi phải tốc hành yêu đương đấy”.
Vu Mục Thành cười lớn: “Không phải chứ, thời gian này bận thế mà cậu có thời gian ra ngoài hẹn hò bạn gái sao, thật lợi hại!”.
Bận, quả thật rất bận, hơn thế, cả hai người đều bận rộn như nhau, mối tình này đến là vất vả. Nhưng điều làm Hứa Chí Hằng bận tâm là Diệp Tri Thu có thể chấp nhận dành khoảng thời gian rảnh rỗi ít ỏi của cô để đi ăn cùng nhau.
Hứa Chí Hằng mỉm cười nhìn bát canh gà, anh nghĩ đến người con gái thông minh lúc nào cũng dịu dàng quyến rũ, hài hước và thông minh, có lúc rất lạnh lùng ý chí, có lúc lại nhiệt tình đến mức làm anh vui mừng vì kinh ngạc. Có lẽ chỉ có thể đợi khi công việc xong xuôi, phải dạy cho nàng một bài học, nói cho nàng hiểu thế nào là yêu nhau theo cách bình thường.
TạNamquay sang Vu Mục Thành, hai người nhìn nhau cười.
Không giống Hứa Chí Hằng, Diệp Tri Thu vẫn bận rộn như vậy, hơn nữa cô không ôm hy vọng mình có thể được thảnh thơi hơn một chút.
Bốn giờ chiều thứ Sáu, cô đi đến phòng họp đúng giờ để họp thường kỳ. Kiểu họp thường kỳ của Tín Hòa thường là một chuỗi lải nhải, đến thời gian ăn cơm thì gọi quán cơm bên cạnh đưa cơm đến, mọi người ăn rồi mới chính thức vào cuộc họp. Diệp Tri Thu mới đầu không quen với cách thức họp kiểu gia đình như thế này nhưng vẫn phải tuân theo.
Lưu Ngọc Bình lần lượt nghe báo cáo của quản đốc phân xưởng, giám sát thiết kế, sau đó đến báo cáo tổng kết giám sát kinh doanh của cô. Quản đốc phân xưởng sản xuất họ Trương khoảng bốn mươi tuổi, đã theo vợ chồng Lưu Ngọc Bình trong nhiều năm, là một người có tài trong việc quản lý công xưởng, mỗi tội nói dài dòng, cứ diễn đi diễn lại mãi việc giờ khó tìm công nhân, nhu cầu về công nhân ngày càng nhiều, các công ty khác thi nhau lôi kéo người làm cho ông ta mệt mỏi với việc ứng phó.
Đến lượt Giám đốc Thiết kế Thẩm Tiểu Na phát biểu. Ban đầu, cô ta giới thiệu về những ý tưởng thiết kế của mình trong thời gian gần đây: “Tôi và Lộ Dịch gần đây tập trung làm một điều tra thị trường, anh ấy cũng có một số sản phẩm thiết kế mới. Tôi cảm thấy khá xuất sắc, có phong cách cá nhân, cảm giác thị trường tốt, chưa đến nỗi trở thành trò cười cho các bà nội trợ thời trang”.
Tham gia cuộc họp còn có một tổng thiết kế họ Ngô, cũng có thể coi bà là nội trợ thời trang, nghe câu này không lọt tai nên bà không khách khí nhìn cô ta, nói: “Doanh số bán hàng hàng trăm nghìn nhân dân tệ hằng năm của công ty này chủ yếu dựa vào sản phẩm thiết kế của những bà nội trợ thời trang chúng tôi đấy!”.
Thẩm Tiểu Na lần này đã có định liệu trước nên không quan tâm đến sự tức giận đó, cô ta nói: “Công ty muốn phát triển thì phải mở rộng các dòng sản phẩm, đáp ứng nhu cầu của người tiêu dùng. Kế hoạch của tôi là chú ý tới dòng sản phẩm mới do Lộ Dịch bỏ công thiết kế và không ảnh hưởng tới mẫu sản phẩm đang có. Tôi không cần lấy ví dụ đâu xa, mọi người cứ nhìn Tố Mỹ đó, công ty họ sản xuất mấy dòng sản phẩm và đều thành công cả, con số tiêu thụ mỗi năm lên tới gần bảy mươi vạn. Tổng quản lý Diệp đối với điều này thì chắc rõ hơn chứ?”.
Diệp Tri Thu sớm biết trận chiến nảy lửa này cuối cùng sẽ bén đến mình. Cô không để tâm đến những ý tưởng kỳ lạ của Thẩm Tiểu Na. Nhưng Lộ Dịch đã được đưa vào đây, Lưu Ngọc Bình trong vấn đề này chí ít cũng có sự đồng cảm nhất định với cách nhìn của con gái. Có điều chưa có các hạng mục kế hoạch, kế hoạch công tác cụ thể cũng chưa có, lại không có sự bàn bạc trước với cô. Lúc đầu cô và Lưu Ngọc Bình trao đổi không có nhiệm vụ tiêu thụ mẫu hàng mới. Lúc này cô chỉ mỉm cười không nói.
Thẩm Tiểu Na quả nhiên là có sự chuẩn bị trước, cô ta bắt đầu phân tích một vài mẫu hàng hóa của Tố Mỹ và sức tiêu thụ của chúng trên thị trường. Điều này chí ít cũng áp đảo Thiết kế Ngô về mặt khí thế, cô ta không bóng gió thêm nữa. Quản đốc Trương chỉ nói nếu đưa ra thị trường mặt hàng mới, e rằng phải thêm vài tổ công nhân cùng với sự chuẩn bị về thiết bị, trong tình hình hiện tại rất khó tìm công nhân, rồi ông lại tiếp tục không ngừng lải nhải.
Chương 12
Say đắm yêu đương
| D |
iệp Tri Thu có chút kinh ngạc. Cô hơi khom người, soi mình vào gương hậu của chiếcCayennenhờ ánh sáng của đèn đường. Cô phải nản lòng thừa nhận rằng, trạng thái biểu cảm của khuôn mặt mình rất trầm tĩnh nhưng trong ánh mắt luôn có sự cảnh giác. Nếu Hứa Chí Hằng không nói, cô cũng không chú ý đến điều này.
Sự cảnh giác ấy xuất hiện trên mặt cô tự bao giờ, cô cũng không rõ. Đại khái như kiểu cười mỉm có nét mỉa mai kia, không biết từ lúc nào cũng trở thành một phần biểu cảm của cô.
Hứa Chí Hằng kéo cô vào lòng nói: “Anh không có ý phê bình em đâu, chỉ là cảm thấy bộ dạng luôn cảnh giác của em rất hay thôi”.
“Quái lạ, ai chẳng thích đối diện với một khuôn mặt trong sáng như ánh trăng.” Diệp Tri Thu giơ hai tay xoa lên mặt mình, cô đột nhiên nhớ ra bạn gái của Phạm An Dân cũng có khuôn mặt như vậy. Cô ta nhìn cô bằng nét mặt thẳng thắn mà trong sáng, dường như trước mặt cô ta không phải là bạn gái cũ đáng ghét của người yêu mình vậy. Liên tưởng này làm cô không tránh khỏi nụ cười đau khổ.
Hứa Chí Hằng kéo tay cô: “Này này, anh không thích những khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy đâu. Em nói ý thích của anh đặc biệt cũng không sao, nhưng anh thích em với bộ dạng này hơn. Hơn nữa, anh đột nhiên theo đuổi em như thế, nếu em không chút phòng bị, dang rộng vòng tay đón nhận anh thì anh mới cảm thấy kinh ngạc”.
Diệp Tri Thu thừa hiểu sự phòng bị của mình không phải do anh nhưng cô cũng không muốn tiếp tục nói về đề tài này, cô mỉm cười nói: “Đúng vậy, muốn giả dạng thiếu nữ ngây thơ giờ cũng khó rồi. Chúng mình đến công viên bên kia đi dạo được không?”.
Hứa Chí Hằng cảm thấy hơi buồn cười, từ khi về nước, anh chưa bao giờ vào công viên. Nếu xét kỹ ra thì ngay cả thời học sinh với những tình yêu trong sáng thì anh cũng chưa bao giờ bước vào đó. Nhưng nhìn Diệp Tri Thu đang vịn vào cánh tay mình, anh đành chấp nhận chiều cô làm cái việc ngốc nghếch trong thời tiết giá lạnh thế này.
Trung tâm thành phố có những công viên lớn, cây cao chót vót lại mở cửa miễn phí như thế này. Đây là địa điểm hẹn hò lý tưởng cho các cặp đôi, may mà là mùa đông, ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống, cảnh vật khá yên tĩnh, những đôi tình nhân đang âu yếm trong các chỗ tối của công viên không nhiều lắm.
“Hồ sen này vào mùa hè rất đẹp, ngày trước em đã từng đến đây để lấy cảm hứng vẽ về cuộc sống.”
Hai người đứng ở một góc bên bờ hồ, dưới ánh trăng, những lá sen khô phủ trên mặt nước tạo nên những hình thù đặc biệt. Hứa Chí Hằng nắm lấy bàn tay đeo găng của cô, cười nói: “Nếu lúc đó, anh ở đây thì tốt biết bao”.
Diệp Tri Thu cũng cười: “Thế thì anh sẽ không bỏ lỡ cô thiếu nữ ngây thơ rồi nhưng em đoán lúc đó anh sẽ thất vọng. Lúc đó nhìn em rất tệ, em luôn thiếu linh cảm và tố chất thiên tài đối với việc vẽ vời, học tập bình thường, bận rộn suốt ngày, tinh thần không tập trung, đại khái là ngoài khuôn mặt trẻ ra thì không có điểm gì đáng để yêu cả”.
“Nghe giống như là dáng vẻ của các thiếu nữ mang chất nghệ sĩ ý nhỉ?”
“Lúc đó đúng là có chút nghệ sĩ thật nhưng so với các bạn có tài năng về nghệ thuật, em chỉ là dạng bình thường không có gì đặc biệt cả.” Điều mà Học viện Mỹ thuật không thiếu chính là những kẻ đặc biệt trông rất nghệ sĩ nhưng thực chất thì còn phải xem xét lại, nghĩ về việc cũ, Diệp Tri Thu bất giác cười.
“Anh chưa nghe ai lại tự phê bình bản thân như vậy, có điều anh nghĩ, nếu cho anh lựa chọn, anh càng muốn được gặp em khi ấy.”
Diệp Tri Thu ngước nhìn anh, nụ cười sâu sắc: “Giờ nếu như em hỏi là tại sao thì khiên cưỡng quá. Nhưng Chí Hằng à, có một điểm rất đáng ghét là nếu phụ nữ một khi không tỏ ra là thiếu nữ ngây thơ thì không thể cảm thấy mọi thứ là lẽ tự nhiên được.”
Dưới ánh trăng ảm đạm, sắc mặt cô xanh xao nhưng nụ cười lại rất láu lỉnh đáng yêu khiến anh rung động. Hứa Chí Hằng không cầm lòng được, kéo cô lại gần, hai tay ôm lấy eo cô và nói: “Ngày đông lạnh thế này, em lôi anh ra công viên dạo bộ là muốn nói rõ vấn đề này ư?”.
“Không, em vẫn chưa có được đáp án chuẩn xác, cũng giống như em không thể giải thích được tại sao mình có thể dựa vào anh mà ngủ say như thế, không phải đối với ai em cũng dễ dàng làm người đẹp ngủ trong rừng như thế đâu.” Diệp Tri Thu lắc đầu cười: “Em chỉ muốn nói, em đại khái không phải là người dễ dàng với chuyện yêu đương, em sẽ luôn cân nhắc kỹ lưỡng. Hơn nữa, em rất bận, rất có thể sẽ có lúc anh muốn hẹn hò nhưng em chỉ trả lời em bận. Chỉ có Trời mới biết em thật sự không có thời gian rảnh và không thể đùn đẩy công việc cho ai được”.
“Thời gian là điều quan trọng nhưng cũng không thành vấn đề. Mà anh độ này cũng rất bận, nhưng sau khi điều chỉnh các thiết bị xong thì thời gian làm việc của anh sẽ ổn định hơn. Trong việc này, anh đồng ý phối hợp với em. Em đừng nói câu cảm ơn với anh nhé, thời gian của anh từ trước tới nay chỉ dành cho việc nào mà anh cho rằng có giá trị thôi.”
Diệp Tri Thu bị anh đùa cho cười thành tiếng. Người đàn ông trước mặt cô quả thật hơi ngạo mạn nhưng cô không khó chịu về điều này. Không để cô nghĩ lâu hơn, anh ôm chặt cô vào lòng, cúi sát mặt cô, mỉm cười nói: “Có thể một ngày nào đó, em sẽ thấy anh quan trọng hơn công việc và tự nguyện dành thời gian cho anh đấy”.
Tình yêu đau dạ dày – Chương 4.5
Vệ Nam đến triển lãm truyện tranh, chui vào vị trí chính giữa xem các đoàn văn nghệ biểu diễn, mắt hoa lên, không ngừng bấm máy ảnh. Lúc đi mua truyện tranh còn xin được chữ kí của tác giả mà cô thích nhất. Thu hoạch đáng kể, đang thích thú định đi về thì phát hiện một bóng người quen thuộc ở phía xa.
Tiêu Tình?
Vệ Nam vội vàng núp sau một cây cột lớn, trấn áp cơn sửng sốt. Sao Tiêu Tình lại ở đây? Chẳng phải cô ấy đang cùng anh trai mình đi du lịch sao? Hay là cô ấy về trước? Không thể nào…
Vệ Nam liền gọi luôn cho anh trai.
“A lô, anh, người chung vé tình nhân với anh là ai vậy?”, câu hỏi gấp gáp, thanh âm trở nên bén nhọn chói tai.
“Cái đếch gì, đừng dọa nhau thế chứ, nếu không phải có chữ ‘anh’ thì đây còn tưởng ma nữ nào đòi mạng đấy.”
Vệ Nam nghe thấy anh trai đang cố ý hạ nhỏ âm lượng thì trong lòng đột nhiên có dự cảm chẳng lành, cũng không bận tâm anh trai đang chửi khéo mình là ma nữ, tiếp tục hỏi: “Ai đang ở bên anh? Trai hay gái, tên là gì?”.
“Em hỏi cái này làm gì? Nói thật đi, tấm vé tình nhân cho anh có phải chứa âm mưu gì không? Anh luôn thấy rất kỳ lạ, tại sao lại chung vé tình nhân với cái tảng đá di động nam giới ấy chứ?”
“Là con trai à?”
Vệ Nam thở một hơi dài, vậy thì tốt, nếu chẳng may là một người con gái khác thì hai hôm ở bên nhau thật quá không ổn. Có điều… có điều thời đại này hai tên con trai ở bên nhau cũng chưa chắc đã ổn, chẳng may gặp tên biến thái nào, hơn nữa thân thể khiến người khác chảy máu mũi như anh mình, lại thêm bộ não chập cheng thiếu vài dây thần kinh, dáng vẻ nhiệt tình sôi nổi đó, người ta không muốn lao vào cũng khó…
“Là người con trai như thế nào?”, Vệ Nam nghiêm túc hỏi.
“Tính cách rất kỳ quái, tên Tiêu Phàm.”
“Tiêu Phàm?”
Vệ Đằng nghe thấy em gái đang hít một hơi dài ở đầu dây bên kia, vài giây sau, mới nghe thấy tiếng thở nao lòng như tráng sĩ khảng khái cắt cổ tay mình: “Anh à, chúc anh may mắn”.
Vệ Đằng lòng hoài nghi cúp điện thoại.
Vệ Nam sầu não, Diệp Kính Văn và Tiêu Phàm là hắc bạch song lang của trường, không phải là quỷ háo sắc mà là quỷ hút máu, nghe nói những người bị ánh mắt của họ làm cho toàn thân run rẩy nhiều vô kể, thật không biết mấy ngày vừa rồi anh trai làm sao sống sót khỏi móng vuốt ác quỷ đây.
Thở dài, biết đâu anh mình chậm tiêu như thế, hoàn toàn không biết đang ở cùng với lang sói, còn thích thú nhảy lên lưng vuốt ve bộ lông sói ấy chứ.
Anh à… chuyện không liên quan đến em, đều là Tiêu Tình vong ân bội nghĩa, dám đem vé tặng lại cho anh trai cô ấy.
Vệ Đằng dĩ nhiên không biết ở trường Tiêu Phàm được mệnh danh là hắc bạch song lang, cũng không biết những sự tích anh hùng của anh ta.
Vệ Đằng thấy Tiêu Phàm cảm cúm nằm trong chăn vừa hắt xì vừa chảy nước mũi trông rất đáng yêu, khiến người khác muốn chăm sóc, vỗ về, làm giãn đôi mày đang co lại, giúp anh ta mở lòng.
Vệ Đằng ngồi ở cạnh giường, ngắm Tiêu Phàm, anh ta rất đẹp trai, nhất là lúc nở nụ cười, có điều nó lại quá hiếm hoi, chẳng biết có nỗi lòng gì, lúc nào cũng cau mày. Vệ Đằng thở dài, đang định đứng dậy thì tay bị giữ lại. Quay đầu lại nhìn thì thấy Tiêu Phàm đang mặt mày nhăn nhó, nhìn có vẻ rất đau đớn.
“Sao thế?” Vệ Đằng lo lắng cúi xuống, anh ta bị đau đầu sao? Đưa tay sờ trán, trời, nóng quá, sốt rồi!
Vệ Đằng áy náy, vì anh ta để mình tắm trước nên mới bị cảm, vội vàng chạy đi tìm một chiếc khăn mặt sạch đắp lên trán anh.
Tiêu Phàm sốt rất cao, Vệ Đằng muốn đưa anh đi bệnh viện, nhưng bên ngoài mưa vẫn rào rào, nói không chừng lại làm bệnh nặng hơn. Chỉ là sốt thôi, mình ở bên cạnh chăm sóc, chắc là không sao.
Vệ Đằng chốc chốc lại thay khăn mặt, hễ thấy anh ta mở miệng là lập tức cho uống nước.
Một lúc sau, hình như Tiêu Phàm gặp phải ác mộng, lông mày nhíu lại, bóp chặt bàn tay Vệ Đằng. Đau quá, nhưng Vệ Đằng không chống cự, người bệnh là hoàng đế, thích thì cứ bóp, tôi không tin anh có thể bóp gãy tay tôi.
Nhưng sự việc lại ngoài dự tính của Vệ Đằng, không biết Tiêu Phàm mơ thấy gì, đột nhiên kéo tay Vệ Đằng khiến cậu rơi ngay vào vòng tay anh.
Bờ môi khẽ chạm vào nhau, môi Tiêu Phàm nóng hổi kề sát môi Vệ Đằng lành lạnh. Trong chớp mắt bộ não cậu ngừng hoạt động, đến khi cậu có phản ứng, giật mình vội vàng rời môi đi chỗ khác mới phát hiện Tiêu Phàm vẫn đang ngủ một cách yên bình, tay ôm chặt cậu như ôm gối vậy.
Vệ Đằng giằng ra nhưng cánh tay anh ta vẫn ôm chặt eo cậu như dây xích, không thể cử động được.
Vệ Đằng đành để mặc Tiêu Phàm ôm gọn mình trong lòng, hai tên con trai ôm chặt nhau như thế này, Vệ Đằng cảm thấy rất kỳ lạ nhưng không thấy phản cảm.
Dù thế nào Tiêu Phàm là một người đứng đắn, không phải ông chú dê cụ nào, hơn nữa anh ta đang bị ốm, tinh thần không ổn định, không thể đánh anh ta được, thôi thì cứ coi như ôm một người anh em.
Có lẽ do cảm giác lành lạnh từ cơ thể Vệ Đằng khiến người ta an tâm, cũng có thể do vòng tay Tiêu Phàm không còn trống rỗng, hoặc do những nguyên nhân khác, Tiêu Phàm rất nhanh rơi vào giấc mộng, cơn sốt cũng dần dần tan biến.
Chỉ là Vệ Đằng bị anh ta ôm trong lòng, tự dưng thấy tim mình đập mạnh.
Trái với gương mặt lạnh lùng khó gần, cơ thể Tiêu Phàm rất ấm áp, Vệ Đằng thì từ lúc sinh ra đã sợ lạnh, tính cách và cơ thể của hai người dường như đều tương phản. Cứ như vậy, hai người ôm chặt lấy nhau, một sự hòa hợp hoàn hảo.
Sau khi công việc đã thảnh thơi, cô nằm một mình trong phòng khách sạn, hồi tưởng lại toàn bộ quá trình hai người quen biết. Ngoài sự tiếp xúc của hai cặp môi ngoài ý muốn trên sân thượng quán bar hôm đó, có thể nói không còn điều gì khác có thể dẫn đến ý muốn thân thiết với cô hơn của Chí Hằng. Cô không tin rằng chỉ một tiếp xúc đơn giản như vậy lại làm nên cả một tấm lòng nhiệt tình theo đuổi, nhưng cách anh ôm và hôn cô như vậy cũng khiến trái tim cô loạn nhịp. Nghĩ tới đây, tự nhiên mặt cô nóng ran và tim cũng đập mạnh. Biết rằng nếu cứ tiếp tục như vậy, sự quyến rũ giữa hai cơ thể sẽ đến sớm hơn sự rung động của hai trái tim. Cô có nên thả mình để hưởng thụ cuộc tình này không? Cô không thể đưa ra một đáp án chính xác.
”Em về rồi đấy à? Đáng lẽ anh nên đến sân bay đón em nhưng quả thực mấy hôm nay bận quá.” Tiếng phổ thông của Hứa Chí Hằng ít nhiều có mang âm đuôi của bên GiangNam, rất ôn hòa dễ nghe, “Tối nay em có kế hoạch gì không?”.
“Lúc nữa công ty em có buổi tiếp khách, không biết đến mấy giờ.”
Anh cũng không nói thêm nhiều: “Anh cũng phải họp, tan họp anh sẽ điện cho em ngay, em chú ý nghỉ ngơi nhé!”.
Diệp Tri Thu sau khi tan ca thì lập tức đưa hành lý về nhà, vội vàng thay quần áo rồi đến nhà hàng mà bà chủ đã hẹn trước. Khách mời là giám đốc phụ trách các khu mua sắm của cửa hàng trung tâm họ Lý, một quý bà độ tuổi trung niên. Tuy bà đã nhận lời Diệp Tri Thu đi ăn cơm nhưng rất kín miệng, cứ nói đến chuyện mở rộng quy mô khu bán hàng là bắt đầu nói vòng quanh.
Lưu Ngọc Bình chán nản, chỉ còn cách cố gắng săn đón, trước khi bà ta về thì tặng bà ta một túi xách tay. Bà Lý là người biết hàng, chỉ nhìn hình thức túi đã biết ngay bên trong có gì. Hai người cứ đùn đẩy nhau hai, ba lần, cuối cùng bà cũng rỉ tai điều gì đó với Lưu Ngọc Bình, sau đó xách túi đi trước.
Lưu Ngọc Bình quay người ngồi xuống, nhìn nét mặt của bà ta, Diệp Tri Thu đoán tình hình không được khả quan cho lắm. Cô lắc đầu, tự mình dự tính khả năng của kế hoạch điều chỉnh bán hàng như thế nào.
“Xem ra chính sách phát triển của công ty chúng ta cũng đến lúc phải điều chỉnh rồi, Tiểu Diệp, cô suy nghĩ về vấn đề này đi nhé!”, bà Lưu Ngọc Bình quả nhiên mở miệng ra nói với cô điều này. Diệp Tri Thu đành gật đầu và nghĩ: Muộn thì hơi muộn thật nhưng bà chủ đã ý thức được điểm này thì không phải việc xấu, không biết sự điều chỉnh chiến lược phát triển một cách bị động như thế này mang đến cho mình bao nhiêu khó khăn.
Di động của Diệp Tri Thu đổ chuông, là Hứa Chí Hằng gọi, cô nói lời xin lỗi với bà chủ rồi ra khỏi phòng nghe điện thoại.
“Em tiếp khách xong chưa?”
“Vừa mới kết thúc”, nghe giọng anh, đột nhiên cô cảm thấy nhẹ nhõm, nói tiếp: “Cũng coi như là xong rồi”.
“Anh cũng vừa họp xong, đang ngồi nhìn bộ dạng mệt mỏi, hai mắt thất thần của giám đốc các bộ phận. Anh đoán em cũng vậy, trong lòng đang oán thán bà chủ ác độc.”
Diệp Tri Thu chậm rãi bước về phía xa, cô khẽ cười thành tiếng: “Không, em không oán thán. Chả còn cách nào, bà chủ là con quỷ mà em chẳng rời xa được. Em hận bà chủ ức hiếp em, lấy tiền ép em làm việc quên cả mạng sống, làm em chạy đi chạy lại như con thoi, bận túi bụi. Nhưng nếu bà ấy để cho em nhàn rỗi một tí, em sẽ bất an, thấy mình bất hạnh”.
“May sếp em là phụ nữ, chứ nếu là đàn ông thì anh sẽ suy nghĩ lung tung đấy.” Cô nghe thấy tiếng cười và tiếng khởi động xe của anh, anh tiếp: “Đợi ở đó, anh sẽ đến đón em”.
“Anh chắc cũng mệt rồi mà, hay anh về nghỉ sớm đi.”
“Nhưng anh muốn gặp em.”
Tắt di động, cô nhìn vào chiếc ti vi màn hình phẳng mỉm cười, tâm trạng bỗng nhẹ nhàng thoải mái, đồng thời cảm thấy quả thật mấy ngày vừa rồi mình đã suy nghĩ nhiều quá. Có lẽ chỉ là những cô nam quả nữ ở thành phố này lúc nhàn rỗi thì làm bạn với nhau thôi. Cô thầm nói với chính mình, mỗi người đều bận rộn với công việc riêng của mình, ai cũng mong muốn có một người không gây phiền cho mình những lúc nhàn rỗi. Lý do này đã nhanh chóng thuyết phục cô, làm cô thấy yên lòng.
Diệp Tri Thu chỉ nói cô có hẹn với bạn rồi để bà chủ và một giám đốc kinh doanh khác ngồi lại, còn mình đi trước. Cô ngồi một mình, xem đồng hồ thấy sắp đến lúc hẹn mới đi ra khỏi nhà hàng. Đây là một con đường tương đối yên tĩnh ở trung tâm thành phố, tuy trời vẫn rét nhưng dù sao cũng đã là cuối đông, cô muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành.
Khi Hứa Chí Hằng tới, thấy cô đang ngửa mặt chăm chú nhìn bầu trời, anh xuống xe ôm cô từ phía sau: “Hi, em đang nhìn gì đấy?”.
“Anh xem tòa nhà này kết hợp với bầu trời tạo thành hình cái kéo, lại thêm cả ánh trăng khuyết, cảm giác rất đặc biệt.”
Hứa Chí Hằng nhìn theo ánh mắt cô, nhưng chẳng thấy điều đặc biệt đó nên anh nói: “Dù sao thì em học Mỹ thuật, góc nhìn không giống anh”.
“Sao anh biết em học Mỹ thuật?”
“Đừng nói với anh rằng những bức tranh phong cảnh treo trong phòng khách là của người khác vẽ nhé!”
Diệp Tri Thu cười nói: “Đó là em vẽ từ vài năm trước, mấy năm nay không có thời gian nên cũng hết cảm hứng rồi”.
Hứa Chí Hằng chuyển đề tài: “Chúng ta đi đâu ngồi chút nhé?”.
“Đâu cũng được, chỉ đừng đưa em đi xem phim, chắc chắn em lại ngủ đấy. Mất mặt lắm.”
Hứa Chí Hằng cười lớn, siết chặt vai cô thêm nữa: “Nhưng nói thật, nhìn em ngủ rất thoải mái, không còn sự cảnh giác vẫn ngự trị hằng ngày, cái đó lấy lại điểm cho em đấy”.
Tình yêu đau dạ dày – Chương 4.4
Buổi trưa quay về Quế Lâm, nghỉ ngơi ở khách sạn một lúc, sau đó đi dạo đường Chính Dương – đường dành riêng cho người đi bộ.
Vệ Đằng và Tiêu Phàm loanh quanh được một lúc thì trời tự dưng tối sầm, Tiêu Phàm muốn quay về nhưng Vệ Đằng nói ngày mai đã về nhà rồi, chúng ta đi ăn phở Quế Lâm đi, rời khỏi Quế Lâm rồi thì không được ăn những món ăn chính gốc như thế này nữa rồi.
Nhìn ánh mắt hồi hộp chờ đợi, Tiêu Phàm không nỡ từ chối, đành theo ý cậu ta, tìm quán phở ngồi xuống.
Vệ Đằng ăn rất nhanh, vẻ mặt vô cùng tận hưởng, Tiêu Phàm chỉ chạm đũa một chút, ăn vài miếng, nhíu mày coi như đã ăn xong.
Hai người ra khỏi quán, trời bỗng đổ mưa, tìm một chỗ trú tạm nhưng mưa càng lúc càng to.
Tiêu Phàm đang cau mày chán nản thì thấy Vệ Đằng vui vẻ lấy ô từ túi xách ra.
“Anh đừng tưởng tôi mang theo quá nhiều đồ đạc, thực ra thứ nào cũng có công dụng, kể cả kính viễn vọng, kính râm, ô”, Vệ Đằng đắc ý nói.
Tiêu Phàm mỉm cười, nhận lấy ô từ tay Vệ Đằng, “Đi về thôi”.
Không biết vì sao, khoảnh khắc đó Tiêu Phàm đột nhiên rất muốn xoa xoa mái tóc chói mắt của cậu ta, anh luôn cảm thấy lúc Vệ Đằng nhìn mình cười rạng rỡ rất đáng yêu.
Mưa càng lúc càng lớn, đến nỗi ô cũng không có tác dụng gì nữa, trong giây lát, hai người đã ướt như chuột lột.
Vệ Đằng gập ô lại, cười với Tiêu Phàm: “Đằng nào cũng ướt rồi, hay chúng ta chạy về đi?”.
Nói xong cũng không chờ Tiêu Phàm đồng ý, Vệ Đằng liền kéo ống tay áo của anh chạy như bay.
Chạy điên cuồng trong cơn mưa, từ bé đến giờ Tiêu Phàm chưa từng trải qua cảm giác này, nhưng thật kỳ lạ, anh không thấy ghét cách làm mất phong độ này, ngược lại trong lòng còn cảm thấy thoải mái, hình như chạy thế này có thể quên đi những ưu phiền.
Hai người chạy một quãng đường dài, quần áo đều ướt sũng, dính dát vào người, vô cùng khó chịu.
Về đến khách sạn, luồng khí lạnh phát ra từ điều hòa làm Vệ Đằng run lẩy bẩy, răng va lập cập vào nhau.
“Cậu mau tắm đi”, Tiêu Phàm đẩy Vệ Đằng vào phòng tắm. Chẳng mấy chốc, trong phòng vọng ra anh thanh tí tách và tiếng hát sai nhạc.
Tiêu Phàm tăng điều hòa lên vài độ, sau đó ngồi trên sô pha đợi Vệ Đằng.
Vệ Đằng dường như rất thích thú ngâm mình trong làn nước nóng, hơn nửa tiếng sau mới chịu chui ra. Lúc này Tiêu Phàm chỉ cảm thấy bản thân sắp đông cứng, giả bộ không có gì lướt qua cậu ta chui vào phòng tắm, bật nước nóng.
“Ắt… xì…”
Vệ Đằng đang lau tóc bị tiếng hắt xì làm giật mình, “Tiêu Phàm, anh bị cảm à?”.
Vệ Đằng đi đến cửa nhà tắm, áp sát tai nghe ngóng động tĩnh bên trong.
“Ắt… ắt xì…”
Vệ Đằng không nhịn được cười, cái con người tên Tiêu Phàm này, đến hắt hơi cũng cố nén, nghe thật buồn cười, cũng có chút đáng yêu.
“Anh tắm nhanh lên, mau ra đi, tôi có đem theo thuốc cảm này.”
“Không sao, không nghiêm trọng. Ắt xì! Ắt…”
Vệ Đằng cười khanh khách, Tiêu Phàm cứ hay ép buộc bản thân, rõ ràng vô cùng khó chịu lại ra vẻ “Không cần lại gần tôi, tôi không sao”, khiến người ta rất chi là bực bội. Có điều một Tiêu Phàm mất phong độ so với bức tượng Tiêu Phàm nghiêm túc lạnh lùng hằng ngày thì sinh động, đáng yêu và chân thực hơn nhiều.
Hồi lâu sau, Tiêu Phàm mới bước ra, ngại ngùng xoa xoa chóp mũi.
“Anh mau lên giường nằm đi, tôi đi tìm thuốc”, Vệ Đằng cười rạng rỡ.
“Ừ.” Tiêu Phàm cũng không phản đối, lên giường nằm, Vệ Đằng nhận ra hình như anh ta khó chịu trong người, liên tục xoa xoa chóp mũi, chốc chốc lại không nín được hắt xì một cái, Vệ Đằng càng cười dữ hơn. Chạy đi rót nước, lấy thuốc đưa cho Tiêu Phàm, anh ta cảm ơn một tiếng rồi nuốt ngay thuốc vào bụng.
Vệ Đằng đón lấy chiếc cốc, lo lắng nói: “Chắc anh mệt rồi, ngủ một giấc đi”.
Tiêu Phàm nhắm mắt lại, không nhìn khuôn mặt quan tâm lo lắng của Vệ Đằng nữa. Bao nhiêu năm nay đều là mình quan tâm người khác, vì người khác làm tất cả, nhưng chưa bao người ta giờ nhìn anh như thế này cả.
Bố mẹ bận công việc, em gái thì sợ mình, xung quanh anh chẳng có nổi một người bạn tri kỉ.
Thực ra tôi cũng mong muốn có người quan tâm mình chứ…
Tiêu Phàm tự trào cười giễu bản thân, cảm thấy chỉ vì người hơi mệt chút xíu mà trở nên buồn bã như thế này thì thật vô dụng.
Không ai quan tâm, tôi vẫn sống tốt như thường. Mau ngủ đi, vứt bỏ hết những suy nghĩ kỳ lạ này. Chuyến du lịch kết thúc, cuộc sống sẽ trở về quỹ đạo vốn có, yên tĩnh, không có người như Vệ Đằng, cứ luẩn quẩn bên cạnh gây phiền hà và còn quan tâm mình nữa.
Nghĩ đến đó, có lẽ do quá mệt, Tiêu Phàm nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.









