Phía Sau Một Lời Thề – Chương 1

Chưa đến ranh giới hạt mà Tara McAllister đã thấy hối hận vì lỡ bước lên xe. Cô thoáng nghĩ hay là giờ quay đầu chiếc Honda Accord đời mới và thẳng tiến về nhà quách cho xong.

Cách đây mười phút cô đã thấy váng hết cả đầu khi cô bạn thân Cassy khởi sự bằng việc đọc oang oang mớ thông tin tải được từ Internet.

Chạy trên đường cao tốc đầy bụi, dưới cái nóng mùa hè mà máy điều hòa trong xe thì hỏng, Tara nhắc lại câu nói được Cassy xem là châm ngôn sống tối thượng của mình, “Đời người chỉ có một lần thanh xuân”, và cô nàng vẫn thường kêu lên YOYO[1] mỗi khi thấy Tara bắt đầu do dự, như thể cụm từ ấy là một thứ mật mã bí ẩn. Tara không ngớt rủa xả bản thân vì tự dưng lại đâm đầu vào cái thế giới đầy ngẫu hứng và kỳ quái của cô bạn.

phia sau mot loi the_thumb

 

Đọc tiếp

Long Lâu Yêu Quật – Chương 6

“BÁNH CHƯNG” XUẤT HIỆN

Nhìn dáng vẻ nhàn hạ không hề lo lắng,  đang vừa ăn vừa nói của Lâm Nam, tôi cũng thấy bình tâm lại, vận dụng hết trí tuệ suy nghĩ một hồi lâu mà vẫn chưa nghĩ ra cách gì.

Tôi bèn bảo ba người bọn Sói con nghỉ ngơi. Sói con lại thì thầm với tôi mấy câu, khiến tôi cười đau cả bụng. Cậu ta lại muốn tôi tới thương lượng với Lâm Nam xem có thể dẫn chúng tôi đi tham quan một vòng trong lăng mộ của vị Hoa kiều được an táng nơi xứ người này hay không. Tôi bực quá bèn đá cho cậu ta một cái, bây giờ là lúc nào rồi mà còn muốn chơi cái trò phát khâu với mô kim này! Tay Lâm Nam này là bạn hay là địch còn chưa biết, ngộ nhỡ đi cùng anh ta mà bị anh ta bán đứng thì biết làm thế nào!

Long lâu yêu quật

Lâm Nam chủ động nói với tôi: “Bây giờ rất khó có thể ra ngoài, thứ nhất chính là con quái vật vẫn không chịu buông tha chúng ta mà tôi nhắc đến khi nãy, có lẽ lúc ở ngoài cửa hang mọi người cũng đã nhìn thấy rồi, cái hố đó là do nó dùng miệng cắn mà ra đấy, không dễ đối phó đâu. Hơn nữa, con nhện đen trong trận đồ binh mã bằng đá cũng đã sống lại , không giải quyết được nó thì không thể ra ngoài. Tất cả những vấn đề này đều cần chúng ta đồng tâm hiệp lực mới có thể giải quyết. Chúng ta hợp tác được không nào?”

Sói con ngay lập tức nói đồng ý, còn tôi sau khi nghĩ ngợi một hồi cũng chẳng nghĩ ra được cách nào hơn, tính hiếu kì ẩn sâu bên trong lòng thúc giục tôi gật đầu đồng ý. Mấy người bọn tôi chỉnh đốn lại đồ đạc, lấy ra những thứ cần dùng trong bóng tối như đèn và súng và những đồ chống nước, rồi bắt đầu hành động!

Trong lòng tôi tràn đầy cảm giác hi vọng và hưng phấn, cảm thấy bắt đầu từ cung điện trong lòng đất của vương quốc Cát Tân này, con đường về sau của tôi sẽ bắt đầu với những thay đổi khôn lường.

Lâm Nam lấy từ trong ba lô đeo sau lưng ra mấy thứ đồ cầm ở tay, đưa cho tôi bảo tôi nhận lấy. Tôi mở một chiếc bình được đậy kín ra nhìn vào bên trong, trong đó có đựng mấy viên thuốc tròn màu đen. Lâm Nam thì đang bận mặc ra bên ngoài một bộ quần áo cộc và mũ bảo hiểm màu đen sì, vừa mặc vừa nói: “Mấy viên đó là thuốc giải độc, nếu thấy không được khỏe thì hãy uống vào, lúc gặp phải những thứ dơ bẩn như bánh chưng và xác sống cũng có chút tác dụng. Chỉ đáng tiếc là bộ đồ chống đạn bằng hợp kim cacbon này tôi lại chỉ mang có một bộ, không thể chia sẻ với mọi người được.”

“Bánh chưng là cái gì? Còn cả xác sống mà anh nói tới nữa? Quả thật có những thứ như vậy ư?” Tôi vừa chia thuốc giải cho các thành viên trong đội vừa quay đầu lại hỏi Lâm Nam. Còn đối với thứ đồ chống đạn bằng hợp kim cacbon mà anh ta nói tới, tôi thấy rất buồn cười, suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Những bộ giáp chống đạn bằng hợp kim titan mà chúng tôi mặc bên trong còn hiện đại hơn của anh ta rất nhiều.

“Xác sống là những xác chết đã thối rữa bị chôn kín trong không gian chật hẹp, bị âm khí trong lòng đất bao phủ, khi đột nhiên tiếp xúc với dương khí của người sống với một tỉ lệ nhất định sẽ biến thành xác chết biết đi, còn gọi là xác sống. Căn cứ vào màu lông bên ngoài có thể phân chia thành xác trắng, xác đỏ hoặc xác đen. Chúng đuổi theo cắn người sống, có sức mạnh vô cùng lớn.” Lâm Nam lần lượt giảng giải cho chúng tôi về những thứ có trong lăng mộ: “Còn về ‘bánh chưng’ thì không phải là thứ chúng ta ăn vào tết Đoan Ngọ đâu. Mọi người thử nghĩ xem bánh chưng mà chúng ta ăn được gói bằng lá xanh, bên trong là gạo nếp trắng ngần. ‘Bánh chưng’ ở trong huyệt mộ cũng gần giống như vậy. Những xác chết được chôn đúng ở vùng đất dưỡng thi có âm khí nặng nề thì cho dù quan quách đã mục nát rồi nhưng xác vẫn chưa thối rữa, vẫn còn giữ nguyên được da trắng tóc đen. Nếu so sánh với xác sống thì ‘bánh chưng’ còn lợi hại hơn rất nhiều. Chúng vẫn còn ý thức, hiểu biết sách lược. Nếu bị ‘bánh chưng’ thổi vào một cái thì còn khó chịu hơn là chết nữa. Nói tóm lại, xác sống thì thân thể đã rữa nát, thường hay gặp hơn, dễ đối phó, còn ‘bánh chưng’ dễ coi hơn, ít gặp hơn nhưng lại khó đánh bại. Hơn nữa ‘bánh chưng’ trước khi bị chôn thường có điềm báo sẽ biến đổi thân xác, người nhà thông thường đều có những biện pháp trấn áp đề phòng. Nếu gặp phải xác sống, chúng ta hợp sức lại thì dễ dàng đánh bại được nó, nhưng nếu là ‘bánh chưng’ thì chỉ còn biết tùy theo số mệnh an bài mà thôi.” Lâm Nam nói xong bèn nhìn tôi   cố nặn ra một nụ cười.

Tôi rùng mình một cái, thật là đáng sợ. Những chuyện mà Lâm Nam nói đều là lăng mộ ở Trung Quốc, còn xác chết ngoại quốc ở Kazazhstan này e rằng anh ta cũng chưa từng gặp. Nếu sớm biết thế này thì tôi đã không hỏi nữa, để bây giờ trong lòng lo lắng bất an. Tôi liếc nhìn Vương Ngạn thấy cậu ta đang nghe rất chăm chú, sắc mặt trắng bệch, bèn khẽ an ủi cậu ta: “Mặc kệ những xác sống với cả ‘bánh chưng’ của anh ta. Chúng ta đã đi tới đây rồi thì cứ vào địa cung để mở rộng tầm mắt, dù sao chúng ta cũng có cái này.” Tôi vỗ vỗ vào khẩu súng ở thắt lưng.

“Chị Sương, yên tâm đi, đi theo em, em chẳng sợ mấy thứ quái quỷ này. Em chỉ lo không gặp ‘bánh chưng’ thì phải làm sao thôi.” Vương Ngạn cười ra vẻ không để ý gì rồi nói: “Chỉ mới được xem đào mộ cổ trên ti vi, giờ lại có cơ hội tốt như thế này, có thể tự mình làm người dẫn chương trình, em đang thấy vô cùng hào hứng đây!”

Năm người xếp hàng một do Lâm Nam dẫn đầu, men theo con đường dẫn vào cung điện trong lòng đất của vương quốc Cát Tân nằm giữa hai hàng tượng người và thú khắc bằng đá đứng đối diện nhau. Khoảng sân của vương quốc Cát Tân này được xây dựng theo ngũ hành bát quái của Trung Quốc, vừa đi trên đường tôi vừa thầm ghi nhớ vị trí bày bố của những tượng người và thú bằng đá, xem ra rất giống một loại trận pháp cổ đại mà tôi đã được học ở trường.

Đứng bên ngoài cửa mộ ở đằng sau sân, chúng tôi mới phát hiện thấy lăng mộ này rất giống với những lăng mộ lớn ở Trung Quốc. Ở vị trí cao nhất bên ngoài cửa mộ cũng có mở một cửa sổ nhỏ. Lâm Nam nói cho chúng tôi biết đó là con đường dành cho linh hồn của chủ ngôi mộ bay lên trời. Tôi vừa cẩn thận đánh giá và so sánh với những điều mà trước đây vị thầy giáo sĩ quan lớn tuổi đã giảng về trận pháp bằng đá. Sau khi xem xét một hồi, tôi đã nắm rõ được phần nào. Lâm Nam thấy tôi hết ngó bên nọ lại nhìn bên kia bèn nửa đùa nửa thật: “Thế nào? Lisa Dương, đã nhìn thấy đường vào chưa?”

“Tôi là Dương Lăng Sương, không phải Dương Lisa, mong anh đừng có đặt tên nước ngoài cho tôi!” Tôi lườm Lâm Nam một cái: “Anh là cao thủ trộm mộ mà không nhìn ra được sự cổ quái của cánh cửa đá này sao? Có cần tôi chỉ bảo cho anh không?”

“Được rồi, xin mời Lisa Dương ra tay cho mọi người được mở rộng tầm mắt!” Lâm Nam không những không tự ái mà còn chọc tức tôi nữa.

Tôi cũng nửa đùa nửa thật nói: “Cánh cửa đá dẫn vào mộ này nhìn có vẻ giống như hai cánh cửa, còn có một cái vòng cửa, kì thực là giả đấy. Đây là một khối đá khắc thành, ở bên ngoài chỉ khắc sơ qua hình cánh cửa, thực tế nếu muốn mở cửa vào sẽ bị rơi trúng vào bẫy. Tôi đoán rằng phía trước và sau cánh cửa này có chôn không ít hố bẫy và thạch tín. Kì thực muốn vào rất đơn giản, anh nhìn vào hướng đối diện của cánh cửa này sẽ thấy hơi dốc về phía dưới, chúng ta chỉ cần xoay hai con bệ ngạn (ND: Bệ ngạn: là một loài thú trong truyền thuyết, xưa thường được vẽ trên cánh cừa nhà tù) bằng đá trên cánh cửa này về phía bên trái theo một góc nhất định thì sẽ có thể phá được bệ ngạn ngọc khôi trận này.” Vị sĩ quan giáo viên đã từng giảng về đặc điểm của ngọc khôi trận, nay tôi mang ra vận dụng trong thực tế khiến cho Lâm Nam hết sức ngạc nhiên.

Nụ cười dần hiện ra trên gương mặt của Lâm Nam. Anh ta bèn làm theo cách của tôi, cùng với Sói con, mấy người bọn họ cố hết sức dịch chuyển tượng con bệ ngạn bằng đá. Anh ta đúng là một tay lão luyện, không chờ tôi phải nói cần xoay nó theo góc độ bao nhiêu đã tự làm theo suy đoán của mình, dịch chuyển con bệ ngạn đá đến đúng vị trí chính xác.

Vị quan chỉ huy đoàn quân Tây chinh thời Hán Vũ Đế này xem ra là một người rất am hiểu kì môn bát quái, chỉ có điều cũng quá tự tin. Ông ta cho rằng ở vùng đất xa xôi hẻo lánh này không có ai hiểu biết về văn minh Trung Hoa nên đã sử dụng ngọc khôi trận ở ngoài cửa mộ này. Cần biết rằng loại ngọc khôi trận này chuyên phát huy tác dụng trong bóng tối, giống như ở đây được bày bố bên ngoài cửa, nhưng một khi gặp phải người am hiểu trận pháp thì nó chẳng còn tác dụng gì nữa.

Tôi chỉ thấy kì lạ là trong lăng mộ đáng lẽ ra nghiêm cấm sử dụng bệ ngạn, bởi trong sách có nói bệ ngạn hình dáng như hổ, uy phong lẫm liệt, là linh thú cai quản nhà ngục, do bình thường căm ghét nhất là những kẻ phạm tội nên thường được trang trí bên ngoài cửa ngục để cảnh cáo tội phạm cần biết hối cải, hoặc nằm phủ phục trên hai bên đại đường của nha môn. Bây giờ lại dùng để canh giữ cửa mộ thì đúng là khó lòng tưởng tượng nổi. Tôi chắc rằng chẳng ai lại muốn coi mình là tội phạm cả. Hay là ở trong này có thứ gì đó cần phải canh giữ?

Bệ ngạn ngọc khôi trận sau khi bị phá giải lặng yên một hồi không có động tĩnh gì, sau đó cửa mộ bằng đá khẽ rung động. Lâm Nam hít một hơi thật sâu rồi nói: “Các vị hãy sẵn sàng, chúng ta chuẩn bị bước chân vào cung điện dưới lòng đất của vương quốc Cát Tân rồi. Những thứ xác sống và ‘bánh chưng’ khi nãy tôi nhắc tới không dám chắc là không có, bởi vậy chúng ta cần hết sức tránh đi lại lung tung, khi gặp phải những thứ kì quái tuyệt đối không được hoảng loạn, càng không được hành động một mình. Tôi và Sương Nhi sẽ đi trước dẫn đường, được không?”

Tôi khẽ ậm ừ một tiếng, coi như là đồng ý. Tôi không thích cách xưng hô là “Sương Nhi” này, so với cách gọi Lisa Sương tuy có dễ nghe hơn một chút nhưng cũng chưa có ai từng gọi tôi như vậy, thông thường đều gọi là đội trưởng hoặc chị Sương mà thôi.

Cửa mộ bằng đá sau một hồi rung động cũng đã dừng lại, những hố bẫy và thạch tín của bệ ngạn ngọc môn trận cũng đều đã bị phá giải hết. Lâm Nam lấy ra thuốc nổ định hướng, cho nổ trên phần núi cạnh cửa đá để mở một con đường thoai thoải dốc xuống dưới. Không kịp suy nghĩ nhiều, tôi cùng Lâm Nam dẫn đầu đoàn người tiến vào.

Cũng không biết là do thuốc nổ định hướng của Lâm Nam có sức công phá quá lớn hay là do lòng núi vốn đã có khe nứt mà mới đi được vài bước sát theo vách đá tôi đã cảm thấy hướng chúng tôi tiến vào trong lòng núi ngược lại con đường dốc nằm đối diện với cửa mộ bằng đá. Tôi còn đang định hỏi Lâm Nam thì đã thấy anh ta dừng bước, đứng ngẩn ra đó.

Nhờ có ánh sáng từ ngọn đèn trên đầu Lâm Nam chiếu vào, tôi thấy phía trước con đường bị chặn bởi một tảng đá lớn, hai bên tảng đá xuất hiện hai cửa động rất hẹp, chỉ đủ cho một người nghiêng mình lách vào mà thôi.

Lâm Nam quay đầu lại nói: “Tôi qua bên này xem xem, mọi người tạm thời đừng đi theo vội, đứng chờ ở đây. Nếu không có vấn đề gì tôi sẽ gọi mọi người, còn nếu có vấn đề thì tôi sẽ quay lại, chúng ta cùng đi theo con đường còn lại.” Tôi lấy ra một con dao ngắn nhét vào tay anh ta: “Ở nơi chật hẹp thế này thì dùng dao ngắn là tốt nhất. Cẩn thận đấy!”

Ai ngờ , chỉ chưa đầy năm phút sau Lâm Nam đã quay trở lại, hoảng hốt giục chúng tôi mau chạy vào cửa động bên kia. Anh ta chạy được vài bước thì thở dốc: “Sương, trả dao cho cô này, may mà tôi chạy nhanh!” Tôi nhìn dáng vẻ thảm hại của anh ta thì không nhịn được cười: “Sao rồi? Lâm đại đạo tặc vốn đầy kiêu ngạo mà cũng biết sợ ư?”

Lâm Nam không còn hơi sức đâu để ý đến sự châm chọc của tôi, khẽ nói: “Bánh chưng! Lại gặp phải bánh chưng ngoại quốc chứ! Tôi vừa đi chưa được mười mét thì thấy một tên bánh chưng đang ngồi trên đất, nhìn vào góc tường rất chăm chú, cũng không biết là nó đang nhìn cái gì nữa! Lại còn thò tay chọc chọc vào góc tường! Con đường đó là một ngõ cụt, vừa nhìn vào cái khăn đội đầu của tên bánh chưng đó tôi đã biết nó không phải là người Hán, tôi chưa từng có kinh nghiệm đối phó với bánh chưng ngoại quốc, bèn vội vàng chạy ra.”

Sói con chen vào nói: “Đúng là ngõ cụt không? Vậy tên bánh chưng đó từ đâu mà ra, con đường mà chúng ta đi vào phải dùng thuốc nổ công phá, chắc chắn là không có. Như vậy chỉ có thể là nó đi ra từ con đường mà chúng ta đang đi bây giờ. Liệu có phải do tiếng nổ anh gây ra đã thu hút một tên bánh chưng làm nhiệm vụ canh gác, kết quả là đi sai đường?” Vừa nghe nói như vậy, chúng tôi bất giác đều nhìn về phía con đường trước mặt thấy mờ mờ ảo ảo thật đáng sợ. Tôi lấy đầu mũi dao chọc nhẹ vào mũ của Sói con, mắng cho một trận: “Trẻ con không hiểu biết thì đừng có nói lung tung, dọa người khác đau tim bây giờ!”

Lâm Nam trầm ngâm một lát rồi gật đầu nói: “Đúng là có khả năng này, xem ra vẫn là do tôi chưa suy tính chu đáo, không ngờ được vừa mới vào đã gặp phải ‘bánh chưng’, lại còn là bánh chưng ngoại quốc nữa! Để đối phó với bọn này thì súng đạn chẳng có tác dụng gì, phải dùng lửa hoặc dùng thuốc nổ mới được. Sương, số thuốc nổ rắn mà mọi người mang theo phải dùng tiết kiệm một chút, xem ra hôm nay phải đánh một trận ác liệt với bọn bánh chưng này rồi.”

Do không biết nên đi về phía cung điện dưới đất hay là tránh xa đại bản doanh của bọn bánh chưng, cuối cùng bốn người chúng tôi quyết định vẫn làm theo dự định của Lâm Nam, cẩn thận tiến dần vào sơn động phía còn lại. Đường đi dần mở rộng ra, trước mặt lại xuất hiện một ngã rẽ. Chúng tôi đều thở dài nhẹ nhõm, xem ra cơ hội giáp mặt với bọn bánh chưng đã ít đi nhiều rồi, có lẽ đó chỉ là một tên bánh chưng tách đàn đi lang thang một hồi rồi bị lạc, nghe thấy tiếng nổ bèn chạy tới xem xét, lại đi nhầm vào ngõ cụt rồi ngồi ngây ra đó.

Đường đi đã rộng hơn rất nhiều. Đứng trước ngã rẽ, chúng tôi thương lượng một hồi xem nên đi thế nào, cuối cùng vẫn là Lâm Nam nói có lý nhất: “Tôi đoán rằng phía trước còn rất nhiều lối rẽ. Chúng ta đã biết rằng trước cửa mộ bày bệ ngạn ngọc khôi trận chỉ để nhìn mà không có tác dụng gì. Cửa mộ đó rõ ràng là giả, trận pháp này bày ra cũng chỉ nhằm mục đích dụ người ta đi vào chỗ chết mà thôi. Chúng ta thà đi theo hướng ngược lại, bây giờ đã đến ngã rẽ thì hãy đi theo hướng cách xa khỏi cửa mộ!”

Không biết dưới lòng đất liệu có bị thiếu dưỡng khí hay không, hoặc không cẩn thận sẽ hít phải tử khí của xác chết, tôi bèn chia cho Lâm Nam một cái mặt nạ dưỡng khí còn thừa. Đây là kiểu mặt nạ đơn giản có thể tự động lọc khí, nếu gặp phải khí độc hoặc khi không đủ ôxi thì sẽ phát sáng để cảnh báo. Chúng tôi đi phía sau nên tạm thời chưa cần dùng đến, bởi đây là loại mặt nạ dùng một lần, dùng một cái là mất cái đó.

Phía trước không phải là đường cụt, từng làn gió nhẹ khẽ thổi qua, mang theo mùi thối của xác chết càng lúc càng nồng nặc. Ba người chúng tôi không đeo mặt nạ dưỡng khí đều thấy rất khó chịu. Đó không phải là mùi thối do xác phân hủy mà là mùi xương mục nát, khi đã hít vào trong mũi rồi thì nó dính chặt lấy sống mũi rồi đi vào trong phổi, vô cùng khó chịu.

Lâm Nam dường như chẳng có cảm giác gì. Xem ra tên trộm mộ chuyên nghiệp này vốn đã quen với loại mùi như vậy, sợ là khi ngửi thấy mùi vị này chỉ khiến anh ta thấy phấn chấn mà thôi! Tôi còn đang nghĩ ngợi lung tung thì ở phía trước Lâm Nam đột nhiên ra dấu hiệu dừng lại. Tôi không khỏi lo lắng, cũng dừng lại rút dao ra cầm trong tay.

Tôi còn đang nghi ngờ thì nghe thấy Lâm Nam thở gấp một hơi, cả cơ thể tụt xuống dưới. Tôi lo lắng hết sức, vội vàng tóm lấy anh ta thì bị anh ta kéo luôn xuống dưới! May mà cái hố cũng không sâu, chỉ là do mùi xương mục nát khiến mọi người thấy rất khó thở. Cả bốn ngọn đèn cùng chụm vào một chỗ, dưới chân sau lưng chúng tôi là tầng tầng lớp lớp xương trắng, xếp chồng chất lên nhau, bị chúng tôi dẫm lên thì kêu lên răng rắc, cũng không biết là rốt cuộc có bao nhiêu bộ xương nữa?

Lâm Nam lồm cồm bò dậy, bực tức tự trách mình: “Tôi mà cũng rơi xuống huyệt mộ sao? Thật không ngờ được, lão Hoa kiều này khi xây mộ lại còn xây cả địa đạo nữa!” Sói con ở bên trên kéo hai chúng tôi lên, muốn cười mà không dám cười, nhìn tôi rồi nói: “Chưa từng nhìn thấy chị Sương lo lắng đến như vậy, ha ha!” Tôi đỏ bừng cả mặt, ngay lập tức hiểu ra ý cậu ta muốn nói gì, liền quát lại cậu ta: “Nói linh tinh gì thế! Còn không xem xem đây là nơi nào? Lát nữa bọn bánh chưng xuất hiện, tôi hứa sẽ đẩy cậu qua làm đội trưởng của bọn chúng đấy!”

Nghe tôi nói như vậy, ngay cả Vương Ngạn cũng không vui nữa: “Chị lại nói cái gì thế! Ở đây chị chính là đội trưởng, đừng có rủa chúng tôi biến thành đội viên của bọn bánh chưng nhé!” Tôi tự biết mình lỡ lời, vội vàng chữa lại: “Không tính không tính, phỉ phui cái mồm, coi như tôi chưa nói gì!” Từ sau đó, mọi người đều thấy trong lòng không vui nên không ai nói gì nữa.

Bốn chúng tôi đứng ngẩn người xung quanh huyệt mộ, cuối cùng vẫn là Lâm Nam phá vỡ sự yên lặng này: “Lão Hoa kiều này làm đến quốc vương nhưng vẫn không thay đổi thói quen, lúc xây mộ đã đem toàn bộ kinh nghiệm tiên tiến trong nước áp dụng vào đây. Làm một cái huyệt mộ to như thế này thật khiến người khác phải sợ hãi! Lẽ nào theo truyền thuyết ông ta có thể xây được một lăng mộ khổng lồ cho tất cả thiên đường, nhân gian và địa ngục chôn chung một chỗ sao?”

Tôi bèn hỏi: “Nói như vậy chẳng lẽ cung điện trong lòng đất mà chúng ta muốn tìm chính là nằm trong huyệt mộ này sao?” Nhớ lại mùi xương mục nát trong huyệt mộ khiến người ta muốn tắc thở, tôi bất giác nhăn mũi lại.

Lâm Nam nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Cũng chưa chắc là như vậy. Đừng quên rằng hài cốt chỉ là tượng trưng cho địa ngục, chúng ta vẫn chưa nhìn thấy biểu tượng của thiên đường và trần thế. Một cái huyệt mộ to như thế này, bên trong lại chôn lẫn lộn không biết bao nhiêu người. Vị quốc vương này chắc chắn không thể nằm chung một chỗ với đám tạp nham này được. Nhiều nhất đây chỉ là biện pháp che mắt người khác, thừa nước đục thả câu mà thôi!”

Tuy vậy lời nói chẳng đi đôi với việc làm, chúng tôi đều cúi xuống quan sát tỉ mỉ đống hài cốt này, hi vọng có thể tìm ra một đầu mối huyền diệu nào trong đó. Không nhìn thì không sao, vừa nhìn một cái là lại có chuyện. Mọi người đều nhất loạt kêu lên: “Bánh chưng! Trong này lại là bánh chưng!”

Nằm ngoài vùng sáng của mấy ngọn đèn, một cái đầu mọc đầy lông đen sì đang mò dậy từ trong đống hài cốt. Hai hốc mắt trống rỗng vô hồn lạnh lẽo quét một lượt khắp người chúng tôi. Không biết là do nó phát hiện chúng tôi áp đảo về số lượng hay bị ánh đèn sáng lóa của chúng tôi làm cho chói mắt mà lại nhanh chóng chìm xuống dưới!

Lần đầu tiên giáp mặt với một người sống cách đây hàng trăm nghìn năm, tôi và ba đội viên còn lại đều trố mắt đờ đẫn! Chỉ trong phim Hồng Kông mới có đủ các loại cương thi(ND: cương thi: xác chết khô), giờ lại có một cái xác sống sờ sờ chạy qua chạy lại trước mặt chúng tôi! Lâm Nam hạ thấp giọng nói: “Mọi người cẩn thận một chút, đừng sợ, đây không phải là ‘bánh chưng’, chỉ là một hắc hung thôi, so với các loại xác chết lông trắng, lông đỏ thông thường thì chỉ là có nhiều tri giác hơn một chút mà thôi.”

Nghe Lâm Nam khẳng định chắc như đinh đóng cột như vậy, tôi cũng an tâm phần nào. Có lẽ là do lúc nãy khi hai người chúng tôi rơi xuống dưới đã dẫm phải tên xác chết cơ thể đã biến hóa hết nhưng chưa thể “đắc đạo” thành “bánh chưng” này. Tôi rút súng ra, đang chuẩn bị ngắm thẳng vào chỗ tên hắc hung đó vừa chìm xuống thì đột nhiên nghe thấy hai tiếng động vù vù, hai bộ hài cốt từ trong huyệt mộ nhằm thẳng đỉnh đầu tôi bay tới!

Tôi nhìn thấy rất rõ, chăm chú vào vị trí mà hai bộ hài cốt bay tới, rồi xoay nghiêng người một cái, khiến hai bộ hài cốt bay về phía sau lưng. Quả nhiên, một bóng đen khổng lồ dường như xuất hiện cùng một lúc từ trong huyệt mộ, đâm bổ về chỗ Sói con đang đứng! Tốc độ của nó cực nhanh, tôi vốn không kịp nổ súng, chỉ nhìn thấy tên hắc hung đó đã tóm chặt lấy vai của Sói con, ngoác miệng chuẩn bị cắn!

Long Lâu Yêu Quật – Chương 5

GẶP GỠ Ở VÙNG ĐẤT CHẾT

Sói con quả là xứng đáng với tên hiệu của mình, lại chính cậu ta phát hiện ra có vấn đề trước tiên. Chỉ vào dòng suối có hình cung tên, bờ suối hình lưỡi liềm, cậu nói với tôi rằng ở đây nhất định có chuyện bất thường. Loại địa hình này gọi là “xác chết đói”, phía đối diện vừa khéo lại có một ngọn núi đá sắc nhọn. Tất cả đều hướng thẳng về một vùng đất trũng. Trong tình huống như vậy thì mảnh đất “xác chết đói” này còn được gọi là hầm ngầm. Vùng đất chết này bị ám bởi hung thần, oán khí của xác chết chôn dưới đất tích tụ không thể thoát ra được, bởi vậy tình huống trùng hợp như thế này chắc chắn là có điều bất thường!

Ở mảnh đất trũng, chúng tôi phát hiện thấy một lối vào, ở giữa nứt ra một cái lỗ lớn, đủ cho một người lách qua. Bên trong tối đen như mực, đầy mùi thối rữa, lại còn phảng phất mùi phooc-môn trong bệnh viện khiến tôi ngay lập tức phải bịt mũi lại.

10489920_874996922515300_194964781181485406_n

Đọc tiếp

Long Lâu Yêu Quật – Chương 4

TIẾNG SÚNG NƠI ĐẤT KHÁCH

Tôi là Dương Lăng Sương, con gái út của cán bộ về hưu Dương Trọng Uy. Sau khi cha tôi nghỉ hưu khỏi chức vụ phó tham mưu trưởng quân khu thì tôi cũng tốt nghiệp trường quân sự, đến làm việc tại Bộ nội vụ. Khi đó tôi không hề mong muốn tới đây làm việc chút nào, cứ nghĩ rằng dựa vào học lực của tôi, nếu vào quân đội sẽ có quân hàm, được khoác lên người bộ quân phục, uy phong biết nhường nào! Ở Bộ nội vụ thì không có nhiều cơ hội để mặc quân phục, chỉ là âm thầm làm những nhiệm vụ đặc biệt, bắt quả tang vài tên gián điệp mà thôi!

Nhưng sau khi vào Bộ nội vụ rồi tôi mới biết, làm công vụ đặc biệt cũng đầy tính thách thức, ví dụ như đi bắt những tên tham quan trốn chạy ra nước ngoài, hay mấy tên phần tử li khai Đông Thổ… Ngoài ra còn rất nhiều những công việc nhỏ nhặt phức tạp khác. Tôi phụ trách một nhóm công tác tại hiện trường, trực thuộc phòng hành động đặc biệt, thường xuyên hoạt động tại khu vực Trung và Nam Á.

Long lâu yêu quật

 

Đọc tiếp

Long Lâu Yêu Quật – Chương 3

ÂM MƯU GIẾT NGƯỜI LẦN LƯỢT

Rất lâu sau Dương Thế Dũng mới lấy hết can đảm bước tới nhìn xuống khe nứt trên phiến đá. Dưới đó tối đen như mực không thể nhìn thấy gì. Có người bèn vứt qua một cây đuốc, nhờ đó mới lờ mờ nhìn thấy bên dưới có một tấm bia đá nằm ngang, bên trên có khắc rất nhiều chữ. Dương Thế Dũng căng mắt ra đọc mãi mà vẫn không hiểu, nghĩ tộc trưởng là người học sâu hiểu rộng bèn mời tộc trưởng qua xem. Tộc trưởng cũng ra sức đọc một hồi lâu mới đọc được mấy câu: “… con nhện ở bức tường cát, thân bằng thịt, áo bằng cát, lấy ngọc làm chân …. không mắt không đầu, bất kể ngày đêm …. dưới lớp áo cát có ẩn giấu các xúc tu, mảnh như sợi tơ nhện … người nào gặp phải sẽ lập tức bị hút cạn máu thịt, trở thành mồi ngon … dùng để bảo vệ vương mộ, xua đuổi những kẻ không mời mà tới…”

Chẳng có mấy người nghe hiểu được đoạn văn này, tộc trưởng cũng không thể nói rõ được con nhện ở bức tường cát rốt cuộc là cái giống gì, chỉ suy luận ra rằng dưới lớp cát này có một thứ gì đó rất lợi hại đang ẩn náu, không có đầu cũng chẳng có mắt, chuyên đi hút cạn máu thịt của con người, chắc hẳn giống như một loài giun đất khổng lồ!

10390929_874265032588489_5006077610646490454_n

Đọc tiếp

Long Lâu Yêu Quật – Chương 2

VƯƠNG MỘ KINH HỒN

 

Liên tiếp mấy ánh chớp rạch ngang màn đêm, ánh sáng trắng lóa soi rõ như ban ngày, Dương Thế Dũng đã nhìn ra người con gái đang cầm trong tay một cái tráp dài bốn cạnh, chậm rãi nhét cái tráp vào dưới góc tường. Đang muốn cố gắng nhìn kĩ hơn một chút thì cái bóng đó đã khúc xạ xuống mặt đất, chỉ có thể nhìn thấy cái nắp tráp hơi động đậy, còn bên trong đựng cái gì thì không tài nào biết được.

Trời đã sắp sáng rồi, Dương Thế Dũng không dám nán lại nữa bèn vội vàng đánh dấu qua loa lên trên bức tường, mệt mỏi đến mức vừa về đến nhà là lăn ra ngủ.

Sau một đêm mưa to gió lớn, lẽ ra buổi sáng sớm trong thôn phải rất an lành, nhưng cả Dương thôn lại đang sôi lên sùng sục, rất nhiều già trẻ trai gái đều mang theo gậy gộc cuốc xẻng, sầm sập kéo đến từ đường để phá bỏ bức tường kia, bởi nhiều người trong đêm đều nghe thấy những âm thanh kì quái phát ra từ trong từ đường. Đó là những tràng cười ha ha không dứt của ma quỷ.

10489920_874996922515300_194964781181485406_n

 

Đọc tiếp

Long Lâu Yêu Quật – Chương 1

BỨC TƯỜNG SÁT NHÂN

Vào những năm hai mươi của thế kỉ hai mươi,  nằm dưới chân núi Yến là Dương thôn – một thôn làng hết sức bình thường, không có gì đặc biệt.

Lúc hoàng hôn, mây nhuộm đỏ rực bầu trời. Trong ráng chiều đỏ thắm ấy, mây đen xuất hiện mỗi lúc một dày hơn, vần vũ trên bầu trời Dương thôn.

Khi trời tối hẳn, gió bắt đầu nổi lên, mưa lớn ầm ầm kéo đến, tất cả đều xảy ra hết sức bất ngờ, hơn nữa còn vượt quá mức bình thường. Các vị cao niên trong thôn nhìn lên bầu trời đen kịt không trăng không sao đều than lên rằng: “Đó là ông trời đang khóc đấy, Dương thôn sắp xảy ra chuyện rồi…”

Long lâu yêu quật

Đọc tiếp

Cây Thập Tự Ven Đường – 7

Một tiếng động bên ngoài – tiếng răng rắc vọng lại từ sau nhà – mang nỗi sợ xưa cũ quay về.

 

Cảm giác đang bị theo dõi.

 

Không giống như ở siêu thị hay trên bãi biển. Cô không sợ những cậu nhóc ma mãnh hay những kẻ ỡm ờ thích trêu ghẹo. Bởi chuyện đó hoặc làm cô khó chịu, hoặc làm cô thấy được tán tụng, tất nhiên phụ thuộc vào đối tượng là một cậu nhóc hay một gã lăng nhăng. Nhưng không, điều làm Kelley Morgan phát khiếp là thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào mình từ bên ngoài cửa sổ phòng ngủ.

 

Rắc rắc…

cay-thap-tu-ven-duong

Đọc tiếp

Cây Thập Tự Ven Đường – 6

Ngoài tiền sảnh bệnh viện, Dance dùng điện thoại công cộng vì ở đây không được phép sử dụng di động, gọi một nhân viên cảnh sát tới gác phòng của Tammy Foster. Sau đó, cô đến quầy tiếp tân và nhắn tin cho mẹ mình.

Ba phút sau, Edie Dance làm con gái bà ngạc nhiên khi xuất hiện không phải từ chỗ của bà ở khoa Tim mạch mà lại từ phía khu Điều trị tích cực.

“Chào mẹ.”

“Katie”, người phụ nữ thân hình bè bè chắc nịch với mái tóc xám cắt ngắn và cặp kính tròn lên tiếng chào con gái. Bà đeo trên cổ một mặt dây chuyền bằng vỏ bào ngư và ngọc thạch tự làm. “Mẹ đã nghe nói đến vụ tấn công một cô gái trong cốp xe đó. Con bé đang ở tầng trên.”

10325345_865879306759702_5866015871402276633_n

Đọc tiếp

Cây Thập Tự Ven Đường – 5

Dù Tammy Foster đã bị bỏ mặc cho chết đuối trong cốp xe, kẻ thủ ác đã có một tính toán sai.

Nếu hắn đỗ lại xa bờ hơn, thủy triều đã đủ cao để nhấn chìm toàn bộ chiếc xe, đẩy cô bé tội nghiệp vào một cái chết khủng khiếp. Nhưng trên thực tế, chiếc xe đã bị cát làm kẹt lại cách bờ không xa mấy, và khi thủy triều lên, nước tràn vào trong cốp chiếc Camry chỉ dâng lên khoảng mười lăm phân.

Đến khoảng bốn giờ sáng, một nhân viên hãng hàng không trên đường đi làm đã nhìn thấy tia sáng lấp lóe từ chiếc xe. Đội cứu hộ đã giải thoát cho cô bé, trong trạng thái gần như bất tỉnh vì những điều kiện phải chịu đựng, đang sắp lâm vào tình trạng sụt thân nhiệt nặng, và cấp tốc đưa cô bé vào bệnh viện.

cay-thap-tu-ven-duong

Đọc tiếp

Cây Thập Tự Ven Đường – 4

“Ôi, thật buồn”, người phụ nữ nói.

Chồng bà, ngồi sau tay lái chiếc Ford thể thao đa dụng, chiếc xe mà ông ta vừa phải chi ra bảy mươi đô la để đổ xăng, liếc mắt nhìn người phụ nữ. Tâm trạng ông đang không được tốt. Vì giá xăng, đồng thời cũng vì ông ta vừa được chiêm ngưỡng dáng vẻ đầy trêu ngươi của sân golf Pebble Beach, nơi ông ta không đủ rủng rỉnh để cho phép mình đến chơi, cho dù có được vợ đồng ý đi nữa.

Một điều gì đó buồn chán chắc chắn là thứ ông ta không muốn nghe.

Dẫu vậy, là một người đàn ông đã kết hôn hai mươi năm, ông đủ hiểu cần phải lên tiếng, “Chuyện gì?”, câu hỏi có hơi cộc lốc so với dự định của ông ta.

10172605_865879303426369_3738889891351112376_n

Đọc tiếp

Cây Thập Tự Ven Đường – 3

Trụ sở khu vực trung tâm phía tây của Cục Điều tra California tọa lạc trong một tòa nhà hiện đại không hề có bất kỳ một biển hiệu nào, hoàn toàn tương tự như những trụ sở của các công ty bảo hiểm và tư vấn phần mềm nằm kế bên, tất cả cùng nằm gọn gàng sau các ngọn đồi và được tô điểm chỉn chu bởi những loại thực vật phong phú vùng Duyên hải miền Trung California.

Cơ sở này nằm gần Peninsula Garden nên Dance cùng O’Neil mất chưa đầy mười phút để đi từ khách sạn tới đó, nếu không tính đến thời gian dừng lại ở các chốt giao thông hay tín hiệu đèn đỏ.

Dance xuống xe, đeo túi xách và chiếc túi đựng máy tính to kềnh càng lên vai, chiếc túi mà con gái cô thường gọi là “Phụ lục xách tay của mẹ”, sau khi cô bé biết được phụ lục là gì, rồi cô cùng O’Neil bước vào tòa nhà.

10325345_865879306759702_5866015871402276633_n

 

Đọc tiếp

Cây Thập Tự Ven Đường – 2

Quầng sáng mờ mờ le lói – thứ ánh sáng mang màu xanh lục nhợt nhạt, ma quái – nhảy múa ngoài tầm với cô gái.

Chỉ cần cô với được tới nó, cô sẽ an toàn.

Quầng sáng mờ mờ, ẩn hiện trong bóng tối của cốp xe, đong đưa đầy cay độc ngay trên hai chân cô gái lúc này đang bị trói chặt vào nhau bằng băng dính, hai cánh tay cô cũng vậy.

Một bóng sáng…

cay-thap-tu-ven-duong2

Đọc tiếp

Cây Thập Tự Ven Đường – 1

Chương 1 – KHÔNG ĐÚNG CHỖ

Viên cảnh sát đội tuần tra Xa lộ California, một anh chàng trẻ tuổi với mái tóc vàng rễ tre dựng đứng nằm dưới cái mũ cứng, đưa mắt nhìn qua kính chắn gió của chiếc xe công vụ Crown Victoria trong lúc lái xe về phía nam dọc Xa lộ 1 ở Monterey. Bên phải là những cồn cát, bên trái là khu thương mại khiêm tốn trải dài.

Có cái gì đó khác lạ. Cái gì kìa?

cay-thap-tu-ven-duong

Đọc tiếp

Cuộc thi ảnh: Dan Brown du lịch Việt Nam qua ảnh

Thể lệ cuộc thi:
Người hâm mộ có thể mang bất kì một cuốn sách nào của Dan Brown tới chụp tại một địa điểm danh lam thắng cảnh của Việt Nam. Ví dụ: Hồ Gươm, nhà thờ Đức Bà, chùa Thiên Mụ, Vịnh Hạ Long, các tượng đài… – những địa điểm nhìn vào có thể nhận ra ngay đây là ở Việt Nam.
Bức ảnh không nhất thiết phải có sự xuất hiện gương mặt chủ nhân.
Không chấp nhận ảnh thuộc bản quyền của người khác.

danbaw Đọc tiếp

Anh Chàng Ngu Ngơ Và Cô Nàng Rắc Rối – 5

HEAVEN

Hôm nay tôi nhận được bộ kiểm tra nấm mốc gửi vào hòm thư. Trong hòm còn có thư cho một gã nào đó, tôi liền mở ra xem. Tên hắn ta là Brady, rõ ràng gã không hề quan tâm gì đến bà của mình, vì bà nói rằng chẳng bao giờ nghe được tin tức gì từ hắn. Bà gửi kèm cho hắn tờ mười đô, và tất nhiên tôi để nguyên nó trong phong bì. Gã này cũng có một cô bạn gái cũ bị điên, cô nàng gửi trả cái bàn chải đánh răng kèm dòng ghi chú khá thô bỉ. Tôi đoán mấy thứ này hẳn là dành cho tay hàng xóm mới thiểu năng.

Tôi mở bộ sản phẩm kiểm tra nấm mốc ra, cũng không có gì nhiều. Có một chiếc đĩa tròn như hay được dùng trong phòng thí nghiệm cùng một ít thứ dính dính như mật ong. Tôi nghĩ đó đúng là mật ong. Lạ thật! Hướng dẫn bảo tôi đặt nó ở không gian mở trong một giờ, sau đó niêm phong lại và đặt trong chỗ tối ba ngày. Sau đó gửi lại cho phòng thí nghiệm, và trong vòng mười ngày đến hai tuần, họ sẽ gửi cho tôi kết quả phân tích. Thêm năm đô phụ trội, tốc độ sẽ nhanh hơn.

7

Đọc tiếp

Anh Chàng Ngu Ngơ Và Cô Nàng Rắc Rối – 4

HEAVEN

Tối qua có nguyệt thực. Tôi đặt đồng hồ báo thức, nhưng tôi không giỏi việc này lắm, thế nên nó không kêu. Sau đó tôi vừa nhìn đăm đăm vào tấm lót chỗ ngồi toilet, vừa nghĩ đến việc mua một tấm thảm xù bông, rồi không hiểu sao lại chợt nhớ tới… nguyệt thực! Tôi chạy đến bên cửa sổ, nhưng cửa sổ hướng về phía nam, và ở phía nam lại lù lù một bức tường gạch – cách tôi khoảng bảy bước chân.

Thế là tôi hộc tốc chạy ra ngoài cùng một chiếc đĩa giấy và cái lõi xỏ bằng nhôm, vì đó là những món đồ tôi mơ hồ nhớ được từ dự án khoa học hồi lớp bốn liên quan đến nguyệt thực. Hay biết đâu là nhật thực nhỉ? Mà thôi, tôi cũng không biết chính xác nên làm gì với chúng, thế nên tôi ngồi lên chiếc đĩa, nỗ lực biến nó thành tấm đệm lót trên nền xi măng lạnh lẽo, đồng thời cuộn tấm nhôm thành ống nhòm. Rồi tôi nhận ra rằng không có thấu kính thì vô ích, nên đành biến nó thành chiếc loa mini để hóng lên mặt trăng.

dieu-bi-mat3

Đọc tiếp

Anh Chàng Ngu Ngơ Và Cô Nàng Rắc Rối – 3

HEAVEN

Tôi dành tuần đầu tiên sau khi bị sa thải để làm quen lại với những vở nhạc kịch sướt mướt từng xem hồi đại học. Tuần thứ hai, tôi thề sẽ đến phòng tập gym mỗi ngày, nhưng lại bỏ chạy mất ngay sau ngày đầu tiên. Tuần thứ ba, tôi đặt ra ngân sách cho bản thân, nhận thấy mình đã chi tiêu vượt khả năng tài chính, và rằng tôi cần một công việc mới. Đó là chuyện của ngày hôm qua.

Thế nên hiện tại tôi là bồi bàn. Tôi làm việc lại Temple, một nhà hàng tổng hợp món Pháp – Việt Nam, cực kỳ thời thượng. Tôi thậm chí còn không chắc tại sao họ chịu thuê mình, vì tôi chẳng có lấy một chút xíu kinh nghiệm phục vụ bàn nào cả. Tuy nhiên, tôi đã làm được hai tháng, và đang quen dần mọi thứ. Gần như vậy. Tiền lương khá ổn, có điều các sếp toàn những gã tồi, khách hàng cũng chẳng tốt lành gì hơn.

anh-chang-ngu-ngo-2

Đọc tiếp

Anh Chàng Ngu Ngơ Và Cô Nàng Rắc Rối – 2

HEAVEN

Tôi không phải người hay lên danh sách. Tôi không quá ngăn nắp. Tôi không phải kiểu mọi người gọi là “bà cô già”. Và tôi dứt khoát không phải kiểu người ra dấu bằng tay khi ai nói tôi là “bà cô già”. Thế nên, trong đời mình tôi chỉ có hai danh sách chứa các thông tin nho nhỏ về việc tôi là ai. Không nhiều, chỉ một ít thông tin.

Một danh sách là “Những người tôi ghét”. Cái còn lại là “Những người không được mời đến dự tang lễ của tôi”. Tôi từng cập nhật và chỉnh sửa danh sách “Những người tôi ghét” khá thường xuyên, nhưng sự thực là, đã nhiều năm nó không được cập nhật nữa. Lâu tới mức tôi thậm chí chẳng biết nó nằm ở đâu và ghi tên những ai. Ngoại trừ G. E. Smith. Tôi biết hắn chắc chắn có tên trong đó. Vậy nên tôi có thể thoải mái mà nói rằng, danh sách đã không được cập nhật kể từ lúc G. E. Smith còn trong ban nhạc Saturday Night Live. Tôi không quen gã này, phòng trường hợp bạn đang thắc mắc. Tôi chỉ luôn ghét cái kiểu hắn cứ chúi về phía camera như một bộ xương đang lên cơn vậy.

anh-chang-ngu-ngo

Đọc tiếp

Anh Chàng Ngu Ngơ Và Cô Nàng Rắc Rối – 1

HEAVEN

Tôi tên là Heaven Albright. Gã chồng cùng chung sống hai năm đã phản bội tôi. Tôi chỉ mới hai mươi lăm tuổi. Bạn có thể nói rằng kết hôn khi hai mươi ba tuổi là quá sớm, nhưng tôi sẽ phản biện rằng nhiều người còn kết hôn từ khi còn học đại học, thậm chí khi còn học phổ thông kia. Vậy nên, so với những trường hợp đó, như tôi không phải là quá sớm. Mà thôi, dù sớm hay không… thì gã khốn nạn đó đã cho tôi mọc sừng. Sau khi tôi dâng hiến cho gã những năm tháng đẹp nhất của đời mình.

Gã phản bội tôi để ngoại tình với một đồng nghiệp. Đó là con bé làm cùng văn phòng mà ban đầu, gã thậm chí chẳng hề nghĩ đó là cô nàng đáng yêu, nhưng sau vài tháng liên tục làm việc cùng nhau, đắm chìm trong những câu chuyện vui cười thân mật và cùng ái ngại với những món ăn tự phục vụ tồi tệ, thì kết quả là những cuộc làm tình điên loạn. Chỉ nghĩ tới đã muốn phát bệnh.

10347180_865879263426373_5984687718987779756_n

Đọc tiếp

Công tước của riêng em – Chương 5

Dinh thự của công tước Villiers

Số 15 phố Piccadailly

Ngày 15 tháng 06 năm 1784.

Theo thằng bé thấy, công tước trông như đang buồn ngủ, bất chấp sự thật là cha cậu đang cầm một thanh kiếm với một lưỡi sắc bén. Công tước bước chân chậm rãi theo hình tròn, cầm thanh kiếm một cách hờ hững như cái cách một người đàn ông khác cầm một cái hộp đựng thuốc lá bằng sứ.

Nhưng cái cách Villiers lười biếng quan sát đối thủ của mình có một vẻ gì đó… Cậu bé im lặng lách mình qua cửa, vẫn dán chặt mắt vào cha mình.

Kể cả vậy, suýt nữa thì cậu đã bỏ nhỡ nhát kiếm mở màn. Lưỡi kiếm của công tước đánh tới vừa mạnh vừa nhanh tới mức cậu bé cứ ngỡ sẽ thấy máu bắn tung tóe trên sàn. Phòng vũ hội vang lên tiếng thép chạm nhau loảng xoảng, trong vắt, cao vút.

cong-tuoc2

Đọc tiếp

Công tước của riêng em – Chương 4

Eleanor thấy mẹ mình trong lều nghỉ, được vây quanh bởi nhóm bạn của bà. Ngay khoảnh khắc nữ công tước nhìn thấy cô con gái cả, bà nhỏm dậy với thái độ như một con mèo mẹ rũ bỏ lũ mèo con đang bú sữa và hối hả dồn Eleanor vào góc. “Sao?”, bà gặng hỏi.

“Có khả năng là Villiers sẽ cầu hôn con”, Eleanor thú nhận. “Anh ta đã ám chỉ thế.”

“Mẹ sửng sốt quá”, mẹ cô kêu lên, thả bàn tay đang túm chặt Eleanor ra. “Sửng sốt!” Bà ngồi phịch xuống một cái ghế với bàn tay phe phẩy rất kịch. “Điều này sẽ làm con ngạc nhiên đấy: Mẹ đã nghĩ con là đứa ngốc.”

cong-tuoc3

 

Đọc tiếp

Công Tước Của Riêng Em – Chương 3

Tiểu thư Eleanor có thể không hiểu được ẩn tình đằng sau cái bể bơi đầy hoa violet đó, nhưng công tước Villiers thì chắc chắn là có. Khi bữa tiệc này kết thúc, người bạn Elijah của anh sẽ sắp xếp để dụ dỗ vợ mình, Jemma, xuống cái bồn tắm thơm ngát đó và quyến rũ cô ta.

Villiers thấy mình mỉm cười trong bóng tối. Anh không hề bận tâm đến những việc Elijah và Jemma định làm. Sau khi mất nhiều tháng trời mơ mộng về Jemma như một con bê ốm, thật vui làm sao khi nghĩ về cô mà chẳng có lấy một gợn sóng dục vọng và ghen tị nào.

Tiểu thư Eleanor Lindel, con gái công tước Montague, có thể sẽ chữa lành bệnh cho anh. Cô chắc chắn là trái ngược hoàn toàn với Jemma. Jemma cao, mảnh mai và đầy phong vị nữ công tước. Mọi động tác của cô đều thể hiện dòng máu quý tộc được tôn thêm bởi sắc đẹp, trí tuệ, và gu quần áo tinh tế.

cong-tuoc

Đọc tiếp

Công Tước Của Riêng Em – Chương 2

Nữ công tước Beaumont đứng cạnh Villiers, rõ ràng là đang nén cười.

“Xin chào lệnh bà”, Eleanor nói, nhún thấp mình trước nữ công tước. Anne chỉ khẽ nhún gối, vì cô bị cái áo toga cản trở. “Và đức ngài.” Eleanor lại nhún gối, lần này là trước công tước Villiers. “Chào buổi tối, tiểu thư Eleanor. Và tiểu thư Anne nữa, dù thật ra thì bây giờ tôi phải gọi cô là phu nhân Bouchon, đúng không nhỉ? Tôi đã tìm hai người khắp nơi đấy. Xin được giới thiệu với hai người đức công tước Villiers.”

Giống như cô, công tước đã tránh lễ phục toga, đoán chừng là với cùng thái độ bất cần khi anh không chịu đội tóc giả. Thay vào đó anh ta mặc một cái áo bằng lụa màu brandy dày. Kiểu may hết sức đơn giản, nhưng đường thêu hoa lá bằng lụa màu đồng uốn lượn giữa hàng khuy và quanh gấu áo biến sự đơn giản thành lộng lẫy.

cong-tuoc2

 

Đọc tiếp

Thế Giới Trẻ Em – Chương 4

Afanasieva Anastasya Tikhonova, hay như Cậu bé thường gọi là bà Uchital, sinh năm 1925. Cha của bà là ông Gnedin Tikhon Ivanovich, một nhà quý tộc dòng dõi lâu đời, rất giàu có và nổi tiếng, từng là sĩ quan Nga hoàng, có một thái ấp lớn ở vùng Kaluga. Ông trải qua thời kỳ khó khăn khi Sa hoàng bị truất ngôi, chống lại cuộc Cách mạng Tháng Hai, và đến khi cuộc Cách mạng Tháng Mười bùng nổ thì ông không thể chịu đựng hơn được nữa. Và lẽ đương nhiên làông trở thành một trong số những người chỉ huy của đội quân Bạch vệ. Ông đã chiến đấu đến cùng, và sau khi bại trận ở mặt trận miền Nam nước Nga, ông đã không bỏ chạy ra nước ngoài qua đường biển như nhiều sĩ quan Bạch vệ khác. Với sự giúp đỡ của một số người trung thành, ông đã bí mật đi về vùng Ural, sau đó ông chuyển sang vùng Viễn Đông, thực hiện một sứ mệnh quan trọng nào đó. Ở đây, ông lại bị bại trận và bị thương nặng, những người cùng chí hướng đã chuyển ông đến thành phố Cáp Nhĩ Tân của Trung Quốc.

the-gioi-tre-em

 

Đọc tiếp

Thế Giới Trẻ Em – Chương 3

Người phụ nữ là dì Cậu bé – em họ của mẹ cậu. Tên thật của chị là Markha[1]. Có thể ai đó trong số các ông bà của chị đặt cho chị cái tên đó vì chị xuất thân từ dân đen hay đại loại như thế. Thật ra, cái tên ấy không hợp với chị lắm, hơn nữa dạo đi học, không hiểu tại sao mọi người lại gọi chị là Roza[2], và thế là cho đến giờ, chị có một cái tên kép, chuyện đó vẫn thường gặp ở những người Chechnya. Theo giấy tờ, tên họ của chị là Shaaeva Markha, còn ngoài đời chỉ đơn giản là Roza.

Nếu nói vì chuyện thay đổi tên mà cuộc đời Roza sẽ đơm hoa kết trái thì không phải. Thực ra, cái tên chính thức của chị rất hợp với số phận chị, không chỉ như một đám mây mà là đám mây đen u ám.

the-gioi-tre-em-2

Đọc tiếp

Thế Giới Trẻ Em – Chương 2

Không ai biết chính xác tuổi của cậu bé chứ chưa nói đến ngày sinh. Nhưng cũng chẳng sao, điều tệ hại hơn là chính nó và không một người nào khác biết tên họ thật của nó. Thật ra thì nó cũng đã vào “trại”, tại đây nó được đặt tên mới, nhưng cái tên đó chẳng ăn nhập gì và như vẫn thường thấy trong các trường công, bọn trẻ hay gọi nhau theo biệt danh. Khi người ta hỏi: “Cháu tên gì?”, nó đáp bằng tiếng Chechnya “Kant[1]”. Đứng cạnh nó là một cô bé đồng hương lớn tuổi hơn, liền dịch sang tiếng Nga là: Cậu bé. Vậy là nó mang tên Cậu bé.

Nếu bảo rằng Cậu bé không có tuổi thơ thì không hoàn toàn chính xác. Vấn đề là ở chỗ, thời gian đầu cậu có một tuổi thơ hạnh phúc và no ấm.

Cha cậu, một cảnh sát trẻ, là một người miền núi rất yêu con. Vào thời kỳ đầu của cuộc chiến, lương của những người làm công tác bảo vệ luật pháp ngày càng ít đi, song anh vẫn tìm mọi cách để đảm bảo cuộc sống gia đình. Anh có thể làm bất cứ việc gì trong khả năng của mình cho cậu con trai duy nhất, toàn bộ thời gian rảnh rỗi anh đều dành cho cậu, cứ như anh đã biết trước, mình không còn nhiều thời gian nữa.

Đọc tiếp

Thế Giới Trẻ Em – Chương 1

Ngay cả cậu bé cũng biết, tất cả vạn vật đều bị hút xuống trái đất, dựa vào nó, hướng vào nó, nhưng ở đây có điều gì đó không bình thường.

Đói quá, cậu bé nhanh chóng quyết định phải chạy đến chỗ trạm kiểm soát liên hợp xin bánh mì. Nhưng ở đây có một điều kỳ lạ đã xảy ra! Cuộc chiến đang trong giai đoạn ác liệt, xung quanh bom đạn ùng oàng, nhưng vẫn có người quyết định lấy vợ, thậm chí tổ chức đám cưới nữa. Và khi cái đoàn người lèo tèo đi qua cầu, không ai nghĩ đó là đám cưới. Họ mang theo một quả bóng bay thật to, màu đỏ tươi rực rỡ và sẽ thả cho nó bay tít lên trời cao, đến tận những đám mây.

the-gioi-tre-em Đọc tiếp

Thế Giới Trẻ Em – Phần Mở Đầu

Lại một lần nữa, thêm một lần nữa tôi trở về chốn này. Tôi đứng đây, chỉ đứng mà chẳng nghĩ ngợi gì cả, đầu óc trống rỗng, thân thể bải hoải, cặp mắt đờ đẫn dõi theo dòng nước đục ngầu của dòng Sunzha. Còn dòng sông, như bao năm nay, vẫn chảy, nhưng tôi có cảm giác, trong đó không còn niềm khát vọng và nhiệt huyết như trước nữa. Tất cả, như mùa đông, đãđến lúc phải dịu lại.

Bản thân tôi cũng đã đến lúc phải bình tâm trở lại, phải lùi lại và quên đi tất cả. Nhưng tôi không thể. Tôi cần phải, tôi buộc phải kể về những lỗi lầm của mình, về lỗi lầm chung và tấn bi kịch chung của tất cả chúng tôi… Không phải lần đầu, cũng chẳng phải lần thứ hai tôi đến nơi này, và tôi chờ cho đến khi đã nạp đủ năng lượng để có thể bắt tay vào thực hiện bức tranh tâm huyết của đời mình. Nhưng, than ôi!… Không hiểu tại sao, lúc nào tôi cũng nhớ lại một câu trong đoạn mở đầu tác phẩm Người thy đu tiên của Tsinghiz Aitmatov: “Tôi sợ không mang được đến nơi, tôi sợ làm sánh bát nước đầy”, thật đáng tiếc là tôi đã lặp lại điều đó. Tôi cảm thấy đầu óc trống rỗng, mất hết mọi cảm hứng, nhưng tôi vẫn hy vọng, tôi sống bằng niềm hy vọng, tôi rất muốn vẽ được bức tranh quan trọng của đời mình. Và không chỉ một lần tôi đã bắt tay vào việc, nhưng tôi không dám, tôi không thể, tôi không đủ sức, tôi sợ hãi. Mơước về bức tranh đó, tôi đã tốn không biết bao nhiêu màu sắc, mà không chỉ có vậy, còn bức tranh thì vẫn cứ ám ảnh tôi. Và để có thể bắt đầu từ một điểm nào đó, tôi lại quay về nơi ấy, đứng rất lâu, cảm nhận sự đau đớn cùng những lỗi lầm và ngẫm nghĩ về những mất mát. Song, tôi cũng chẳng thể nghĩ ra điều gì, chỉ còn lại ký ức, và tôi cũng chẳng nhìn thấy gì, tôi chỉ hướng cặp mắt về phía mặt sông ảm đạm gợn sóng nhưđang xem một bộ phim rực rỡ sắc màu với một kết thúc khủng khiếp. Dù không muốn xem bộ phim ấy, nhưng tôi không thể dứt ra được. Tôi đã bỏ đi nhưng có một cái gì đó cứ níu kéo tôi lại, vẫy gọi tôi, làm ngực tôi đau nhói, và thế là tôi lại đến cái hoang mạc này, nơi những đám cỏ dại bị khô úa vào mùa đông xuyên qua lớp nhựa đường và bê tông cũ, nhưng rồi lại đơ ra như từ thời xa xưa… Chỉ có dòng Sunzha là vẫn chảy, nó nhìn thấy hết, biết hết, nhớ hết… Và tôi cũng nhớ. Đọc tiếp

Hỏa ngục – Chương 5

Chương 5

Tiếng chuông điện thoại vang lên khiến Thị trưởng rời mắt khỏi màn sương êm đềm trên biển Adriatic, ông ta nhanh nhẹn bước vào văn phòng riêng.

Rất đúng lúc, ông ta nghĩ, vẻ háo hức chờ đợi tin báo.

Màn hình máy tính trên bàn làm việc của ông ta chớp chớp bật lên, thông báo rằng cuộc gọi đến từ một điện thoại mã hóa giọng nói cá nhân hiệu Sectra Tiger XS của Thụy Điển, đã được gửi lại qua bốn thiết bị tiếp sóng không thể truy vết trước khi kết nối vào tàu của ông ta.

Ông ta nhấc ống nghe. “Thị trưởng đây”, ông ta trả lời, chậm rãi và cẩn trọng. “Nói đi!”

“Tôi Vayentha đây”, giọng bên kia đáp lại.

Thị trưởng cảm nhận rõ sắc thái bồn chồn khác thường trong ngữ điệu của ả. Các đặc vụ hiếm khi trực tiếp nói chuyện với Thị trưởng, và thậm chí càng hiếm khi vẫn được làm việc cho ông ta sau một thất bại giống như tối qua. Tuy nhiên, Thị trưởng đã yêu cầu một đặc vụ tại đó giúp khắc phục biến cố, và Vayentha là người thích hợp nhất cho công việc này.

“Tôi có tin mới”, Vayentha nói. Đọc tiếp

Lịch phát hành tháng 5/2014

1.  Lời chúc phúc của Odin – tập 1 (Văn học Trung Quốc) – phát hành ngày  23/05 tại Hà Nội và ngày 30/05 tại TP Hồ Chí Minh.  

 

(bìa gốc)

(bìa gốc)

Tác giả: Thiên Lại Chỉ Diên

Người dịch: Nhạn

NXB liên kết: NXB văn học

Số trang: 496

Khổ sách: 14.5×20.5cm

Giá bìa: (chưa có) Đọc tiếp

Lịch phát hành tháng 4/2014

1.  Ba kiếp dây dưa Cửu vĩ hồ – tập 1+ tập 2 (Văn học Trung Quốc) – phát hành ngày 19/04 tại Hà Nội và ngày 26/04 tại TP Hồ Chí Minh.

Tác giả: Kim Nhật Si

Người dịch: Phạm Phương Thúy

NXB liên kết: NXB Thời Đại

Số trang: 328 (tập 1) và 344 (tập 2)

Khổ sách: 13×20.5cm

Giá bìa: Trọn bộ 150.000đồng Đọc tiếp

Lịch phát hành tháng 3/2014

1.  Tôi như ánh dương rạng rỡ (Văn học Trung Quốc) – phát hành ngày 24/03 đồng loạt tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh. 

 toi nhu anh duong rang ro

Tác giả: Cố Mạn

Người dịch: Đỗ Mai Quyên (Dennis Q.)

NXB liên kết: NXB Thời Đại  

Số trang: 428

Khổ sách: 13×20.5 cm

Giá bìa: 120.000 đồng Đọc tiếp

Lịch phát hành tháng 2/2014

1.  Chỉ vì phút giây được gặp em – tập 1 (Văn học Trung Quốc)- phát hành ngày 20/02 tại Hà Nội và ngày 27/02 tại TP Hồ Chí Minh.

?????

 

Tác giả: Tiên Chanh

Người dịch: Hồng Ánh

NXB liên kết: NXB Văn Học

Số trang: 344

Khổ sách: 13×20.5 cm

Giá bìa: 79.000 đồng Đọc tiếp

Lịch phát hành tháng 01/2014

1.  Một mối tương tư (Nhất vị tương tư) – tập 1 (Văn học Trung Quốc) – phát hành ngày 20/01 tại Hà Nội và ngày 27/01 tại TP Hồ Chí Minh.

 

Tác giả: Thiên Tuế Ưu

Người dịch: Mai Dung

NXB liên kết: NXB Lao Động

Số trang: 440

Khổ sách: 13×20.5 cm

Giá bìa: 95.000 đồng Đọc tiếp